Lưu trữ tháng 4, 2012

Ca khúc mới: Tình Yêu Người Du Mục

30-4-2012

Bấm vào link phía dưới để nghe lời hát

Tình Yêu Người Du Mục (vocal) by lehoangtruc

Một vừng trăng đêm lang thang trên biển

Một làng mây trôi đâu là cuối trời?

Từng lời em ru tan trong khoảng rộng

Vạn lời yêu anh gởi về đâu đây?…

Xin hỏi vì sao?… Thương nhớ người dưng!…

Trói đời ưu phiền, bỏ hồn lưu vong

Sương gió ngoài kia, nghe tiếng thở than

Rót lời thơ tình vớ vẩn mê say…

Có một tình yêu ngu trong cơn mộng

Có một người say, yêu người mộng mơ.

Dòng đời hôm qua xây bia dĩ vãng

Dòng người đêm nay, đâu là bóng chàng?

Dành lại đôi tay của người du mục

Thả trọn đêm nay những vần thơ ngoan

Gió miền xa

30-4-2012



Các mẫu áo quần cho mùa thu năm 2012

Thân tặng MCs

Gió từ phương nào thổi về lạnh ghê?

Trong cơn đê mê buốt bờ vai gày

Vùi chén rượu cay linh hồn tơi tả

thả mộng theo người đi về hoang vu

Ta lạc rồi sao?…

Con đường một chiều!

Gánh nặng đeo cùng dẫm lối u mê

Trăng vàng lang thang không trời dừng lại

Tình yêu lang thang không người cưu mang

Biết có còn không?

Đi hết ngày mai…

Hơn ba vạn ngày để lại cho ai???

Rã dưới mồ sâu, thời gian hóa bụi

Thì chết đêm nay…. trọn giấc lưu đày

Thơ say

29-4-2012

Thân tặng MCs

Ta viết cho mình! Nỗi nhớ thương…

Bỏ vào một góc, để hoài vương

Lạc trong sương khói, bao la… “tận”

nặng ải thơ yêu, bởi chán chường

Ta viết cho đời, viết cho ai

Chữ tình dai dẳng tiếp ngày mai

Bao giờ?… Trăng rụng, sao thôi mọc…

Gởi đến người xa, dạt cuối trời

Anh bảo! Ta rằng, thôi nhớ mong…

Dáng xưa trôi lại đời bềnh bồng

Tim này khóa chặt hồn tri kỷ

Xin chết mang theo xuống địa đàng

Từ đây! ta chẳng dám viết thêm

Để người trong mộng khỏi kêu rên

Trăm năm tình chảy trong mòn mỏi

Và lối thơ say mãi đắm chìm.

Sương Trúc

27-4-2012

Thân tặng MCs

Cảm tác hai câu thơ cuối trong bài thơ không đề của MCs

Hạt tình khô mọc lên rừng lá mới
Em có về anh lạc cõi mông lung.

*********

Từ bây giờ! anh là của  riêng em

Cõi mông lung hai đứa thắp nguyện cầu

Cùng chắp cánh bay cao vào vũ trụ

Để một đời không lãng phí trăng sao

Kìa!.. anh  thấy… mây xe trời thương nhớ

Gọi dòng xa thổi ngọn gió mùa về

Vườn mộng nhỏ, anh trồng cành lan tím!

Tỏa hương tình, em đắm sắc thủy chung

Rồi ngàn năm mãi còn trong nhân thế

Trúc trong Sương, câu chuyện của hôm nào

Bầy con trẻ ngồi xem hình “Sương Trúc”

Và bây giờ, ta mãi là của nhau.

Hoa mùa hạ

27-4-2012

Em sẽ đi! không về bên giấc mộng

Đêm bình yên, anh khỏi trở trăn nhiều

Đây mảnh hồn, đành gieo vào trăng nước

Còn biết mình có chỗ để lang thang.

ở nơi ấy! chắc niềm vui rộng lắm…

Mỗi sáng chiều, chim chóc đến hân hoan

Còn đâu nữa… một khoảng đêm chờ đợi…

Rụi qua mau, trái nhớ đã hết mùa

Thôi cứ để cây sầu bên góc gió

Rảy lời thơ vớ vẫn chảy về trời

Rụng xuống giấy một vệt hôn của nắng

Giữa hạ buồn, hoa nở dưới sương mai.

SÀI GÒN VÀ…..


Thân tặng HT

SG xưa có mưa chiều nay?
Xin gửi lại Bạch Đằng màu nắng xế
và hoa tím trên dòng kênh Bến Nghé
lặng lờ trôi cho mơ ước vơi đầy

có lẻ SG không còn nắng thủy tinh
Nguyễn Du Phố me không rơi từng lá
áo học trò tà thôi bay nghiêng ngã
nên người xa ngồi thương nhớ một mình

SG bây giờ nắng nhiều hơn sương
bụi khói trần gian mờ nhân ảnh
giữa phố đông người sợ nghe lòng hiu quạnh
nên cứ xa SG dù rất nhớ, rất thương….!

