Lưu trữ tháng 8, 2012

Con mắt

29-8-2012

Ta chợt thấy cuộc đời tựa giấy mã

Dòng người hôm qua, cát bụi chiều nay…!?

Tiếng cười say sưa, tiếng cười đau khổ

Một nến hương lòng gởi tới xa xôi

Ta đứng giữa đời đôi mắt chẳng của tôi

Nó ghi lại ngàn hình hài xinh đẹp

Cho tôi yêu, cho tôi tìm nhung nhớ

Cho tôi say và cho cả mộng vàng.

Rồi cũng nó! Xóa đi bao kỷ niệm…

Kết cấu thời gian giết hết màu xanh

Lấp những gì tôi yêu, tôi quý nhất

Dày xéo con tim thành khối tật nguyền.

Ôi đáng sợ! Con mắt… ngàn con mắt…

Mi lại là một tác phẩm trọn đời ta

Qua tấm kính, mi hiền lành, mi độc ác!…

Không thể nào thấy được ở trong mi.

Quà

26-8-2012

Gởi người QN

Em gởi anh nửa cánh thư về muộn

Có lá vàng gói hơi thở mùa thu

Có tình yêu trên những tình yêu

Và có cả cõi mê chiều bất tận

Em gởi anh một đôi chim câu trắng

Mang thanh bình gieo nắng đẹp quê hương

Còn nữa nè! Vô số những chữ thương…

Vài viên thuốc nhức đầu em gói kỹ

Cái bánh xứ người nặn tay tỉ mỉ

Chiếc áo sơ- mi vẽ cảnh sông đò

Em nho nhỏ giữa tình anh nho nhỏ

Bóng  rụt rè lấp ló nấp sân sau

đó!

Quà em giản dị chẳng là bao

mong anh nhận chút tình thu ở gió

Í!

Trời mùa này trăng sao không mấy tỏ

Thu miền trung nắng ít mưa nhiều

Rơm ruộng cạn năm rồi, còn hay hết?

Nhóm lửa trời ủ bóng… nhớ nghe anh!.

THU TÌNH NHÂN
Tặng LHT
————-
Mây mùa thu bây giờ vương màu nhớ,
Gió mùa thu lành lạnh chút cô đơn,
Trời thu nay hình như hơi bỡ ngỡ…
Lá trúc nào vương vấn những câu thơ?

Em – Từ ấy bóng tình nhân thấp thoáng
Trong hồn anh nửa thật , nửa mơ hồ
Lời nói thoảng ngọt ngào môi con gái
Em điện về…anh cũng ngất ngây say.

Thu tình nhân. Ừ, đây thu tình nhân.
Từ có em khác những mùa thu trước;
Mùa thu giờ dính tóc ai tha thướt
Dáng trúc xuân bên cạnh gốc mai vàng.

Thu tình nhân hay thu của nàng?
Mà cây cỏ vương vương niềm trăn trở?
Anh như nai vàng lạc trong rừng nhớ
Tắm suối hoang đường khát giọt ái ân.

Thu lòng anh thêm một chút bâng khuâng,
Thêm một chút men say tình huyễn hoặc
Thu tình nhân. Đúng rồi – Thu rất lạ
Lá rơi đầy phủ kín gốc tương tư.
MAI CHIÊU SƯƠNG
26/ 8/ 2012

Tập thơ mới “Trúc Sương”

21-8-2012

Những câu thơ và nót nhạc luôn góp phần làm tươi vui trong mỗi đời sống của chúng ta dù bất cứ thời đại nào.

Thi ca và âm nhạc còn đem đến sự cảm thông sâu sắc.

Bây giờ, chúng tôi giới thiệu đến các bạn trên toàn thế giới tập thơ tình “ Trúc Sương” với một trăm lẻ một bài thơ  được chọn lọc từ hai tay bút;

Lê hoàng TRúc: Việt kiều tại Hawaii  –  Mỹ

Mai Chiêu Sương: Việt Nam – Miền Trung – Quảng Ngãi

Cả hai chưa một lần gặp nhau. Nhưng họ đã vượt qua không gian và thời gian để tìm đến một thế giới “tình yêu” vô hình…

Nhẹ nhàng, êm dịu, nắm bắt tâm linh qua cường điệu “ru người – ru mình”.

