Lưu trữ tháng 12, 2011

phong hồi

29-12-2011

tranh họa Jusmita con gái lê Hoàng Trúc

Hán văn

Minh nguyệt nhất tâm nhật thực hà

Nhan hoài tinh hán tụ Tây lưu

phong hồi tiền khứ nhân kim giả?

Bách thảo hậu khai tuần thế chu.

Gió về

Việt văn

Tâm sáng như trăng đêm tựa ngày

Nhớ! sao vườn cũ chuyển đàng tây

Người xưa theo gió về đâu nhỉ?

Cảnh mới bên đời hoa lá sai.

Nỗi buồn không tên

28-12-2011

Anh cũng như em một nỗi buồn

Đắm chìm địa ngục với hư không

Tình như ngọn nến bùng rồi tắt

Bỏng vết thương sâu tận đáy lòng.

Em cũng như anh hạnh phúc gì

Bên người xa lạ lệ lâm li

Giả cười, giả nói qua ngày tháng

Sống tạm thành quen trở đá chì.

Xé đôi giấc mộng làm hai mảnh!

Một mảnh ta yêu, mảnh buộc đời

Xế nẽo ngày tàn, đêm cũng hết

Trời ơi, thật giả chẳng nên lời!…

Nín thở gục đầu trong chén rượu

Tắm hồn nghiêng ngã một chiều không

Men cay đẫm lệ say vì hận

Trút cạn vào thơ một nỗi lòng

Chẳng ngại ngùng chi chuyện đã rồi

Tình xa ngàn dặm gió mây trôi

Đưa tay muốn chạm xoay vành nguyệt

Trời đất quay cuồng một bóng tôi.

Thơ rơi

28-12-2011

Họa sĩ nhật bản Susan

Trong thân ta không hề có máu

Chỉ có thơ chảy cuộn thành dòng

Rơi một giọt loan trên tàn cỏ

Nở thành hoa và những mầm xanh


Úp mặt xuống dất cười rạng rỡ

Ngẫn đầu xoay mây trắng điểm hồng

Chiều thanh xuân hồn say nắng ấm

Chuyện hôm qua còn lại miên man


Đi một bước bàn chân nặng đất

Nghe thời gian chết níu gót hồng

Đêm say gió mỉm cười trăng nước

Lạnh lùng hoa một nét kiêu sa


Tình cứ đến theo mùa lá rụng

Chập chờn xa mỗi lúc thu đi

Nghe véo von sáo chiều nuối tiếc

Thế nhân ơi! Ta chẳng hiểu gì.

Hạt bụi ra đi

26-12-2011

bia mộTriệu quốc Công

Hoàng Tôn lê Tấn Triều

Tiền hiền thủy cơ

người có công lớn nhất bình định đà nẵng dưới thời vua lê Thánh Tông

Tình nương tựa, chờ trăng gió thổi

Đời chưa say cát bụi vô tình

Bao xuân chảy nặng bầu giông tố

Liễu khóc thầm đào lạnh cung tơ

Nhẹ nhẹ buông mưa đêm nhỏ hạt

Bạn còn xa dạ chẳng yên lòng

Nâng bầu rượu hỏi trăng đâu nhỉ?

Cạn một hơi trời đất hóa  không

Giấc ngã say môi cười mộng cũ

Cửa hư vô mở rộng mời ta

Còn đây những nét trù êm ái

Gởi lại đời chia vạn xót xa

Lộng đường hoa “ tạm biệt “ ta đi nhé!

Với khói sương hồn phách ngẩn ngơ

Vòng ngũ sắc tròn, chân thả bước

Trần gian xa cát bụi lu mờ

Đành thôi gởi lại ngàn thương nhớ

Cúi lạy đời đừng oán trách nhau

Mai nở rồi xuân về phía trước

Có còn chi hạt bụi hôm nào.


Kiếp phù dung

26-12-2011

một ngôi đền chăm cổ thất lạc không nhiều người biết đếntại quảng nam đà nẵng

Bổng dưng giọt lệ rơi thành đá

Trời đất ngậm ngùi nhìn thế nhân

Thả gió hoa bay nhuộm lối hạ

thấy người ta mộng còn bâng khuâng

Trăm năm một thuở tình ơi hỡi!