Tác giả- Vũ Miên Thảo

Hoa của một bàn tay

26-4-2012

Xin lệ đừng rơi khi nhắm mắt!

Cho đêm nay giấc ngủ êm đềm

Và ai đó, cũng đừng mơ mộng!

Để biển đời trong tiếng rít rên

em nhắm mắt che bờ hụt hẩn

Trái tim đau thổn thức reo tìm

Nơi rừng vắng có mùa thu rụng

Vàng vết tình, mây gió cuốn trôi

hạt bụi xưa bay về lẫn trốn

Sợ tình em sống dậy điên cuồng

Động đậy  nhẹ, lay hàng dương liễu

Khép hình hài lạnh dưới mưa tuôn

Em đưa tay vẫy chào sương gió

Cây lá buồn, nghiêng ngã giận hờn

Tận đáy mắt người xa đã hiều…

Hoa bây giờ của một bàn tay.

Kẻ đa tình

25-4-2012

tại một đỉnh  núi lửa ở Nhật Bản vào mùa thu




Gia đình Hoàng Trúc

Cho em hỏi, có bao giờ anh nhớ?…

Một người xa – xa lắm …tận cuối trời

Sâu thẳm quá cái hố tình không đáy

Bao la chiều khoảng chờ đợi dài ghê

Tuyết rụng rồi, không lạnh mà rất đẹp!

Hay  hồn ta ấm áp bởi mông lung

Nhân gian hỡi! Có người say với gió

Cười nhân gian, lẫn lộn kẻ đa tình

Ai bán rượu, cho ta xin một cốc?

Buồn không tên lẩn quẩn ngóng chờ chi

Mặt trời lặn mà tay vơ bắt bóng

Làng khói xa nhận cách cảm bay kề

Muốn đập vỡ khung trời bao la đó

Muốn hét to “rằng”thương lắm một người…

Trong phút chốc con tim dừng tê dại

Khi quanh mình khoảng trống cứ rộng thêm.

Kẻ đánh cắp linh hồn

23-4-2012

Thân tặng MCs

Cuối tháng tư khung trời thưa vạc nắng

Chiều nghiêng nghiêng mây thấp chắc mưa về

Cây phượng đỏ đầu cành khai mấy nhụy

Gió hạ qua nhè nhẹ nóng bờ mi

Hồn man mác như cỏ mùa đương chín

Ngẩn lên nhìn hoa lá thấy sầu rơi

Tay viết vội tên người lên mảnh giấy

Áng thơ “yêu” bổng chốc thấy lẻ rời

Có chút gì, khiến lòng ta khó hiều?

Trống vắng chiều, thấm lạnh hạt mưa bay

Buông hơi thở thổi cuồng quay chiếc lá

Cói vô hình em nắm một bàn tay

Lòng muốn nói yêu anh, nhưng lại sợ!

Trái tim kia đã ém chật một người

Linh hồn đó,thôi ta đành đánh cắp

Ôm lang thang đi hết một đêm dài.

Vó ngựa trời xa

23-4-2012

Thân tặng MCS

Chiều hạ vàng, mây lang thang trên đồng cỏ

Dấu chân ngựa vằn giẫm nát những mầm xanh

Nó rống lên từng hồi đau tan tác

Tung tóe giữa trời bao cơn sấm tình thù

Nhìn đôi môi ngựa còn muôn ngàn vết sướt

Bởi chiếc răng đời- ai đó cắn đêm qua?

Những giọt máu nhỏ thành thơ và ngọn gió

Bay bổng trong không gian, tê dại loài người

Ngựa gục xuống bên triền sông, dòng lãng tử

Khoác áo thi nhân trao trọn trái tim hồng

Yêu và chết “cho một người không ân hận”

Lê bánh xe thời gian buộc dưới chân mình

Ôi! một bức tranh muôn màu đang biến hóa,

Lũ lượt chim ngàn kéo đến muốn tìm vui

Mà đâu thấy những lằn roi bầm da thịt

Hơi thở tình nhân băng giá từ lâu rồi

Trong bao la có điều gì thật khó hiểu?…

Một linh hồn theo đuổi tìm dấu ngựa hoang

Bên kia đồng cỏ xa xôi và lạnh quá

Mặt trời đi, đêm buông nhẹ giấc mơ về.

Mua nỗi buồn

21-4-2012

Hoàng Trúc cùng Phu Quân – Adam J Burgess

Long phụng muôn đời chắp cánh bay

Rừng vàng biển bạc thế nhân say

Xuân cười vạn phúc, trăng sao tụ

Mai nở  ngàn hương tỏa mộng đầy


Hoàng Trúc cùng Hai nhà tạo mẫu nổi tiếng  Hoàng Gia TháiLan

Này anh bạn!

