Lưu trữ tháng 12, 2010

Du xuân

25-12-2010

Gậy trúc theo ông chúc bạn xưa

Đường xa mỏi gối tạm bóng dừa

Gió xuân nhè nhẹ hồn du lão

Bác xã trông lên nắng trật trưa.

Đến thềm bạn cũ vui khôn xiết

Rượu rót, tay nâng mấy chẳng vừa

Xuân mới thương về lời xuân trước

Canh tàn ngất nghểu bóng trăng đưa.

Làn gió xuân đang đến gần, Hoàng Trúc xin cầu chúc mọi người, mọi nhà trên toàn thế  giới, hạnh phúc và gặp nhiều may mắn

Xin chân thành cám ơn các bạn đã vào xem trang thơ

Thơ tình: Mơ hoa

24-12-2010


Hoa rơi anh nhặt cả chiều nay

Mỗi cánh hương xưa vẫn tràn đầy

Lắng đọng lời thương và niềm nhớ

Nhắc về năm cũ những đêm say.

Thời gian mòn mỏi theo năm tháng

Cõi đắng tan dần cùng gió mây

Nước đã xuôi dòng, thuyền có bến

Nhìn hoa mà nỗi nhớ dân đầy.

Thơ tình: Người trăng

24-12-2010

Hoa trăng nở rộ giữa vườn trăng

Bờ tóc buồn đi bạc mấy phần

Có phải ngủ quên vườn lão hóa

Hay nàng nắng rọi tóc cháy dần.

Tôi nào nhìn thấy người trăng ấy

Dạ gởi thơ hồng  guột mối dây

Sáng sáng mơ màng qua lối hạ

Người trăng thầm lặng ẩn đâu đây

Mong một  ngày kia ai đến ngỏ

Thịt da đàn ấy tỉnh hay say?

Nghe lời ta gọi qua tiếng sáo

Kìa nguyệt liêu trai lộ giữa ngày.

Đưa tay hòng với bờ trăng xuống

Lỡ tiếng loan đồng đánh thức mây

Bất chợt trời xanh thay áo tím

Xin mây chớ đậy lấp trăng gày.

Thơ tình: Mãi một mùa xuân

24-12-2010

Trong em vẫn có mùa xuân trẻ mãi

Với mộng vào hái lẹ cánh đào đông

Tắm gội tóc tiên mãi thơm nồng

Ủ màu da trắng mịn màng hương cỏ.

Ai bảo rằng em già đi trước gió!

Không! em không chịu nói vậy bao giờ.

Ngày qua ngày ngắm cảnh thả vần thơ

Tóc có bạc nhưng hồn mây vẫn nuối.

Em không chịu đâu! cái mùa xuân cuối.

Môi hoa mặn mà nhẹ dáng xuân xa

Mặc cho ai gởi gắm mấy lời già

Nhưng em vẫn thích là em, cô bé.

Anh tệ lắm, sao vô tình thỏ thẻ?

Làm mi đây lệ ngắn lấn lệ dài

Nụ mai vàng ngậm đợi giọt sương lay

Em cũng đợi lời hồng ai gởi lại.

Thơ tình: Sợi nhớ sợi thương

24-12-2010

Vườn dâu tằm cắn đã ba thu

Lá cứng, tằm già, kéo chổng khu

Dệt sáng, dệt chiều, em lo quá

Sợi dày, sợi mỏng nó rối bù.

Biết anh đàn ấy đông về lạnh

Sót dạ, em đây ngũ chẳng đành

Sợi nhớ đêm ngày em cố chắp

Mong rằng áo mới gởi tay anh.

Chiếc nút cuối cùng em đã đính

Bao lời thương nhớ gởi vào trong

Mảnh tình nho nhỏ em xin tặng

Sưởi ấm tim anh bớt lạnh lòng.


Mời anh về thăm quê em

22-12-2010

Mời anh đỗ bước ngắm quê em

Đà Nẵng Miền Trung dãi đất mềm

Mưa gió bốn mùa luân chuyển đổi

Đông tràn lũ kéo đất xanh thêm.

