Lưu trữ tháng 1, 2012

Kiếp trụ điện

30-1-2012

cúc cu đầu năm

Gày còm ở quá cõng hai con

Lặn lội biển người nợ nước non

Phước đức trời cho quanh tháng đủ

Vô duyên dăm bữa chẳng nên hòn

Thảnh thơi đêm ngủ thong dong thẳng

Vất vã ngày mưa chủ đánh đon

Vướng víu nợ đời ôi, dính chặt!

Trăm năm nằm đợi xác thân mòn.

Hương cúc vàng

27-1-2012

Dặm xuân hoa nở đón em về

Khách rượu rộn mời cô gái quê

Giậu cúc đơm hương thơm chín mộng

Trời xanh nắng trãi thắm sơn khê

Đôi hạt mưa chiều bay lất phất

Cảnh sinh, người ngắm sớm đa tình

Âm thanh giọt nước như huyền thoại

Trai gái say mùa trao tiếng yêu

Ta đứng nhìn xuân lòng vội vã

Đưa tay mơn trớn cánh hoa vàng

Đâu hay trong nhụy tràn sương lạnh

Đêm xuống đeo buồn tình ngổn ngan

Người đã thương rồi hoa có biết?

Ngõ sầu lay động bóng trăng sang

Lang thang theo gió đi tìm dấu

Chợt hết mùa xuân, trước ngở ngàng.

Em đã quen

26-1-2012

Em đã quen mỗi chiều anh xuống phố

Và cũng quen khép cửa đợi anh về

Em đã quen những lần anh nổi giận

Theo bạn bè say tít ngủ ven đê

Từng năm tháng mắt môi dần khô lệ

Từng ngày qua em thầm hỏi lòng mình?

Người chung gối nhưng chưa hề chung mộng

Tình không yêu sao gởi cảnh phu thê?

Trăng đêm nay ngoài trời tròn một bóng

Em lại chờ nghe được bước chân quen

Niềm khao khát trái tim tàn mở ngõ

Đợi tình anh “lưu lạc” có đi về?

ở bên em, anh như luồng gió lạnh

Ngậm thương đau lòng mòn mỏi trông chờ

Thà anh nói, muôn lời dù cay đắng!

Cho tình em tan rã một lần mơ.

Bến xuân em về

24-1-2012

Xuân chào, mai lại nở!

Em về lội bến quê

Con thuyền quen trôi nhẹ

Đâu bóng người mình chờ?

Nhấp nhô làn sóng gợn

Lửng lờ áng mây trôi

Đàn người vui chúc tết

Sao thấy lòng đơn côi?

Nước xuân xanh xanh biếc

Dìu dịu vạt nắng mềm

Bờ xa càng xa tít

Thẩn thờ một mình em.

Tình đi không trở lại

Hoa nở nối hoa tàn

Con tim dần khép cửa

Chỉ còn mỗi thời gian.

Dị mộng

20-1-2012

Thân trần rẽ lối đôi bờ mộng

Gối lệch xê đời hương thoảng bay

Ta ngã vào “hồn” người có biết?

Trăng tìm vườn cũ lá hoa say.

Bao đêm cũng một miền ân ái

Để xác không thiu, mục tháng ngày

Đắm đuối men tình, rợn sớ thịt

Trăm năm ao ước một vòng tay.

Một màu mai

18-1-2012

Ngàn năm xuân nở một màu mai

Con én liệng xa bóng nắng gày

Vạn phúc nhà nhà vui chúc tết

Từng đàn con cháu nối vòng tay

Nhìn sông núi trãi mây dìu mộng

Ta đứng ngậm ngùi thương nhớ ai?

Một cõi sơn hà xanh bát ngát

Mênh mông trước gió nụ hoa đầy

Lục bát chào xuân

18-1-2012

Đầu cành con sẻ kêu xuân

Gió đông thổi tới một rừng hoa bay

Em về nấp dưới dáng mai

Ngỏ tình gõ cửa hương bay lộng ngàn.

Bướm xuân

Em về lặng ngắm cánh mai

Hoa rung nhè nhẹ chẳng hay em về

Vườn đào ai đứng tỉ tê?

Đâu màng con bướm lượn kề bên hông

Đau lòng, con bướm đau lòng

Vờn qua lượn lại mấy vòng rồi bay.

Tình xưa theo gió sang tay

Nắng xa nguội lạnh còn ai nép mình?

Đậu trên tàn cỏ rung rinh

Khẽ lời năm cũ tủi tình xuân nay

Thôi đành ôm phận sớm mai!

Bướm bay lặng lẽ một ngày buồn xuân.