Trào dâng dòng thơ lãng mạn, trữ tình, đôi khi cuộn tròn trong bão tố,  quấn lấy nhau…

Khi đọc những dòng thơ của hai tác giả:

Lê Hoàng Trúc

Mai Chiêu Sương

Tôi như muốn tìm lại tôi một thời cháy đỏ đã trôi dạt vào đâu đó?

Để chào đón mùa xuân năm 2012 – 2013

Tập thơ “Trúc Sương” sẽ  chính thức phát hành vào ngày 01-09 âm lịch nhầm ngày 15 – 10 năm 2012

Các bạn có thể tìm mua trên mạng hay trên thị trường Amazon.com

Bạn cũng có thể Download e-book trên Smashwords.com.

Tập thơ đã được thông qua bản quyền Quốc tế toàn cầu.

Hy vọng hai tâm hồn được thể hiện qua thơ của hai tác giả sẽ mang đến cho các bạn ít nhiều điều thú vị trong tình yêu lẫn cuộc sống hôm nay.

Ký giả

Gió mùa thu, ngày 19 -08 năm 2012

Lời cảm của tác giả:

* Lê Hoàng Trúc – Mai Chiêu Sương

Rất hạnh phúc được phục vụ và chia sẽ cùng bạn đọc, trong nước và những người con đất Việt xa quê hương trên toàn thế giới.

Qua những dòng thơ trữ tình, viết ra từ chính tâm hồn mình.

Một lần nữa, xin chân thành cám ơn các bạn độc giả trên toàn thế giới, đã đọc và ủng hộ Mai Chiêu Sương – Lê Hoàng Trúc trong thời gian qua.

Đa tạ.

Em sẽ về

Gởi người QN

Quê hương anh Quảng Ngãi chiều cuối hạ

Phong cảnh núi rừng sông nước có đẹp không?

Miền đất ấy, chưa một lần em đến!

có dấu chân anh đi lại bước lặng thầm

Em sẽ về!

Trong một ngày xuân mới

Trời bên này mọi vật đã vào thu

Nghiêng khoảng vắng, em không tìm thấy nắng

Tiếng gió đầu mùa thổi chiếc lá vi vu

Em sẽ về cùng anh hát hương ru

mùa dân ca đưa xuân vào giấc mộng

Ngàn trai gái xe duyên kết tóc

Quê hương mình đóm lửa cuộn hương tro

Em sẽ về!

xóa nỗi nhớ cam go

thơ thẩn ai đi bên chiều đơn chiếc

phải chính anh, “màu vàng thu bất diệt”

Em đã về! Chim hót tuổi xuân say.

VỀ ĐÂY EM NHÉ
Tặng LHT
——-
Về đây nhé. Quảng Ngãi riêng anh đợi
Đưa em đi thăm Núi Ấn sông Trà
Đêm yến nguyệt biển Mỹ Khê gió lộng
Khu du lịch hiền rộn rã khách về qua.

Quê hương anh có muối mặn Sa Huỳnh,
Đường, mạch nha đã bao đời nổi tiếng…
Hãy về đây anh đưa em đi viếng
Nào danh lam, thắng cảnh, bạn bè thương…

Hai đứa mình chung thi tập TRÚC SƯƠNG
Thơ của em nồng nàn tình chân thật,
Thơ của anh mang nét sầu lãng tử
Kết thân nhau vạn dặm vẫn chung đường.

Về đây nhé. Quê hương tha thiết gọi
Dang vòng tay mừng đón khách vui chung
Anh mở trái tim đợi người em gái.
Xa xứ về đón tết với quê hương.
MAI CHIÊU SƯƠNG
21/8/2012

Ngủ đi

21-8-2012


Ngủ đi, mộng cũ đợi chờ!

Hàng dương hứng gió tình thơ ngút ngàn

Câu buồn anh viết dở dang

Câu thương em hát vội vàng dỗ anh

Hoa đơm kết nhụy đầu cành

Thế gian sanh nở một nhành thủy chung

Ruộng vàng hương lúa thơm cùng

Phù sa bồi đáp trùng trùng núi non

Giữa hiên đẹp bóng trăng tròn

Ngủ đi anh nhé,đêm còn có em.

