Kiếp Thu

Bài của Hoàng Trúc ngày 14-7-2013

Em lại về nghìn năm theo dấu nguyệt
Trói chặt anh qua ảo hóa thơ ngây
Ôm thương nhớ chảy nung bầu nh
iệt huyết

Viết thơ tình thả trắng bạc hồn mây

Mùa thu hỡi! Có dài  thêm chút nữa…
Để ta chờ nhặt lá ép vàng  hương
Gởi bến gió, không nguyên  vần  hứa hẹn
Uống trăng cùng xin nuốt cạn yêu thương


Đêm tịnh vắng ru đời mong chắp nối
Nhấp men say thả bóng tựa hồn anh
Hòa máu thịt nơi xa thành bão điện
Vuốt ve hình nghe mộng níu xuân xanh


Nghiêng chiều gió thổi tràn qua dâu bể
Bờ môi anh đã chạm bờ môi em
Vụt thời khắc vỡ toang miền cảm cách

Còn với thu, Ta – chiếc lá say mềm.

TG: Lê HOÀng Trúc

ANH NỢ MÙA THU.

Em như cô bé Lọ Lem trong vườn cổ tích
Còn anh như mây lạc giữa mùa trăng
Em chỉ cho anh nụ cười, rồi đi mất
Anh kiếm tìm hoài, cho bạc tóc nhân gian

Xưa Hoàng tử nhặt của Lọ Lem chiếc giày
Bây giờ anh nhặt của em một chút hương say
Chút hương ấy anh giấu tận cuối hồn sâu thẳm
Vì anh sợ hương thầm theo cánh gió thu bay !

Sài Gòn những ngày tháng bảy mưa Ngâu,
Mùa thu nhớ ai mà mùa thu khóc?
Còn anh nhớ em, tiếng cười, anh chôn chặt
giữa linh hồn này , em phút chốc chia xa?

Nay anh về gõ cửa mùa thu
Để tìm em trong nụ cúc vàng mới nở
Xin em cười cho tình mình bùng vỡ
Nụ hôn nào  ? Anh còn nợ mùa thu…

TG :KIỀU GIANG

Đã cập nhật ngày 15-7-2013

Chuyên mục: Thơ tình
2 Comments »

« | Trang chủ | »

2 lời bình luậncho “Kiếp Thu”

  1. trucbinhquynhon viết:

    SAO ĐÀNH!
    Lâu lâu anh đến thăm em
    Để cho cái nhớ đi tìm cái thương
    Hai ta dẫu chẳng chung đường
    Mà sao lòng vẫn vương vương với lòng
    Khi buồn thả nhớ chơi rong
    Thả thương gặp gỡ cài vòng nguyệt hoa
    Chân trời góc biển bao la
    Cái thương cái nhớ giao hòa mù tăm
    Thương trăng qua buổi tròn rằm
    Thương trời dầm dãi mưa đông sụt sùi
    Khát khao một thuở xa xôi
    Mượn lời thi phú tình người yến oanh
    Ngàn trùng nước biếc non xanh
    Đã duyên đã nợ sao đành chia xa.
    11:30 12-07-2013

  2. Hoàng Trúc viết:

    SAO ĐÀNH!
    Lâu lâu anh đến thăm em
    Để cho cái nhớ đi tìm cái thương
    Hai ta dẫu chẳng chung đường
    Mà sao lòng vẫn vương vương với lòng
    Khi buồn thả nhớ chơi rong
    Thả thương gặp gỡ cài vòng nguyệt hoa
    Chân trời góc biển bao la
    Cái thương cái nhớ giao hòa mù tăm
    Thương trăng qua buổi tròn rằm
    Thương trời dầm dãi mưa đông sụt sùi
    Khát khao một thuở xa xôi
    Mượn lời thi phú tình người yến oanh
    Ngàn trùng nước biếc non xanh
    Đã duyên đã nợ sao đành chia xa.
    11:30 12-07-2013
    ———–
    CÁm ơn Trúc Bình để lại bài thơ hay

    Và HOàng TRúc Xin họa lại ; Thơ với thơ

    Lỗi Nhịp
    Trăm hoa chẳng đậu một cành
    Duyên sai hẹn ước trăng lành lạc đêm
    Thôi anh đừng trách chi em!
    Dẫu không cùng mộng gánh thêm bẽ bàng
    Ngắm thu lá khóc trên ngàn
    Ai kia suối lệ chảy tràn dốc mơ
    Thuyền em lạc cõi văn thơ
    Trôi vào trăm nẽo đừng chờ đợi chi
    Trương Chi khóc phận tình ly…
    Sữ đời còn mãi, đừng ghi thêm sầu
    Vần lạc điệu khó nên câu
    Táo cam trộn đất, đổi màu càng chua.
    Trúc Lê 7- 14- 2013

Bình luận