Nhẹ trôi

17-1-2012

Hoàng Trúc 201o

Vườn ta một mảnh trăng suông

Khi vui chim đậu, khi buồn chim bay

Lòng mình chẳng trách một ai

Gió xuân thổi tới hoa say bên trời.


Ngỏ tình con én liệng chơi

Mai này biền biệt mấy lời nhớ thương

Nắng chìm tiếng quạ kêu sương

Nặng tình non nước tha phương một đời


Ta về đứng giữa chơi vơi

Sông hồ xuôi ngược hoa rơi cũng nhiều

thẩn thờ trên bãi tịch liêu

Vấn vương người cũ bóng chiều nhẹ trôi.

Hai vì sao lạc

16-1-2012

Thương Tặng Lữ Hoàng Thịnh

Đêm sương rụng tiếng trùng rên rỉ

Mùa gió quen trôi dạt nẻo trời

Nằm đất khách thương người ở lại

Hồn sao xa lấp lóe chơi vơi


Ngày nối tiếp tình trôi mất hút

Bóng người xưa tựa áng sao mờ

Anh còn nhớ? “chúng mình từng hứa”

Hay vội quên như một giấc mơ?


Trời trở rét xuân còn mấy bữa

Em mong về ngả giữa lòng anh

Nghe xuân thở vạn hoa vào mộng

Dù một lần khao khát mỏng manh


Ôi nhớ quá!… lòng em nhớ quá!…

Đời vô tình kéo khoảng trời xa

Hai vì sao lạc dần tê tái

Nức nỡ thương,” anh” chợt khóc òa.

Tìm thơ cũ vui xuân mới

15-1-2012

Hoàng Trúc ngày 12- 01- 2012


cảnh đêm trên sông ThaiLan


Hoàng Trúc cùng ba người bạn thân trong bộ ngoại giao Mỹ
đêm tặng quà giữa hai bộ ngoại giao Mỹ và Tháilan


giậu hồng bán xuân

giậu hồng le lói búp son

sao anh đêm cọc đâm giòn cánh tưa?

cọc anh đã nhọn lại thừa

người đâu thô thiện chẵng ưa chút nào

đêm nay hồng trỗ nhụy đầu

ngày mai bán đỗ chớ nào để anh.


Xuân cầu duyên

15-1-2011

Én liệng từng đàn réo gió đông

Đào xinh hé nụ kết tơ hồng

Nghiêng nghiêng liễu rũ nơi đài phật

Lửng thửng mây trôi giữa chốn không.


Đầu xuân thiếu nữ đi xem quẻ

Cúi lạy ba keo kiếm tấm chồng

Xăm ứng năm nay duyên chửa đậu

Chờ ba xuân nữa chớ buồn lòng.


Hết duyên cửa phật

25-11-2010

Đường tu đứt đoạn giữa chiều xuân

Thầy mẹ nhà em hẳn rất mừng

Hai chục xuân rồi may còn thể

Thêm vài xuân nữa chắc thôi đừng.


Cơ duyên đêm vắng bà nguyệt đẩy

Thỏ thẻ qua hình nhớ kẻ dưng

Cúi lạy di- đà con sám hối

Từ nay để tóc nghiệp tu dừng.


Vườn đậu đỗ

01-11-2010


Má hồng lỡ lứa lại lỡ thì

Giữ vườn đợi bóng mấy con ri

Sợ gì lấp ló sau vòm liễu?

Đất rộng người thưa chớ có vì.

Qua chơi mới biết vườn rộng hẹp

Mẹ thầy đi vắng có mấy khi

Còn không mau đến nhặt hạt đỗ

Chờ ba xuân nữa chẳng còn gì.


Sợ ong châm

29-10-2010

Hoa đâu mà lạc giữa rừng tre?

Kìa con ong đực cứ xập xòe

Mùi hương tỏa nhẹ trong tiết nắng

Khát mật chiếc vòi ngẩn vo ve.

Tổ cha thằng chủ nuôi ong đấy

Của nhà không nhót để xõng bè

Mang cái vòi con bay khắp lối

Có ngày trúng độc chết nằm le.


Qua đèo

22-10-2010

Một, hai anh lái lên đèo

Ì à… ì ạch… cổ máy reo

Cheo leo đồi hạ dăm lá cỏ

Le te dòng nước rịn trong veo.

Ngất ngửa chân mây còn xa tít

Đường đi mỗi lúc lại cong vèo

Lạy chúa! Con vừa trăm bước nhịp.

Đến nơi hai bánh cũng vừa teo.



Không thích tu chùa một cột

22-10-2010

Chùa anh một cột em không tu

Sợ rằng cột bé gãy đêm thu

Lốc cốc tìm nơi đình rộng lớn

Lạy mãi kinh thư dại hóa gù.