Thu sang sông núi chia màu lá

Vào hạ biển hòa bãi cát đêm

Hải sản thú rừng quanh năm đủ

Xuân nay mai nở rộ bên thềm.

Khiếp nghèo

22-12-2010

*****

Đời bạc thân ta chẳng kém gì

Chén cơm, manh áo thiếu đôi khi

Nhà không, tiền hụt, bạn chưa có

Một bóng, tôi buồn lệ lâm ly.

Xứ khách chiều thu trời giăng tím

Hay hồn ta tím một đường đi

Cớ sao ta phải lìa đất mẹ ?

Tại đất hay trời chẳng biết chi.

Thôi thì cứ sống thế đi!

Có cơm thì nuốt, không thì nằm queo

Ai thương cát bụi cho theo

Không vườn, không ngõ, kiếp nghèo lang thang.

Động tiên

22-12-2010

Nghe nói động trời mở giữa đông

ào ào quân tử kéo nhau trông

Cổng lên dòng nước re re chảy

Đá ngọc khe tiên lấp lánh hồng

Vua tôi níu lấy hai gò đá

Đường trủng lâu ngày lắm cỏ rong

Các hạ từ từ mà bám nhé

Vội vàng chi vậy trẹo đôi bồng

Thơ tình: Cánh lan chiều

21-12-2010

Chiều qua tóc gió thôi bay

Bóng em đảo lại, tôi say nắng vàng

Đường về nhan nhản mộc lan

Em cười, tôi ngỡ muôn ngàn hương bay.

Trời chung trong trẻo áng mây

Một người mê mãi theo ai một mình

Kiếp này làm kẻ điêu linh

Thuyền tôi có bến mà tình gởi em.

Cơn mưa giữa hạ êm đềm

Mong ai đỗ lại bên thềm bán thơ

Nhìn tôi em chẳng nghi ngờ

Em nào có biết thằng khờ yêu hoa.

Điệu gày

21-12-2010

Tôi vẫn thường đi qua ngỏ ai

Nghe trong vườn ấy ẩn hương nhài

Tôi đeo chân gió vào xem thử

Và ngủ qua đêm, quên cả ngày.

Mở mắt trông lên mùa xuân đến

Mai rơi một cánh đậu bờ vai

Lòng vui như trẻ vừa mới lớn

Vội viết lời thơ gởi bạn này.

Tôi yêu thơ bạn là như thế!

Mơ mộng, chân thành nhặt lời hay

Cuốn cả hồn tôi vào lẻ sống

Bay bay, lơ lửng hết năm dài.

Mong ai mở cửa vườn thơ thẩn!

Gọi với tên tôi hãy đến đây

Sung sướng tóc già như xanh lại

Đôi tay ngoan ngoãn vũ điệu gày.



Thơ tình: Hoa ban trắng

19-12-2010

Dưới trăng tóc dạ bạc trắng đầu

Mòn mỏi thời gian có thấy đâu!

Tuổi nguyệt trên kia là bao nhỉ?

Phận đào trước gió mấy mùa ngâu?


Ngày xưa anh nói về thăm nhỏ

Em đợi sông bồi lấp biển sâu

Cơn gió bay qua cười khúc khích

Thầm thì người ấy chuyện cau trầu.

Cơn mê một phút như sụp đổ

Lạnh tím làn son những thu sau

Đêm cuối, cánh hồng rơi xuống nhẹ

Gọi tên người ấy mộng  bay vào.

Một mùa xuân nữa anh về đến

Bóng nắng qua chân lòng xuyến xao

Tìm hỏi cô Đào người xứ mộng

Nhà xưa hoa trắng phủ một màu.

Lời gió

19-12-2010

Tôi viết lên đây những chân tình

Lời thơ góp nhặt bởi tâm linh

Ai thương, ai nhớ tôi thì cảm

Ai giận ,ai buồn cũng đừng khinh.

Tôi viết lên đây những buồn vui

Của đời, của bạn, của riêng tôi

Rộn lên tiếng đất trời trăn trở

Và cả màu yêu lẫn ngậm ngùi.