Gối nợ chăn ơn xin trả dần

Thân xác lên men thì đã hết

Phù dung một kiếp lạnh muôn phần.

Xuân nhật Ngày xuân

25-12-2011

còn lại đàn em tôi

Hán văn

Vũ tùng thiên giáng

Thông thy hà giang

Xuân phong lưu ng

Cm chi hoài gia

Ca đãi minh nguyt

Khúc tn vong tình

X nhưc đi mng

Vi h kỳ sinh ?….

Việt văn

Mưa t tri xung

Nưc đ vào sông

Gió xuân vng tiếng

Thy cnh nh nhà

Đành ca đi nguyt

Li hết quên tình

Đi ta mng ln

Sao phi nhc mình?….

xuân của mọi người

24-12-2011

Hoàng Trúc về ăn tết cùng Ba năm 2o10

ừ! Một chút xuyến xao đã có

Nỗi truân chuyên lận đận lâu rồi

Xòe bàn tay bóp thời gian chết

Sẽ… một chiều về lại “chiếc nôi”

Cảnh tha phương bước đời gai góc

Nhắc được chi lòng dạ rối bời

Thêm một tuổi và xuân tiếp nối

Lạnh hoa đào trước ngỏ mong ai?


Đừng nở vội cho ta được ngắm!

Một lần xuân rộn rã bên đời

Đừng rơi vội cánh hoa mềm mại

Biết lúc nào nhìn lại sắc hương

Năm đã hết, đời trôi nặng bước

Ta gìa đi, nụ nhớm vô tình

Rồi ngày kia cảnh còn ta mất

Xuân vẫn về gieo sắc mọi nơi.

Nửa mảnh trăng mềm

21-12-2011

Hoàng Trúc và mùa hè đà nẵng năm 2009về quê nội

Cùng với đêm đi tìm dĩ vãng

Xé vành trăng thả nhẹ dòng thu

Thuyền trôi mãi dạt vào sương khói

Bờ bến xưa hoang vắng mịt mù

Lạnh tê tái môi hồng rớm máu

Nặng mái chèo tìm lại bãi sen

Đây một cõi non bồng thuở nọ

Cuốn hồn si đến tận bây giờ

Như con bướm chập chờn mùa mới

Tuổi chớm yêu mơ mộng dại khờ

Đâu biết tình sâu như đấy biển

Xa nhau rồi sen cũng buông tơ

Đời dần cạn ý riêng còn đợi!

Lâu lắm rồi anh đã “của em”

Sóng lặng lẽ mang tình gởi biển

Còn đêm nay nửa mảnh trăng mềm.

Chiếc bánh chưng xanh

21-12-2011

Mẹ ơi! năm nay con không gói bánh chưng vì trong vườn  không có lá chuối cả, chỉ có lá riềng nước

rất mỏng và nhỏ nên con chỉ gói bánh tét thôi. Mỗi đòn nhỏ một gan tay nhưng cũng ngon Mẹ ạ.

đừng buồn Mẹ nhé! con gái của Mẹ nhớ Mẹ nhiều

Cứ đến xuân lại nhớ về quê tổ

Nhớ mẹ hiền, nhớ mùi cám lên hương

Hoa đào nở, con én đùa trước gió

Ve vẫy chào réo gọi những mầm xanh.

Đêm giao thừa chiếc bánh chưng mẹ gói

Lá chuối xanh mỗi lớp một niềm vui

Bánh năm nay đẹp như con gái mẹ!

Da mịn màng và cũng đượm nét duyên.

Pháo nổ rồi lụp bụp phía ngoài hiên

xác hồng bay xếp thành đường hạnh phúc

Ngày vu quy tôi theo chồng tá túc

Xa mẹ hiền khuất vạn dặm trời mây.

Chiếc mủng tròn ngày cũ vẫn còn đây!

Từng hạt nếp thiếu hơi bàn tay mẹ

Mười năm tròn bên đời con lặng lẽ

Cũng tập tành thay mẹ gói bánh chưng.