Có ai về nhắn thầy đúc cột?

Nợ trần chưa dứt dùi mõ đu

Cột nó, chùa xưa còn hay gãy?

Mõ cũ bên đời vẫn reo thu.

Lỗi là em

13-1-2012

Thương tặng NHB

Em đã biết từ lâu anh đã có!

Trái tim anh không chỉ mỗi riêng em

Đêm buông nhẹ những hơi buồn thầm kín

Thả thời gian mây gió cuộn êm đềm.

Em đã biết từ lâu tình lạnh nhạt!

Hoa lá nào quyến rũ một hồn trăng?

Hay cắm dỗ bởi nẻo đời gian trá

Cho đêm nay lơ lửng một bóng hằng.

Nếu ngày ấy chúng mình không duyên nợ

Có lẽ nào anh lại nói yêu em

Hương sắc mờ bởi lỗi mình thất cách

Chắc tại em! Nên anh mãi đi tìm….

Rồi có lúc

13-1-2012

Rồi có lúc anh em mình gặp mặt

Nói gì đây khi khoảng cách gần nhau

Lời thơ cũ hay ngượng ngùng ngày mới

Em hiểu rồi, cứ để gió xôn xao.

Rồi có lúc khoảng trời như nhỏ lại

Hai nửa đời ghép chặt một nụ hôn

Hôn vành trán hay môi hồng phai nhạt

Em hiểu rồi, nhìn nhau với mỏi mòn.

Rồi có lúc nghe em cười khúc khích

Hai đầu dây mãi mãi chẳng gắn liền

Con đường tình song song không đến đích

Em hiểu rồi, chúng mình khóc triền miên.

Thôi!… thôi nhé!… đừng nghỉ thêm gì nữa

Lệ tuôn dòng ướt đẫm nhão hồn thơ

ở nơi anh có nghỉ gì không nhỉ?

Em hiểu rồi, ngày ấy vẫn đợi chờ.


VÀ NHƯ THẾ
Tặng LHT.
****
Và như thế là…mình yêu rồi đấy.
Có bao giờ Chúa lại cản tình yêu?
Có bao giờ giữa hai người đã thấy
Nỗi niềm nhau không…riết lại vòng tay?

Anh vẫn biết cuộc đời không như mộng,
Nhưng tình yêu đôi lúc có ai ngờ?
Dâng hiến hết dẫu cho đời có muộn
Vẫn thỏa lòng khát vọng nhúm trong mơ.

Đâu cần thiết phải cung son điện ngọc?
Đâu kể gì lá ngọc với cành vàng?
Anh là thế – Chỉ cần tim nhau gọi
Là tìm nhau và ngã trọn vào nhau.

Rồi đến lúc hai đứa mình hội ngộ
Ta còn gì vắt trao hết cho nhau;
Hạnh phúc đó chứ còn tìm đâu nữa?
Không cho người yêu quí để cho ai?

Tình đợi đó. Hẹn em xuân nầy nhé.
Về thăm nhau cho thỏa mãn ước ao,
Cho trái tim, cho máu thịt hòa nhau
Thành một khối ái tình say đắm nhất.

Hẹn em nhé. Anh chờ nghe tiếng gọi,
Anh đợi em như én đợi xuân về
Như kẻ khát ngàn năm thèm giọt nước
Hãy gần nhau hưởng trọn cuộc đam mê.
MCS -13/01/2012

Đình xưa xuân mới

12-1-2012

Cuối nẻo trời mưa rơi lát đát

Ngồi trông theo những áng mây tan

Đôi con sẻ nấp trong triền ngói

Cảnh mộng mơ sương khói hiện về


Vài giọt bấc thấm môi ướt lạnh

Còn nơi đây một mái đình xưa

Tường rêu phủ cột nghiêng theo tuổi

Che chuyện tình ngày nọ dưới mưa


Vào tiếc xuân theo mùa rạ mới

Tôi đi tìm cỏ dại đơm bông

Duyên ai buộc gặp anh rồi bỗng!

Đêm trở trăng xao xuyến cõi lòng.


Anh cũng thế như dòng nước lũ

Yêu vô cùng chảy ngập đồi thôn

Nơi mình hẹn mái đình đầu xóm

Ôm chặt nhau cho những sống còn


Quên tháng năm mùa về cũng vội

Chập chờn say đã mấy xuân rồi?

Bổng ngày kia khoảng trời thay đỏ

Đình bạc rêu thơ thẩn mỗi tôi.