Tôi viết cho tôi những buổi chiều

Chăn trâu, cắt cỏ gió hui hui

Lớn lên chắp vá từng manh áo

Thở vội lượm về một tiếng yêu.

Tôi viết cho đời chia nổi vướng

Sang cơm, xẻ áo lúc cùng đường

Giàu sang nghèo khó dùng tâm đãi

Và hãy vui chung những chặn đường.

Lời gió ai còn mối thở than

Phù Dung sớm nở lại nhanh tàn

Chiều lên bóng khói qua liền tắt

Nhìn xuống chân ta giọt lệ tràn

Một chiếc lá vàng đâu hạ đất?

địa đàn vạn vật nổi đầy vơi

Xanh xanh, đỏ đỏ, chiều vàng rụng

Một nửa hồn tôi tặng cho đời.

Vườn số phận

19-12-2010

*****

Kiếp nghèo sao mãi bám theo tôi

Buôn tới, buôn lui đứng lại ngồi

Quần vá, áo chầm luôn trống gió

Bạn thưa, tình nhạt có riêng tôi.

Khom vai gánh chiếu ngày hai chở

Miệng hét môi ngua, đẹp mấy lời

Ai bán, tôi mua vườn số phận?

Năm canh đổi lấy dệt mộng đời.


Vua ăn mày

19-12-2010

*****

Cái kiếp lang thang bởi phận nghèo

Không tiền đong gạo chẳng ai kêu

Hàng rong, quán nhậu chen chật ních

Lối hẻm mình ta lội vắng teo.

Sáng sáng ăn hôi mò hố rác

Chiều chiều nốc rượu ngã nằm lều

Đêm đêm quần áo hào hoa phết

Chảnh chảnh xem chừng lắm gái theo.


Thơ tình: Dạ hương

16-12-2010

Ai bán, tôi mua chút phấn hồng?

Đắp đều hai má để ai trông

Sáng mai, xuân đến còn chút sắc,

Người ấy xem hoa khỏi bận lòng.

Mưa đêm rơi xuống thầm hỏi nhỏ?

Nắng hạ đi rồi có biết không?

Sông gió ngày xưa thuyền qua lại

Giờ đây bèo sậy nổi bềnh bồng.

Vườn hoa hương sắc ta còn bán

Một mớ hai đồng, bột lẫn bông,

Mở cửa trông hoa nào thấy khách

Chiều lên bóng sáo đứng buồn lòng.

Hương gió mang theo lời bão tố

Xin người xây vội chiếc cầu nong

Cho thuyền qua lại vui bến cũ

Chớ để nhạt phai phận má hồng.

Thơ tình: Hoa lộc vừng

16-12-2010

Em vẫn nơi này ngắm trăng rơi

Hận anh nên giấu mặt không lời

Dù trăng có sáng nhưng nào tỏa

Cho lá còn xanh vàng tả tơi.

Anh hỏi người xưa để làm gì?

Cô đào ngày ấy chẳng còn chi

Bao mùa thu chết rồi thu chết

Một bóng chân quê nhạt má thì

Anh đừng đến nữa tìm em nữa

Em giận, em hờn đứng dưới mưa

Em khóc đây này, mi rụng cả

Không ai lau giúp giọt lệ vừa,( đ ổ)

Thơ tình: Môi đắng

16-12-2010

Sóng tình theo gió đổ ra khơi

Lạnh buốt lòng em tái tê lời

Cõi mộng chôn vùi đêm tình ái

Canh dài vật vã lòng chơi vơi.

Xin cho lần cúi nụ hôn dối

Trả lại bên đời hạt nắng rơi

Anh có bao giờ mơ bến cũ?

Chuyện tình trăng nước đó anh ơi!


Xin một lần nhìn xuống

14-12-2010

*****

Em nằm đấy một mảnh đời nho nhỏ,

Nơi phồn hoa đông đúc lắm người qua.

Chén cơm rau lưng vành còn nguyên đó

Tôi nhẹ tay bỏ những nén bạc còn.