Bán  nỗi buồn vô cớ…

Tôi xin mua một mớ dành làm thơ

Nơi tôi trú, muôn ngàn phong cảnh đẹp

Nền tự do –  nên chẳng biết ưu phiền

Buồn một chút, để thấy đời đen trắng

Tiền là gì?

Một mảnh giấy con con

Đây!

Tôi mua bằng trái tim nghệ sĩ

Đừng chần chừ, tôi đổi ý… Khổng mua.

Đêm Vô tận

19-4-2012

Hoàng Trúc  và các người bạn vào đêm 20 – 04- 2012 tết Tháilan

Thuyền trăng theo buổi áng mây trôi

Tan hợp luân phiên cõng bụi trần

Mấy luống sầu phơi mưa nắng gội

Từng ngày đi nhẹ tình bâng khuâng

Cho ta trú tạm trong hồn cuội

Được nhớ, được yêu dẫu một lần

Tận chốn xa xăm vùi kỷ niệm

Trăm năm về đấy – bước- còn gần

Lặng lẽ ru mình

19-4-2012

Lặng lẽ ru mình – ru với ta

Có còn chi nữa bài tình ca

Nhìn nhau khóe lệ rưng niềm nhớ

Vỡ trái tim hồng ôi xót xa

Ta chẳng còn chi chờ đợi nhau

Biển chiều lộng gió sóng về đâu?

Mênh mông- hoa tím ôm hồn cát

Và mối tình rơi xuống địa đầu

Khung trời năm cũ không hờn giận

Từng áng mây buồn trôi vẫn trôi

Em hát một mình lời bể nát

Xin cho sầu rụng về xa xăm

rồi có một ngày anh sẽ nhớ!

lộiTìm dĩ vãng, thuở yêu em

Đây cành hoa tím trên biển vắng

Tựa máu tim xưa – tím đợi chờ….

Ta về thôi

11-4-2012

Tết năm 2011-2012 Hoàng Trúc và Ba Chiêu

Ta về với rừng xanh cùng biển mặn

Giản dị đơn sơ một góc riêng mình

Nghe suối chảy tiếng chim chiều ríu rít

Hoa lá cùng hương sắc, mây trôi

Ta tìm về một khoảng vắng xa xôi

Nương nhè nhẹ mảnh hồn say mưa gió

Ôi mệt lả thời vàng son đắt đỏ

Lắm mưu toan, thật giả biết đâu lường…

Vạch hẻm cụt, xin ẩn vào bóng tối!

Giấu hình hài, góc cạnh một đời chôn

Còn bàn tay năm ngón kiêu sa- héo

Chấm máu tươi in vội đống tro thơ

Tìm đâu thấy những văn chương lãng tử

Thời thế đổi thay, trăng khuyết sao mờ

Đêm thao thức giấc ngủ chưa tìm đến

Tuổi hồn nhiên xa lắm rủ nhau về

Con tim đói bóp xoa từng nhịp thở

Hai canh còn thả vội phút mơ riêng.

Bánh bèo của mẹ

10-4-2012

Con xin mời Mẹ dùng bánh đừng chê mẹ nhé!

Con gái không làm được bánh ngon như mẹ

Ngoài hiên rớt giọt mưa hồng

Có người con gái ngóng trông quê nhà

Thuyền tình trôi dạt bến xa

Chiều nay nhớ mẹ, nhớ cha tủi lòng

Thương hoài cái buổi bán rong

Bánh bèo một gánh từng đồng mẹ gom

Lót lòng húp chén cháo tôm

Nuôi con khôn lớn mẹ khòm đôi vai

Quảng chi mưa nắng xéo dầy

Nét xuân nghiêng ngã, gió đầy vĩnh ly

Mẹ ơi, còn lại những gì

Lóng xương xớ thịt tạc ghi trọn đời

Tay nâng miếng bánh lệ rơi

Hương thơm bột gạo quyện lời mẹ xưa

Con quỳ xuống dưới bóng trưa

Bánh bèo mời mẹ, hồn mưa rì rào

Mặc ai

09-4-2012

trong ngần hạt gạo quê hương

ngấm từng giọt máu càng thương mẹ  già

gánh gồng xuôi ngược nuôi ta

đời con đi mãi buổi tà mẹ trông…


ở xứ người được mời đến nhà ăn bánh bèo, bánh nậm , mừng hơn nhỏ lại một tuổi đấy


Mời MCs sang ăn bánh bèo nóng hổi nhé!