Dân Ca Trung Bộ – Lý Hoài Thương

06-8-2012

Cành chiều vương đợi gió lay

Lá êm êm quyện, người say say chờ

Câu thơ nhắn vội nhắn hờ

Cho thu vàng rụng nhuộm bờ liêu trai

Thả hồn hong vạc nắng gầy

Đong đưa cánh nhạn về bay ngang trời

Ngủ đi! Cho bóng vào đời

Cho con chim mộng hót lời yêu em.


***

Em xin! Ngủ trọ hồn người

Một mai thức giấc chín mười nhớ nhau

Trăng lên, trăng lặn bên cầu

Năm canh bịn rịn một câu đợi chờ

Em xin! Ở đợ vần thơ

Nụ hôn lăn nhẹ ướt bờ môi anh

Trăm năm mưa nắng song hành

Đất trời trãi nhựa thắm cành mai xuân.

Hạt bụi chúng mình

05-8-2012

Thân tặng  thi sĩ MCs

Mẹ sanh ra em nên hình nên dáng
Mẹ sanh ra anh thành đấng trai tài
Con sông nào cũng đỗ về một nẻo
Tiếng sóng chiều dào dạt khúc tình thu

Trời mây trắng- sương tan dần cuối gió
Quê hương anh nắng hạ chắc khô tàn
Ngọn lúa non – mơ màng – em bật khóc
Cháy tận lòng và  ngút cả thời gian

Giấc mơ nào?

qua đêm không cạn

Cuộc tình nào?

không ngang trái, chua cay

Giọt đắng môi  anh, em chưa lần được chạm

Vị ngọt da em, anh cảm thấy bao giờ

Hay ta cùng hạt bụi ngày xưa ấy?

Của muôn thu nay trở lại làm người

Hay anh là hạt bụi ngày xưa đó?

Lạc giữa hồn em – nho nhỏ – một tình yêu.

Hoàng Trúc ngày 05 -08 – 2012

Chuyện cuối tuần

Cái bóng

Chiều dần, sương xuống thấp, xa xa các con
én chập chờn như chưa muốn về tổ.
Bên khu nghĩa trang rộng bao la, có nhiều ngôi mộ chạm trổ rất đẹp.
Một đám đông khoảng chừng vài chục người, họ chia nhau thức ăn trên chiếc bàn đá.
Ô chà! Thức ăn toàn là sắn khoai củ, bánh kẹo cúng cô hồn…v. V…
Cái bóng đi đến gần hơn, giọng nói nhỏ nhẹ:
-Thưa cụ! Cho cháu ăn với ạ!…
Mọi người nhìn cái bóng sững sờ… Không ai nói gì cả.
Bóng nói:

-Lâu quá không được ăn những món của quê hương, cháu rất thèm!
Bà cho cháu xin nhé?
Bổng dưng bà già nổi giận:
-Tất cả thức ăn ở đây đều có ghi tên phần của mỗi người, tên cô là gi?
Cái bóng liền đọc tên…. Ú ớ một hồi… Bóng trả lời!
Cháu không nhớ tên mình đâu cụ ơi!…
-Thế thì cô không ăn thức ăn này được.
Cái bóng chần chừ không đi…
Sao còn đứng đây chưa đi ? Gần đến giờ giới nghiêm rồi, về mau đi.
-Thế! Cháu không biết cháu là ai sao?

-Dạ không ạ.( bóng) trả lời
Một người trong đám đông la lên:

-À tôi biết cô ấy. Cô ấy hay đến nhà MCs ở QN mỗi ngày đó.
Bà già lại mắng:

-Mày điên à? Con bé này ở tận đâu. Làm sao mỗi ngày nó đến nhà MCs ở QN được?