Anh đã quên lời thề một kiếp

Theo đường chim sắc nhạn phương xa

Tình mây cuốn cuộn làng hương mới

Gió lặng đi hiu hắt ngõ tà


Tôi đã chết trong hồn tím ngắt

Trái tim tàn rớm máu yêu anh

Mỗi xuân qua dấu mòn tìm đến

Sờ cỏ rêu đình cũ một lần


Nhộn bước đời mong quên dĩ vãng

Đỗ màn đêm tình cũ nâng niu

Mưa đâu biết những chiều xuân lạnh!

Nhớ đến anh, em nhớ thật nhiều.

Đêm và tôi

10-1-2012

Đêm sương lạnh gió lay tàn quất

Bìm bịp kêu da diết cõi đông

Còn mấy bữa là năm đã hết

Trời quê hương thấp thỏm bên lòng.

Mai đào ơi! “đợi” đừng khoe sắc

Cành trúc vàng trôi dạt bến xa

Đường vạn dặm xin nhờ hướng gió

Những yêu thương gởi tặng quê nhà.

Ngày con lớn, mẹ cha già yếu

Đời dạt trôi trăm nẻo mỏi mòn

Nhặt nắm đất trên tay buổi nọ

Thầm mang theo tự nhủ vàng son.

Dù đá bạc hay cầm phú quý

Vẫn thèm thuồng hạt gạo quê cha

Củ khoai nướng nặng mùi rơm khói

Lót dạ êm ngủ dưới nách bà

Dòng người chảy, ngắm mai đơm tuổi

Từng cái xuân về lấp ngõ đời

Đêm nhớ quá người còn kẻ mất

Nghiêng bờ trăng bóng cuội chơi vơi.

Tôi vẫn lớn và xuân mãi đến

Ta thầm yêu cạn hết ngày sau

Này! mây gió chậm chậm thôi nhé

Con nước xa rồi cũng qua cầu.

Hương xuân

08-1-2012

Cắn nhẹ môi anh hồn rớm máu

Giận bao nhiêu lại nhớ càng nhiều

Em say rồi ngã tìm hơi ấm

Phút mộng qua giường chiếu quạnh hiu

Đào lay động ngỏ đêm hương tỏa

Gió thổi đông trăng nước dập dìu

Vài chú sẻ rùng mình thức giấc

Xuân đang về rạo rực mùa yêu.

Trôi vào dĩ vãng

04-1-2012

Nghiêng bờ mộng bãi tình hiu hút

Ngày tháng xa mờ nhạt dấu yêu

Ơi !dã tràng ngàn năm chở cát

Xin cho ta gởi hộ bao điều

Ngày cứ hết và đêm cứ đến

Sóng sô mình, sóng vỗ gần xa

lời ai, gởi vu vơ bờ bến?

chiều cuối đông thơ thẩn mỗi ta.

mộng lạc lối mà tình vẫn nhớ

người càng xa dạ héo càng nhiều

nhạc ai ru khúc tình tan vỡ

điệu lý buồn rưng rức bởi yêu

xin được chết cho hồn loan gió

đến bên anh thỏ thẻ ngàn lời

tựa vai xanh ngã vào vùng ngực

say thật rồi! nghe tiếng “yêu em”

giọt nước mắt êm đềm rĩ rã

cõi u mê sống dậy lần mò

hồn em đây cắn đi anh nhé

ngây ngất rồi đêm lại tiếp đêm

trong điên dại lặn tìm hơi cũ

nhưng chỉ là huyền ảo tả tơi

tiếng rĩ riếc về khuya khát vọng

từng hồi vang buốt tận chân trời

biển vẫn hát vô tình suốt khiếp

em còn yêu dẫu hết ngày mai

đâu mưa cũ, về đây nắng mới?

vằng vặt trăng nghiêng bóng đọa đầy.

Hàn sương

01-1-2012

tranh họa” vòng đời” Jusmita

Hán văn

Trùng trùng mộc thảo ẩn hàn sương

Phát dịch tiêu âm thi tịch trường

Vân dã đình sơn nhân thị mộng

Phong hồi bán nguyệt thu đồng tương

Thị manh thiên tạo tri nhân giả

Chi khởi địa lưu cảm nhị phương

Tả hữu thối ưu tình độc dĩ

Hoảng tằng xuân khứ thế vô thường.

Sương lạnh

Việt văn

Ngàn non sương phủ cỏ cây mờ

Văng vẳng bên chiều tiếng sáo thơ

Núi dựa chân mây người níu mộng

Nửa trăng gió lộng cõi thu mơ

Nhắm mắt trời xoay vòng số phận

Nhớm chân nghe đất chuyển đôi bờ

Bên ni, bên nớ tình heo hút

Chầm chậm xuân trôi đời ngẫn ngơ.