Hạt bụi tôi

Bài của Hoàng Trúc ngày 05-8-2012

Từ đâu đến?

Thì hãy về chốn ấy!…
Hạt bụi nào đã hóa kiếp thân tôi?
Hóa ra anh và những người con được gặp
xanh đỏ cuộc đời – sâu cạn – một giấc mơ.

Từ bao giờ?
Ta thành kẽ ngu ngơ!

Trong bóng tối nặng linh hồn phiêu bạc
Qua đồi hoang, qua sông dài cùng biển rộng
Hạt bụi chiều nay, mù mịt lối quay về.

***

Trần gian gác trọ vui buồn

Mai ta hóa bụi trần truồng về đâu

Hạt nào lạnh dưới dòng sâu

Hạt nào tan rã đi vào thiên thu

Hạt nào vương vấn lời ru

Hạt nào theo gió vi vu tìm về?…

Đã cập nhật ngày 05-8-2012

Chuyên mục: Thơ điên, Thơ đời, Thơ tình
2 Comments »

« | Trang chủ | »

2 lời bình luậncho “Hạt bụi tôi”

  1. Mai Chiêu Sương viết:

    CÁT BỤI TRÚC SƯƠNG
    Thì cát bụi
    Ai chẳng về cát bụi?
    Chúa dạy rồi nên hãy cứ yêu đi.
    Để mai kia làm kiếp cát bụi rồi
    Còn đâu nữa nụ hôn và ân ái??

    Hạt bụi em
    Mà sao còn xinh gái
    Để cho lòng có kẻ phải ngất ngư!
    Hạt bụi trần truồng em có về đâu
    Xin tự nguyện theo em làm hạt bụi.

    Hạt nào rơi cõi phù du?
    Hạt nào vướng phải sương mù tình yêu?
    Hạt nào hóa, hạt nào tiêu
    Hạt em bay tím nẻo chiều tương tư?
    Một đời thương nhớ chao hư
    Anh theo hạt bụi trầm tư trúc hồng.
    MCS
    (MCS nhắm mắt gõ 5 phút . Em xem đừng cười nhé.)

  2. Hoàng Trúc viết:

    Vậy thì HT cũng nhắm một con mở một con gõ luôn nhé!

    Mẹ sanh ra em nên hình nên dáng
    Mẹ sanh ra anh một đấng trai tài
    Con sông nào cũng đỗ về một nẻo
    Tiếng sóng chiều dào dạt khúc tình thu

    Trời mây trắng sương tan dần cuối gió
    Quê hương anh nắng hạ chắc khô tàn
    Ngọn lúa non – mơ màng – em bật khóc
    Chín trong lòng – chín cả trọn tình em.

Bình luận