Nếp  xứ người rời rạc có… là mừng

Thêm hạt đậu cũng không bùi, không dính

Cặm cụi gói với lòng con thầm kính

Khẽ thầm thì như có mẹ ngày xưa

Bánh chín mềm, ngoài trời lợp đợp mưa

Như chân mẹ từ ngàn xa vừa đến.

Tôi gục đầu khấn thầm bên ngọn nến

Đĩa bánh chưng như muốn nói thành lời

xuân lại về!

con mời mẹ, mẹ ơi!

Ngọn nến cười tỏa bùng tràn hơi ấm

Trong nhớ thương dòng lệ trào ướt đẫm

Bánh trên tay tôi khẽ nuốt nghẹn ngào

Con thường chờ mẹ trong cõi chiêm bao

Khi đêm xuống mẹ đừng quên mẹ nhé!.

Buổi nguyện cầu

20-12-2011

lại một mùa giáng sinh nữa, Hoàng Trúc cầu chúc cho các bạn bè gần xa cùng gia đìnhnhững yên lành và tràn đầy hạnh phúc

Từng hồi chuông vang lên từ tháp vắng

Buổi bình yên dìu dịu một màu đông

Trời năm nay tuyết ít hơn năm trước

Vài cánh chim chao liệng dưới vườn hồng

Một năm hết múi thời gian xê lệch

Cảnh bên đời cũng xao xuyến lớn lên

Một người gìa chiếc áo len xộc xệch

Một cô em mái tóc đảo bồng bềnh

Tuyết vẫn rơi và dòng đời cứ chảy

Thượng đế xa hay thượng đế trong lòng

Con quỳ xuống xin vạn lời cầu nguyện

Những yên bình trang trãi khắp mọi nơi.

Người ấy và tôi

17-12-2011

tranh họa sĩ tí hon Jusmita

Người ấy bảo tôi kẻ lạnh lùng

Đem tình trao gởi cõi mông lung

Nhưng nào tôi có đùa trăng gió

Cứ mỗi đêm khuya gối não nùng

Người ấy hận tôi kẻ bạc tình

Yêu nhầm hoa dại chốn điêu linh

Không hay từng phút hồn tôi nát

Đâu đớn niềm riêng chỉ một mình

Cũng bởi tại tôi xáo trộn đời

Cài hoa gọi bướm nhởn nhơ chơi

Gieo thơ nhuộm phấn tìm ân ái

Rồi bỗng ra đi chẳng một lời

Bây giờ người ấy có còn mơ?

Một nàng tiên nữ sống trong thơ

Buông dài mái tóc mềm anh gối

Vội vã đam mê những đợi chờ.

Trời!

Tôi đã làm nên khúc nhạc sầu

Giết người tôi mộng chẳng gươm dao

Đốt cầu ô thước thành sa mạc

Giết cả tình tôi đến nghẹn ngào.

Xa anh

17-12-2011

thân tặng người ấy

Từ buổi ấy tình in gối mộng

Ngả yêu đương nhộn nhịp theo mùa

Sợi tương tư vô hình buộc trói

Gió đông tràn, lạnh, cõi thu xa.

Chậm chậm rơi mưa đà nặng hạt

Đêm bình yên gió dạt bờ trăng

Mây lùa khẽ bóng hằng nghiêng ngã

Xào xạc đưa cành lá cuộn mình

Chia tay anh bể tình thầm nhớ

Có lẽ nào em chẳng xót xa

Theo tháng năm chìm vào ngỏ cụt

Khóc vì nhau nghẹn nuốt từng lời

Hồn em đây hãy vào nghiền nát

Đừng dỗi hờn than trách lẫn nhau

Một lúc nào ta còn gặp lại

Xa anh rồi môi mắt xanh xao.

Hạt bụi ban mai

15-12-2011

Tranh vẽ họa sĩ tí hon Jusmita

Trong đêm tối ta ôm người vội vã

Mem say tình ngậm nuốt cháy thịt da

Đôi môi anh leo ướt đẫm thân ngà

Bờ trăng lặn để cho đời hoan lạc.

Gió từng cơn mang theo hồi rên rĩ

Tiếng cọ tình đập vỡ mọi âm thanh

Xin thời gian ngừng trôi phúc yên lành

Xem cát bụi nhóm nồng men trần tục.

