Lưu trữ tháng 4, 2014

Trốn Ma

24-4-2014

images (34)

Là cô bé ngây ngô bên đống lụa

Cứ say xưa chọn màu vãi cho mình

Mà vẫn biết cái ngày về cát bụi

Phủ lên người màu trắng lợp,  ai đắp cho ta?

 

 

tôi chết rồi, mai phải làm ma

Nhưng sẽ hứa đừng là con ma dữ

Để chùa chiền không thay nhau tống khứ

Cho mọi người lòng bớt hoảng sợ ma

 

 

Thế bây giờ quê hương lắm bóng ma?…

Sao mọi người cứ hè nhau chạy trốn

Mẹ tìm cách, cha cho con vốn

Sang nước ngoài du học tránh thành ma

 

Loa – loa – loa – làng nước, làng nhà!

Đống rác thối cao trào khó dọn

Trái đất vo tròn. nhìn đàn cừu vây khốn …

Nhớ lại rồi, Nước mẹ chẳng tròn vo.

TG: Lê HOÀng TRúc

NGày 24/04/2014

Phải Chăng TA Đã Là Ma

21-4-2014

IMG_0779a

Đốt hương lên cúng đống tình thơ

Quỷ trước ma sau xếp bóng chờ

Trăng hạ cuối tuần, trăng lõa thể

Rượu nào khơi dục đỗ duyên tơ

 

Thỏ ngọc ơi, hỡi thỏ ngọc ơi!

Cái hiền mi có khó nên lời

Cái khôn lại lớn hơn đá cội

Lỡ dại ta mời, nhớ ghé chơi!

 

Đây tấm thân ngà thưa vóc lụa

Hoa nào sách kịp dáng kiêu sa

Lưng ong đọng nước da nhuộm tuyết

Nào hưởng lạc phần chung với ta!

 

Qua hết đêm nay trăng sẽ chết

Ai người tiên đoán để đời hay

Nên ta cứ thế gieo tàn lửa

Cho khói lan tràn ân ái say

 

Ta cũng là ma giữa thế gian

Nửa đời run rẩy cảnh cơ hàn

Vì đâu ta chết thành ma thế…

Ta của đời này, hay của ma???

 

TG: Lê HOÀng TRúc

Ngày 21/04/2014

Câu Hò… Nỗi Nhơ Quê Hương

04-4-2014


Đời tôi buồn
Tôi đi như điên
Thấy núi sông nghiêng ngả theo mình
Đời tôi nghèo
Tôi đi quanh co
Thấy nước nhà đổ nát cam go.

Việt Nam còn trong tay tham quan
Đến khi nào hết cảnh lầm than?
Việt Nam buồn dân trôi lang thang
Khắp thị thành, nương rẫy người ta

Hò là hò khoang…. khoang hò
Hò là hò khoang…. thương quá Việt Nam
Hò là lơ…. hò lờ
Hò là hò lơ…. tôi nhớ Việt Nam!

Miền Trung quê tôi xanh mùa mưa nắng
Sài Gòn quanh năm rộn ràng phố thị
Hà Nội đi ra… một dãi Bắc Nam

Đời tôi hề, tôi đi lê thê
Thấy bao người mất quê chưa về
Đời điêu tàn chạy trốn quân gian
Biết bao gia đình tan nát đau thương.

Hò là hò khoang…. khoang hò
Hò là hò khoang…. ta nối vòng tay
Hò là hò lơ…. hò lờ
Hò là hò lơ…. nắm lấy tự do

Mùa xuân tương lai hoa cười say nắng
Người người muôn nơi trở về đất mẹ
Cầu cho quê hương…. mãi mãi thanh bình

Đời vui cùng non sông xanh tươi
Trẻ thơ đến trường tiếng hát hồn nhiên
Giấc ngủ mẹ già hơi thở bình yên

Ơi hò!…. ơi hò!……………………
Chiều nay tôi hò!… Nỗi nhớ!… quê mình.

Lời Kinh Trưa

02-4-2014

 

28206_124351864257536_121493367876719_255204_8008207_n

Cơm cá trưa chiều tôi đã ngán

Vị đời ngọt mặn đọng thâm môi

Nhìn sâu cắn lá không thương tiếc

Đắng ruột kẻ trồng , xót mắt tôi.

 

Thiên hạ vô tường – thiên hạ lớn

Lệ lòng nhỏ giọt – lệ mồ côi

Hồn ta mở mắt, đời ta khổ

Thấy cảnh lầm than non nước ôi!

 

Chỉ biết tựa mình bên cánh gió

Mơ lời ru mẹ phận trăm năm

Võng con nhảy nhún đau lòng mẹ

Khúc hát ân tình bỏ oán căm…

 

Ta như chiếc bóng leo thềm rộng

Quên mất ngỏ về, lạc lối ra

Con  bé nhà ai đang khóc đói?

Ngục tù vây chặt nhốt hồn ta.

 

Ngày 02/04/2014

TG: lê HOÀng Trúc

lửng thửng đời viết thơ bỏ túi

Đêm hết dầu, làm củi đốt chơi

Thiếu thời cơm hụt, áo tơi

Sách người thiên hạ đánh rơi, tôi thèm

 

Kiếp thạch sùng đêm đêm cắn chữ

Nửa cuộc đời trí ứ cục ngu

Trắng tay làm kẻ lù khù

Thiên hạ – ai trách đứa ngu làm gì.

Nước Tôi Thổ Phỉ Làm Vua

02-4-2014

images (35)

Đêm mơ nằm dưới mồ sâu

Xác còn nguyên thủy, rốn nhau nối liền

Cỏ trên bạc rễ cuộn phiền

Mối trùng kết lũ thay phiên đục nhà

 

Nước tôi sáng dãi sơn hà

Lừng danh bốn hướng,  xưa là LẠc Âu

Đổi dời bao cuộc bể dâu

Lời qua biển rộng lao đao phận người

 

Thương cha quên hẳng nụ cười

Thương em còn nhỏ miệng lười kêu la

Ta về ghép bóng làm ma

Nghe bầy trẻ rủ đổi da thay hồn

 

Núi sông trơ mặt sống còn

Chiếc  răng cổ lậu cắm tròn miệng dân

Đường làng chó chạy giẫm chân

Chuột dơi thừa thế chia phần… khiếp, kinh!

 

Gió sương nay phải hiện hình

Để xem dâu bể chuyển mình làm sao?

Nước Nam đồng lập tự hào

Người Nam dũng trí, lẽ nào ngồi yên!!!

*Chỉ còn đêm và tôi 30/ 3/2014