Thân tặng MCs

Ai nói ta ngu ta cũng mặc

Ai bảo ta khùng cũng chẳng sao

Sáng chiều hai bữa cơm rau

Ngồi trông mây nước dệt màu khói sương

Riêng một cõi vô thường gió hát

Trúc xanh xanh bát ngát lời ca

Hỏi trăng bao tuổi trăng già?

Hỏi thuyền sông vắng chở ta theo cùng?…

Ông lái đò ngượng ngùng đón khách

Dòng mơ trôi lau lách về đâu

Bến xa thăm thẳm hố sầu

Xác rong nắng dợp- vàng nhàu nước thu.

Bất chợt

08-4-2012

Thoáng buồn, trắng áng mây qua

Muôn ngàn biến hóa tưởng là cơn mơ

Trời chung một khoảng đợi chờ

Bể chiều dần tím tiếng tơ gọi lòng

Lạ gì nhớm ngọn gió đông!

Buông đùa nhè nhẹ, sao lòng ta xanh?….

Gợn sầu đáy mắt long lanh

Nhớ thương chi lạ- mà đành lặng câm

Giả lơ thả hết khúc cầm

Ru mình, ru bạn- âm thầm ngày đi.

lời người điên

05-4-2012

Thời gian không dừng lại

Dù người có bận lòng

Hoa vườn ai luôn nở?

Trời đất có vui không???

Thời gian bay như gió

Không xóa nỗi mộng cuồng

Từng mảnh tình tan vỡ

Rã theo dòng mưa tuông

Còn đây nền chân lý

Và kia cánh mồ hoang

Đàn quạ đen rỉa mỏ

Trông bụng chúng no tròn

Nếu thời gian ta hết!

Còn lại đốt sương ngà

Xếp thân- hình chữ” S”

Đời sau còn nhận ra.

Bổng dưng có một người điên, nhờ tôi viết những lời tâm sự sau khi cơn co dật một căn bệnh nhức đầu quái ác, căn bệnh có thể cướp đi mạng sống bất cứ lúc nào.

Trong cơn đau, người điên nói!

Khi có cái ăn, cái mặc đầy đủ. Tôi lại thấy nghẹn ngào nhìn những mảnh đời le lói, các em thơ khuyết tật, các thanh niên lăn lộn tìm kiếm cho mình một công việc sống qua ngày, các cụ già không người chăm sóc.

Nhìn bức tranh đời mà nước mắt tôi cứ chảy vào lòng. Tôi đã từng đói khát, rét lạnh nhiều hơn nữa thảm họa cuộc đời xô đẩy vướng vào cạm bẫy

Sinh ra làm người không ai muốn mình mắc vào vòng tội lỗi hay nghèo khó túng thiếu

Tôi rất thương và thông cảm cho những hoàn cảnh đang xãy ra và đã xãy ra

Biết nói thế nào cho hết nỗi lòng trong khi vòng ta mình quá hẹp

trong thời đại nào cũng có kẻ giàu người nghèo nhưng sự giàu có nhất vẫn là lương tâm con người, chia sẽ giúp đỡ nhau mới cùng tồn tại và có màu xanh trong giấc mơ ngày mai.

hy vọng những lời thầm thì của một người điên sẽ xoa dịu một phút căn thẳng ngày hôm nay của bạn, chúc bạn nhẹ bước trên con đường mình đang đi và sẽ đi….

làm sao

04-4-2012

Làm sao  giữ  được anh trong mộng?

Để chuỗi ngày trôi, ngợp tiếng cười

Cùng những niềm đau vùi lấp kín

Mỗi khi nhắm mắt được bên người

Làm sao ta có anh trong mộng?

Ôm ấp tình si chăn gối chung

Cuộc sống còn đây bao nuối tiếc

Đường đời rộng mở bước không cùng

Đôi khi em muốn tin là thật

Một chiếc hôn nhầm anh đã say

Lẫm bẫm yêu em và mãi mãi….

Cho dù trời đất hết ngày mai

Nhớ anh ,em chằng bao giờ nói….

Sống hết con tim vướng đợi chờ

Một tấm linh hồn nương tạm bợ

Bóng hình anh đi lại trong mơ.

Bài ca hạnh phúc

01-4-2012

David cụ cưng của mẹ

Gia đình hạnh phúc

Một khoảng trời bình yên em đã có!

Vòng tay anh ru giấc ngủ êm đềm

Từng cơn mộng gối trên bờ hạnh phúc

Giấc mơ hồng tươi thắm những giọt mưa

Và như thế, với em là tất cả!…

Trái tim  em mãi mãi thuộc về anh

Dù trời đất có chia trăng, xóa gió

Hai nửa cuộc đời chỉ một giấc mơ.

Em vẫn hát bài ca hạnh phúc!…

Giữa hạ vàng với tất cả tình yêu

Từ sâu thẳm tiếng lòng rung nhịp thở

Đóa hoa tình nở rộ một đời hoa.