Tình là gì ?

Làm nên ngàn điệp khúc

Yêu là gì?

Mà thế tục cứ say

Em chỉ là một hạt bụi ban mai

Nấp vào anh qua những mùa đông rét.

Trái tim si tình

15-12-2011

Tranh vẽ họa sĩ tí hon jusmita

Tim em say nhịp một người thôi

Vĩnh viễn trăm thu dẫu muộn màng

Xin xiết hồn em vào bóng tối

Cuộn mình  ru mộng đợi sương tan

Trời làm giông bão hay gào thét

Thân xác này đây ghép thịt chàng

Ngửa mặt cho đời vui trét lọ

Tình ta nhộn nhịp mỗi xuân sang.

Giọt mưa shirin

14-12-2011

từ trái sang, Giáo sư Colin Appleton – Lê Hoàng Trúc – Lê hoàng Lân và các em học sinh trường quốc tế Rose Marie Academy


Thơ ca Việt Nam luôn được coi là một  giai điệu êm ái và du dươngtrong làng văn học của đông nam á

Buổi giao lưu văn thơ ca về phong tục tập quán ngôn ngữ học Việt Nam Hoàng Trúc và các em học sinh trung học tại trường Rose Marie Academy quốc tế tại Thailan

Hoàng Trúc và giáo sư Colin Appleton Anh Quốc


Một cánh hoa non nhẹ nhàng rơi xuống

Chiều hôm qua về cát bụi thay da

Ngày cuối thu luống sầu không vệt nắng

Đàn người đưa nức nỡ khói hương mù

Trên tay mẹ ôm tấm hình bé múa

Trên tay cha hình em mỉm cười tươi

Tôi theo sau không thót được thành lời

Shirin ơi! Một linh hồn nhỏ bé

Trông trời xa cửa thiên đường vừa hé

Đám mây hồng lơ lửng xa càng xa

Tôi đưa tay vãy chào em lần cuối

Giọt mưa buồn rơi nhẹ xuống vai ta.

Vĩnh biệt Shirin! Một  Câu chuyện đau lòng cháu bé tròn5 tuổi. Cha là thầy giáo và cũng là thầy giáo của con trai tôi, trong một trường học quốc tế tại Bankok Tháilan .

Hai gia đình chúng tôi đã có một buổi ăn tối thật nhộn nhịp

Shirin, một bé gái xinh dễ thương vô tư hồn nhiên, em mỉm cười khúc khích mỗi khi tôi kể một chuyện vui. Bất ngờ tám giờ sáng 5 ngày sau tôi nhận tin em qua đời vì một tai nạn sơ ý. Cháu đã ngã từ lầu thứ 14 vì đã có một máy lạnh được lắp ráp ngoài hành lan cháu đã trèo lên trên và mất thăng bằng Đây cũng là một kinh nghiệm cho nhiều bật  phụ huynh cha mẹ  nên lưu ý .Nghe qua tôi đứng chết lặng người, nhắm mắt rồi lại mở mong rằng đây là giấc mơ nhưng không. Lòng tôi đau đớn nghẹn ngào, trên chiếc bàn tròn còn một bông hoa làm bằng sắp Shirin đã để lại tặng con trai tôi. đau đớn hơn khi nhìn thấy hai bạn tôi là bố mẹ của cháu , họ như xác không hồn. Shirin đã mất gần một năm rồi mỗi khi cầm bút tôi thấy lòng cuộn lại không sao tả nên lời, cho đến hôm nay tôi muốm chia sẽ cùng các bạn. xin các bạn, sau khi đọc bài thơ hãy tặng cho Shirin một lời cầu nguyện gởi đến thiên thần nhỏ bé Shirin luôn luôn hạnh phúc tung bay trong thế giới tâm linh êm đềm với những sự huyền ảo.

Bài thơ đã dịch sang tiếng mỹ đang được lưu trữ trong các thư viện một vài trường học quốc tế tại Tháilan và Anh Quốc.