Em vẫn ngũ trong cơn say của gió

Giọt lệ tràn khô đọng trên má em

Mảnh áo xám đeo muôn ngàn hạt bụi

Che lấy thân dìu hơi thở vào đời.

Em sẽ lớn và đi về đâu vậy?

Một làn mây hay bóng nắng chợt lên

Nơi sa mạc hay rừng xanh lắm cỏ

Cuộn phim chiều buốt cả trái tim mềm.

Hỡi những trời chim giàu lời ca hót!

Xin thả cho em một khúc nhạc xanh tươi!

Tặng cho em một tiếng nói, nụ cười

Tôi cúi đầu trăm ngàn lần cảm tạ.


Thơ tình: Tơ hồng

14-12-2010

Tóc thề xuống chấm ngan vai

Em qua bóng nắng, anh say hạ vàng

Em ơi! chung bước chung đàn,

Chờ anh nối gót, mơ màng cỏ mây.

Đất trời, trăng nước quanh đây

Chiều xuân ta lại nối dây tơ hồng

Trăm năm tóc bạc răng long

Tình chàng ý thiếp nặng lòng sánh vai.


Thơ tình: Hương ru

14-12-2010

Trời xám màn mây cảnh thấy sầu

Hoa vườn khô lạnh nhớ mưa ngâu

Run run cành đổ cơn gió giật

Nhè nhẹ hương bay trải một màu.

Bước tới hàng cau vừa mới lớn

Nhìn lui bờ liễu dáng thanh tao

Tháng năm nằm cạnh chia màu nắng

Không biết bao giờ nó mất nhau?…

Tôi hỏi? rồi buồn cây với đất,

Đêm về thổn thức gởi chiêm bao

Nửa khuay tỉnh mộng tìm chăn gối

Người ấy trông lên, tóc trắng đầu.

Nhè nhẹ ôm anh trong giấc ngũ

Ngoài trời nhan nhãn ánh trăng sao

Anh ơi! trọn kiếp cùng hơi thở

Chớ để tình duyên gãy nhịp cầu.


Thơ tình: Bay đi tuổi hồng

13-12-2010

Có một người yêu tôi thuở ấy

Hòa hoa, phong nhã lắm tài hay

Tương tư vừa chớm, người quay gót

Lạnh tím bờ hoa, cánh héo gày.

Đau lòng, tôi chiết một cành cây

Trồng xuống cạnh ao gởi tháng ngày

Một sáng cây sầu, rơi quả hận

Gió tình, vườn nhớ cũng nhẹ bay.

Tôi khóc nhưng lòng không rơi lệ

Chân đi mỗi bước một hồn mây

Xa xa tuyết phủ mùa đông đến

Nhìn lại tóc mây cũng trắng đầy.


Hào hoa

13-12-2010

Hào hoa nổi tiếng bậc ăn chơi

Xướng họa thơ ca một biển lời

Hôm ấy qua vườn tìm lá rụng

Đêm về cõi mộng thấy hoa rơi.

Cánh tiên nức nỡ buồn lẻ sống

Mắt lệ rưng rưng tuổi phận đời

Nắng chiếu qua rèm hào hoa tỉnh

Thành đô vắng bóng gả ăn chơi.

Biển đời

10-12-2010

*****

Tôi nghèo không dám đến nơi sang

Sợ bạn chê tôi, kẻ cơ hàn

Cá mắm, rau xanh ngày hai bữa

Thơ ca, mây nước một hồn lan.

Bạn tôi, chúng nó giàu sang lắm!

Thương mại, công ty nổi tiếng vang

Cầu chúc cho nhau đời mãi đẹp

Xuân đi,xuân lại vẫn thanh nhàn

Đêm về nghe dế gáy râm ran

Rạng sáng ngắm sương tản mơ màng

Đời được hôm nay tôi đã chọn

Lòng này thanh thản đợi trăng tan

Ngàn năm trời đất còn nguyên đấy

Mấy thuở khai sinh hởi thế gian

Mưa nắng, gió mây thường biến đổi

Trăm năm danh lợi cũng phai tàn.

