Đôi Dép Lưới

Bài của Hoàng Trúc ngày 07-3-2014

me gia

Nhớ Nội Thuở Hàn Vi

Tôi bới tung tìm lại ngày hôm ấy

Hình ảnh Nội  trong góc khuất hư hao

Dưới bàn chân thời gian mượt mà chảy

Gió mùa thu qua cửa – hát rì rào

 

Còn mảnh áo năm xưa trong ngăn tủ

Ôm trên tay hương của Nội vẫn còn

Và lời hứa tận lòng tôi hổ thẹn

 Chưa làm tròn thì Nội đã ra đi

 

 Đôi dép lưới Nội mơ thuở hàn vi

Điểm gót hoa thêm phần xuân sắc

Thấy người sang tới lui đẹp mắt

 Để vui cùng tôi hứa tặng BÀ yêu.

 

Đời khúc khủy tôi như diều trước gió

Lạc đường trần vướng vạ  kiếp mưu sinh

Xương thịt nát tấm thân còi nho nhỏ

Người thân tránh lìa – xã hội coi khinh

 

Trên sỏi đá tôi hồn nhiên đi tới

thành tựu vững vàng địa vị cao sang

qua hàng mã thấy ngàn đôi dép lưới

rất vô tư hai khóe lệ vỡ tràn

 

ôi quá muộn ….Nội ơi! Lời con hứa!…

Bởi cái nghèo không chờ đợi ước mơ

Thật đơn giản nhưng lại là rất khó

Vì Nội tôi không trở lại bao giờ.

 

Đêm hôm qua nằm mơ chợt thấy Nội

Về trước sân mang đôi dép lưới vàng

Tôi vui quá xoay người văng cả gối

Mắt nhắm lì không muốn mộng vội tan.

 

 

Ngày 8/3/2014

Đã cập nhật ngày 07-3-2014

Chuyên mục: Thơ đời
2 Comments »

« | Trang chủ | »

2 lời bình luậncho “Đôi Dép Lưới”

  1. KIEUGIANG viết:

    Em dẫn ta về cổ tích
    Sương giăng bến nhớ quê hương
    Bà ngồi giữa dòng hương sắc
    Môi em lại đỏ cội tình
    Chúc mừng em

  2. Hoàng Trúc viết:

    cám ơn anh ghé thăm em
    đêm nay trăng sáng rơi thềm đó nghe!
    viết cho em một bài vè
    thả vào cung hạ giọng ve thêm đầy

    chúc anh sức khỏe Kiều Giang

Bình luận