Bài thơ tôi đã viết sau ba ngày Shirin qua đời ngày 11- 2 năm 2011

Shirin’ s raindrop

A tender young petal glides gently down

By sunset restored to the somber ground

Down a gloomy road on autumn’ s last day

Walk mourners with incense clouding the way

Mother holds picture of dancing child

Father holds image of innocent smile

I follow them both, unable to speak

Oh Shirin! A soul so fragile and meek

Heven’ s door opens the distant sky

Towards it pink clouds drift ever so hight

As a final goobye I raise my hand

Soft on my shoulder sad raindrops land

( người dịch, chuyên viên ngôn ngữ học ĐÔNG NAM Á – Adam J Burgess )

Tình xuân

10-12-2011

Hoàng Trúc xuân năm 2004

Đêm xuân nâng chén nguyệt đầy

Môi em chưa ngậm tình say lúc nào?

Hồn ta như trẻ nghêu ngao

Ôm hoa chạm cánh, ngỏ đào sương gieo.

Lại một mùa xuân

10-12-2011

Rồi cũng xuân hoa cười trước gió!

Âm thanh quen rúc rích đưa mời

Từng con sẻ nhặt tìm hương cỏ

Hương cúc bay thoang thoảng lả lơi.

Sương buông nhẹ, khoảng trời thay sắc

Ngắm tuổi mai thầm mhẩm tuổi đời

Người mất còn sớm hôm khó biết

Tình miên man tựa bóng sao rơi.

Hồn Việt

08-12-2011

vườn chuối nhà ngoại

Mưa tìm lay tán chuối già

Nắng thu đôi hạt, cảnh đà sang đông.

Trời năm ấy cỏ đồng xanh ngát!

Mấy chi em đuổi vạc mé sông,

Cha cười mây xám ngã hồng,

Mẹ gồng đôi gánh kềnh kồng theo sau.

Bèo trên nước tím rầu đôi cánh

Cá lạnh dòng nằm lặn đáy sâu

Cảnh nghèo hạnh phúc bên nhau

Bát cơm lưng bụng đĩa rau lót lòng.

Rồi con lớn theo dòng nước bạc

Mỗi một con lưu lạc một nơi

Đêm nay về gọi mẹ ơi!

Cành mai rung nhẹ như lời mẹ đưa.

Đầu bóng trăng tàu dừa trĩu xuống

Dáng cha ngồi tóc cuộn bờ mây

Rầu rầu nét nguyệt gió lay

Nhắc xuân năm cũ nhớ ngày còn thơ.

Làn khói vỡ thờ ơ bay vội

Đời mơ hồ sáng hội chiều tan

Mẹ ơi! trên cõi nước bàng,

Trầm hương con gởi muôn vàng nhớ thương.

Biển và em

08-12-2011

Nghe vọng từ sâu thẳm

Biển hát khúc giận hờn

Sóng như chàng lãng tử

Dạt dào tìm dấu em

Ai đi dưới hạ vàng?

Đâu biết đông biển lạnh

Em bên người yêu mới

Sóng buồn dạo lang thang.

Có bao giờ em hỏi?

Biển biết khóc vì yêu

Nhớ ngày nào em đến

Lội hồn ta một chiều.

Đời cho em và biển

Còn đây bãi đợi chờ

Cát nằm hoài thương nhớ

Sóng vỗ tìm dấu em.

mộng tư hoa

08-12-2011

tranh họa Jasmita

Hoa bay bay

Sương chiều xuống

Người đi xa

Tình ướt lạnh

Hoa lại nở

Người vẫn xa

Xuân đi vội

Còn mình ta

Hoa chợt cười

Người về đến

Xuân tư mộng

Ngỏ đời say

Hoa rụng xuống

Người ôm hoa

Hồn tan lạnh

Lệ xuân nhòa.

Cầu muôn dân thanh bình

08-12-2011

vườn hoa tulip tại đức

Chờ trăng lên, ngắm trời thay sắc

Sưởi đất mềm, sanh nở vạn xuân

Gió xa mang lại tiếng rừng

Hương thơm quả ngọt ngập ngừng đơm bông.

Người trông cảnh, bên lòng xao xuyến

Hạt đậu xanh re miệng nứt chồi

Ngậm cười, cắn nhẹ vành môi

Trăng trôi một khoảng, mây trôi một trời.