Thơ tình: Tình biển

08-12-2010


Nghe như biển sóng có lời ca

Tình ái nắng mưa thắm mượt mà

Chiều hạ nước dâng tràn bãi cát

Đêm về biển gọi, sóng ra xa.


Một hôm cát trắng bờ trăng xuống

Con nước chuyển mình bỏ khơi xa

Mê mãi chạy theo nàng thỏ nguyệt

Ngoài khơi biển động khóc đêm già.

Thơ tình: Lệ khô

08-12-2010

Chiều nay đường vắng bóng nàng

Ai đưa mây gió, trăng vàng ngả nghiêng.

Thu qua em đã sang thuyền,

Nghe con sáo gọi lời nguyền nát tan.

Đau thương cành lá chia đàng

Đêm đêm lệ ứa hai hàng thấm chăn

Cung đàn ai khẩy lăn tăn

Mà nghe não ruột nhớ gần, nhớ xa.

Sương khuya rơi điểm canh gà

Đường xưa một bóng biết là về đâu

Tìm trăng hai chữ nguyện cầu

Trăm năm tóc nguyệt, xanh màu bên ai.

Thơ tình: Vườn trinh nữ

08-12-2010

Đêm nằm nghe lá rụng sang canh

Lầu vọng song thưa gió lọt mành

Mắt phượng đăm chiêu lùa lối vắng

Hồn hoa tỉnh mịch dưới trăng thanh.

Anh đi bỏ lại vườn trinh nữ

Nắng lại bay về vàng lá xanh

Tóc liễu bạc màu sương phủ trắng

Giọt sầu nhè nhẹ rớt mong manh.


Dáng xuân xưa

05-12-2010

Gió đông chợt thổi đến vườn đào
Lác đác mầm non gợn thanh tao
Vội vã cánh tiên cười bóng gió
Nhẹ nhàng dáng lụa hứng mưa ngâu.

Xuân sau rảo bước hàng phố cũ
Nắng mới tràn qua luống anh đào
Dõi mắt trông theo người đổ lại
Đêm về thầm hỏi dáng xưa đâu?…

Thơ tình: Bóng chim

05-12-2010


Em ơi! Chớ đến vườn hồng,

Cho con chim mộng, đêm lòng nhớ thương.

Sáng chiều ra ngắm bóng sương

Mà nghe nó hót vấn vương nỗi buồn.


Rưng rưng mắt lệ chim tuôn

Gió trăng nhìn xuống kéo luồng mây giăng

Vườn kia dáng ngọc dung giăng

Anh về thui thủi ôm chăn khóc thầm.



Đời bạc

05-12-2010

*****

Không gian mang máng cảnh âu sầu

Tìm lại người xưa có thấy đâu

Nhà cổ bạc màu, rêu phủ mái

Đường quen xơ xác cỏ chen lao.

Dò thăm bạn cũ, người đã khuất

Trông thấy mộ bia, lệ ứa trào

Cảnh khó chung thời chia nắm gạo

Giàu sang phú quý lại xa nhau.


Thơ tình: Gởi anh

05-12-2010

Mấy lời anh gởi, em nhận đây!

Bà mụ nắn em phận liễu gày

Tha thướt, yêu kiều trong nắng nhẹ

Mịn màng, uyển chuyển bóng trăng lay.

Bình minh thức giấc ong tìm tới

Chiều hạ ngũ vùi chim đến vay

Cơn gió vô tình hay cố ý

Đâm ngang, xẻ dọc phận liễu gày.

Trách thầm mưa gió quên lối cũ

Chới với hồn hoa lạc cửa mây

Nức nỡ chiều xuân sao anh biết

Ngụ đâu! em đến đặng tỏ bày.

Lá bay

02-12-2010


Giáp mặt nhau rồi khó nói thay

Anh hào, phong nhã lại kém tài

Em cười một thoáng như hoa nở

Tôi sợ thời gian là lá bay.


Xác phượng hè xưa nằm rải rác

Hồn ve năm cũ ẩn quanh đây

Tôi về tìm lại bờ yêu nhỏ

em đã sang đò như lá bay.