Phận Người ơi

Bài của Hoàng Trúc ngày 27-2-2014

DSC00403.jpgl

Mỗi thu một sắc lá vàng

Mỗi nhà mỗi cảnh ngổn ngang chuyện đời

Ta đem phiền thả lên trời

Câu thơ bốc cháy, lời rời dở dang

 

Thân còn lặn lội dọc ngang

Chạy trong mưa nắng tóc vàng nỗi đau

Thương em chị đọc kinh cầu

Thương cha con nguyện cúi đầu hầu cha

 

Chữ tình đoạt đỉnh kiêu sa

Chồng yêu, con trọng cửa nhà ấm êm

Tưới hai thước cỏ mọc đêm

Lạy xương cốt mẹ quyện mềm mồ sâu

 

Tình làng nghĩa xóm hôm nào

Mang theo năm tháng, ngày sau tìm về

Sáng lòng nuôi bóng trăng quê

Chí không đổi hướng, lời thề khắc tâm

 

Một mai đỗ mượt kén tăm

Gánh về đất mẹ đầy mâm lụa vàng

Chia người hết cảnh lầm than

Cho lòng nhân thế quên tàn hại nhau

 

Chậm chiều mây gió đừa mau

Hồn thơ lưng bút lệ trào qua môi

Tàn đêm lạc bước mồ côi

Đường thu thả bóng, mình tôi phận người.

 

Đã cập nhật ngày 27-2-2014

Chuyên mục: Thơ đời
Bình luận bài viết »

« | Trang chủ | »

Bình luận