Ai còn đứng đợi nơi đồng vắng

Hạt lúa vàng triễu nặng cựa tay

Tạ ơn trời đất vuông đầy

Bốn mùa hương nở, hoa say tặng đời.


Lập xuân2

08-12-2011

Mỗi năm đào trổ một lần bông

Vịn cánh xem hoa, đoán bạn lòng

Sương rụng trên tay hương phản phất

Người tìm hư ảo giữa mênh mông.

Trăng lên soi gót, hài gieo bước

Sao lộ, mây đưa nhẹ dáng hồng

Vườn cũ, đào xưa, tình gợn mộng.

Qua mình the lạnh hạt mưa đông.

Hồ Hoàn Kiếm đêm đông

08-12-2011

Muôn nẻo đường đời tựa gió mây

Chập chờn chiều nhuộm lá hoa bay

Đông xưa, ta đến trời thay sắc

Đông lại, tìm qua rộn liễu gày.

Mắt biết ngậm ngùi hạt nước vỡ

Tay buồn khua nhẹ làn sương say

Bóng ai, rẽ lối tìm hương cũ

Rùa  ngậm rong cười, hồ nguyệt đầy.

mộng đào hoa

08-12-2011

tranh Hoaj Jusmita

cây đâm chồi

nụ vừa hé

cánh đào bay

người chợt khóc

gió xuân đi

quên trở lại

cảnh năm xưa

màu tóc mới

tuổi tiên đầy

đêm xuân cuối

ngậm ngùi rơi.

Sóng và cát

08-12-2011

Ào ạt lại dịu êm

ồn ào và lặng lẽ

Sóng đến sóng lại đi

Cát khô dào dạt nhớ

Biển đêm nghe tiếng thở

Từng hồi vọng bờ xa

Lòng chàng sâu như biển

Gôm trọn trái tim ta

Trưa nay sóng lại về

Cơn mê tình vẫy gọi

Cát chia thành trăm ngả

Mơ màng dưới trăng trôi

Chiều mưa lòng biển tối

Con sóng vỗ xa bờ

Ái ân vừa tan vỡ

Cát nằm lạnh chơ vơ

Cơn mộng lùa trống vắng

Ngày tháng tình tả tơi

Anh có thầm nuối Tiếc

sóng cát cuộn một thời

Lời mẹ ru

08-12-2011

Gió chiều thổi ngược bến xa

Sông thu sóng lặng, sương già buông rơi

Trông lên tím một khoảng trời

Vầng mây ngơ ngẩn. tôi thời ngẩn ngơ.

Nhìn qua xóm nhỏ lặng mờ

Nơi con lớn dậy, nương nhờ lời đưa

Con ơi! Ngủ trọn giấc trưa,

Cho vơi nắng hạ, đong vừa tuổi mây.

Con ơi! mẹ đẩy đêm ngày

Trăm hoa xây mộng kết dài chân con

Bay đi cánh bướm còn non!

Bến quê bóng mẹ, trông mòn tháng năm.

Tha phương đất khách ăn nằm

Như mây lạc gió như mầm nhớm đông

Giờ đây con đứng bến sông

Mẹ ơi! con gọi mây hồng có nghe!…

Con về ngắm lại rặng tre

Cây khô nằm đó quanh hè, mẹ đâu?

Trời cao nghe trút cơn sầu

Mưa giăng ngập lối, mắt ngâu đỏ bầm.

Hai tay chấp lạy lâm râm

Thương ôi, con nợ khóc thầm lời ru

Quanh chân nghi ngút sương mù

Cho con quỳ xuống nghìn thu tạc lời.

Quán đêm

08-12-2011

Xa em rồi giấc ngủ yên không?

Chăn gối kia anh có thoả lòng

Có mỉm cười trong cơn ngáy ngủ

Và điều anh ước mộng cao sang.

Xa em rồi có thấy nôn nao

Dĩ vãng xưa đôi lúc thét gào

Một mảnh tình ngây thơ khát vọng

Anh chôn vùi đổi lấy trăng sao.

Đường quanh co nẻo dài năm tháng

Lối phượng xưa hoa nở rợp trời

Ai có về bên ấy ghé chơi

Cô hàng nước ngỏ lời chờ khách.