-Í . Bà nhìn kỹ xem. Cô ấy là “cái bóng” chứ có phải một thân hình bằng xương bằng thịt đâu…
Bà già quay sang phía cái bóng hỏi:
-Thằng này nói đúng không cháu?
-Dạ đúng.  Bóng trả lời
Thế cháu có bao giờ nhìn thấy MCs như thế nào không?
-Dạ không! Bóng lắc đầu
Vậy thì bà yên tâm rồi, bà già thở phào nhẹ
rồi cười… Khà… Khà…, cháu vẫn còn….
-Bây giờ cháu nhớ tên mình chưa?…. Bảo thằng MCs nó nhắc cho mà nhớ nhé!…
Về đi!… Bà già tiếp tục ăn đồ của quê hương vẫn thường gởi đây.

———–
19 giờ chiều Rằm Tháng Bảy- tại cổng thành phố thiên đường.
chúc cuối tuần vui nhiều ….HT uống Cafe buổi sáng nên viêt  giải trí hù MCs đừng sợ nhé!… hi hi


Đố ai nắm được chữ tình?…

Đố ai đoán được người mình sẽ yêu?…

Trăm xuân đọng lại một chiều

Ta cùng xây mộng dập dìu áng thơ


Đố Mai Chiêu Sương

Đố ai! đếm được sương bao tuổi…

Và gió sinh ra tự thuở nào…

Biển nọ, bao giờ vào cõi chết …

Sông già, rong mục, nước về đâu???.

Tình ơi! Có bán cái ngu ngơ?

Mang về gọt đẽo,  ngọt vần thơ

Chợ người!… Ai bán… L ời yêu đẹp?

Hãy bán! Ta mua một đợi chờ!…

Đêm nằm đếm những ngón tay thon

Mưa nắng  chai  sần,  vạn héo hon

Môi rét – xa đời – đâu lữ khách?…

Bao thu… Nhặt lá… Một lối mòn.

Còn anh, còn tuổi, em còn mộng!…

ngút ngàn hương sữa hồn tiêu diêu

ngàn năm một bóng, trăng in đáy

sáng tận mai sau những buổi chiều.

Hạt bụi tôi

05-8-2012

Từ đâu đến?

Thì hãy về chốn ấy!…
Hạt bụi nào đã hóa kiếp thân tôi?
Hóa ra anh và những người con được gặp
xanh đỏ cuộc đời – sâu cạn – một giấc mơ.

Từ bao giờ?
Ta thành kẽ ngu ngơ!

Trong bóng tối nặng linh hồn phiêu bạc
Qua đồi hoang, qua sông dài cùng biển rộng
Hạt bụi chiều nay, mù mịt lối quay về.

***

Trần gian gác trọ vui buồn

Mai ta hóa bụi trần truồng về đâu

Hạt nào lạnh dưới dòng sâu

Hạt nào tan rã đi vào thiên thu

Hạt nào vương vấn lời ru

Hạt nào theo gió vi vu tìm về?…

Cơn mưa bất chợt

04-8-2012

Mưa thu về bất chợt

Đọng trên lá vàng khô

Đi qua đời một thoáng

Cho tình em dạt dào

Xanh từng hồn lá úa

Nõn nà cánh môi thơm

Mùa thu vào nỗi nhớ

Mây lang thang giận hờn

Cơn mê chiều bất chợt

Quên lãng người năm xưa

Ru em vào mộng mị

Ngày trôi mang đợi chờ.

Nặn hình người đất

03-8-2012


Du lịch ThaiLan bạn sẽ bắt gặp nhiều điều thú vị


Biết nhau qua khúc thư tình

Chờ nhau xin nặn dáng hình người xa

Bàn tay năm ngón kiêu sa

Đất nằm yên lặng thật thà đợi yêu

Một này!

nặn dáng cô liêu

Hai này!

khéo nặn mắt chiều tơ vương

Ba thương kẻ tóc pha sương

Bốn thương trán rộng,mày vương khác người

Năm thương uốn nét môi cười

Sáu thương nặn cả biến lười bên trong

Xa xa nắng ng ả cuối đồng

Trăng non đầu núi gió lồng mây trôi

Nhìn về nơi ấy xa xôi

Mười thương em gởi… để rồi nhớ nhau.

Tuyệt tác hình viên đạn

02-8-2012

HT và rừng thu

Cây cầu  có lịch sử lâu nhất tại New York

Thân tặng thi sĩ MCs

Với anh!