Xa em rồi quán đêm thưa lạnh

Một bóng đào thơ thẩn vô ra

Mùa phượng này hương gởi gió xa

Cầu mong ai trọn đời êm ấm.

Hò….

07-12-2011

Hoàng Trúc Và Con Gái Jasmita

Con gái có chống như gông đèo cổ

Con gái chưa chồng xách cái rổ chạy quanh.

Năm xưa em chửa có chồng!

Môi son má phấn, áo hồng, áo xanh.

Năm nay em đã có chồng!

Quần xăn áo cuộn từng đồng mắm rau.

Đêm nằm thổn thức canh thâu

Kiếp này đã lỡ, kiếp sau khổng lấy chồng.

Hạn

07-12-2011

Đàn bò gặm mót bên đồng vắng

Mỗi đứa gày còm mắt quặn sâu

Thiếu hụt quanh năm ăn lá dại

Thầm thì ta hỏi, nó vò đầu.

Chủ tôi vô đạo thăm tài lợi

Ruộng đất dân nghèo bán dím nhau

Chúng bảo nông thôn đô thị hóa

Đâu còn thêm đất mọc hoa màu.

Buồn

05-12-2011

(cảm tác  bài thơ buồn Viet Dương Nhân )


Đếm từng canh nỗi buồn ê ẩm

Chăn gối nào hay biết giá đêm!

Cảnh đông tuyết rụng trắng thềm,

Thương đời phiêu bạc, thương em càng nhiều.

Nơi đất khách điều hiu bóng nguyệt

Nhớ quê nhà nhớ tiếng lá rơi

Đêm nay thao thức bên đời

Bóng em xa quá trăng vời vợi trông.

Mộng cứ tưởng mà lòng lo sợ

Ngày trôi mau tình ngỡ mơ hồ

Thuyền em gió thổi bến mô?

Anh về sông nước nhấp nhô cỏ rều.

Dĩ vãng xa cảnh nghèo thiếu hụt

Sợ em buồn thân buộc tha phương

Mộng còn ngây ngất người thương

Biển đời sáng tối phố phường đổi thay.

Tay vịn gió – ào – bay vạn nẻo…

Người mong tình dạ héo thâu đêm

Bao giờ tay nựng má em?

Nỗi buồn bốc khói đâu thèm kiếm ta.

ĐếN PHÚ NINH

05-12-2011

Hồ sương tại Thái Lan

( cảm tác bài thơ đến Phú Ninh thăm nàng… của Nguyễn Thường )

Cuối xuống hôn em dừng tỉnh mộng

Tay còn sờ soạn mắt lim dim

Giường hồng chiếu gấm- người đã có…

Chẳng biết vì sao hồn mãi tìm?

Thả bước bên hồ nghe sóng vỗ

Ngỡ tình dĩ vãng tựa bờ vai

Đưa tay vịn gió tìm hương cũ

thầm gọi tên em nỗi nhớ đầy.

Nghẹn ngào hơi thở không thành tiếng

Dấu vết ngày xưa dạt chốn nào?

Đôi mắt em xanh màu lá mạ

Hiền hào trao gởi tình xôn xao.

Trời ghen đưa gió tìm lay động

Hồ mộng bên đời hóa bể sâu

Trăm ngả nước chia tình vỡ vụn

Ngàn thu nghe sóng, giấc nghiêng sầu.

Điệu sương

02-12-2011

Mặt nguyệt mây qua nhẹ

Dòng đời tựa biển sâu

Rượu tình vô sắc vị

Nốc cạn- thấm- hồn đâu.


Ngậm cười e lệ rớt

Bật khóc thế gian sầu

Phơ phất bờ tóc bạc

Đêm xuống lần tìm nhau.

Chia tay anh

02-12-2011

Mây phủ ngàn non vắng bóng sao

Gió đưa trăm ngã liễu buông sầu

tình đông, đêm vắng dìm hơi lạnh.

anh hỡi, thôi đừng… than trách nhau!


Đây rượu, ướp hồn xoa dĩ vãng!

Tháng ngày nhung nhớ sẽ qua mau.

Không em, trời đất, hoa tìm nở.

hạnh phúc về sau hẳn nhuộm màu.