Em không là mùa thu bất tận

Dẫu lá vàng có nhuộm thắm chân mây

Với anh!

Em không là chuyến đò về cuối

Hai đôi bờ luôn ngăn giữa một dòng sông

Có bao giờ, anh nhớ mỗi riêng em?

Dù một lúc chạnh lòng bên trống vắng

Hay cơn mưa chiều về tràn giá lạnh

Khi bên mình không rượu cũng không ai…

ồ!… Có lẽ chẳng bao giờ anh nhỉ!….

Bởi vì em một huyền thoại lu mờ

“một tuyệt tác khô khan hình viên đạn”

Một linh hồn khó tụ giữa sương mai.

EM VỚI RỪNG THU
Tặng Lê Hoàng Trúc.
********
Nàng là vẻ đẹp thiên thu
Đẹp thiên thu giữa mây mù, khói sương
Nàng là kiều nữ yêu đương
Nữ yêu đương giữa vô thường trần gian.
Nàng là mộng của mộng vàng
Của mộng vàng mộng ngỡ ngàng hồn ta.
Nàng là trăng ngự tiên sa
Ngự tiên sa cõi ta bà u mê.
Yêu em lạc mất đường về
Nẻo tương tư hận tỉ tê một mình
Trúc mơ mướt lối thu tình
Sương si lãng đãng bóng hình mỹ nhân.
Em ngồi mõm đá bâng khuâng
Trúc vàng, sương trắng rất gần…rất xa.

Thơ MCs


Em và thu

02-8-2012

Thân tặng Nhà thơ Vũ Miên Thảo

HT và  con trai David ngày 12 – 07 2012 tại thành phố Gió – Chicago

Lãng đãng thu chiều đôi lá rơi

Hanh hanh màu nắng cuối chân trời

Em về áo tím vờn mây trắng

Gót ngọc tung tăng nhẹ bước đời

Năm nay ngỏ cũ – thu không cũ

Nghe lá rì rào buồn vắng ai?

Mắt biếc cao vời không ngó thấy

Thi nhân ngày trước ẩn đâu đây?…

Vàng – chen nỗi nhớ, mùa thêm chín

Nấn ná vườn khuya thoải đợi chờ

Da diết tiếng trùng đêm tịch lữ

Tàn canh nửa nguyệt rọi câu thơ

Mấy khoảng sao dời – thu giữ dáng!

Với đời, đúng hẹn lá thay vàng

Mộng hồ chung thủy từ mùa ấy

Một ngỏ thu về, hồn gió sang.

Mấy cho vừa

01-8-2012


HT và con trai David

Tan thành khói

Tan thành mây

Hạt sương nhỏ

và em say

Ôm hồn nắng

Anh, tình mơ

Xa ngàn dặm

Một người chờ

Cây rời đất

Cội dần đau

Thơ bỏ bạn

Đời hư hao

Ngày đợi nắng

Đêm chờ mưa

Yêu trọn vẹn!

Mấy cho vừa???

Anh và niềm hy vọng

01-8-2012

HT và Adam ngày 06 – 07 – 2012 New York

Chiều vương nắng gió thu vừa thổi tới

Cành phượng nghiêng rơi cánh nhỏ cuối mùa

Trời xuống thấp, mây vàng trôi lơ lững

Em nghe gì?  dâng nổi nhớ lâng lâng!…

Từ ngày biết! chọn anh làm gác trọ

Thời gian trôi mang đi cả bụi đời

Từ ngày biết! anh là nguồn an ủi

Giấc ngủ vào êm nhẹ tựa sao rơi

Còn nơi ấy, anh có ai dệt mộng?

Giữa chập chùng chằn chịt lối người qua

Đêm dài quá cho em ngàn câu hỏi

Xáo trộn lòng thơ nhạc lẫn hương hoa

Thầm cúi xuống, sờ bàn chân du mục

Khét nhựa đời, nghiêng quẹo lóng xương con

Ngày mai đó! ngày mai niền hy vọng!…

Tan vào nhau cho hơi thở ngọt đầy.