Xin Anh Về Thuở Ban Đầu

Bài của Hoàng Trúc ngày 10-1-2014

Trong mơ vẽ một lâu đài
Trong thơ vẫn một hình hài mà thôi
Hỡi người ôm mộng xa xôi!
Biết đâu trăng vỡ, trăng trôi mà chờ


Dấu thu mục dưới sương mờ

Guốc hoa lạc thuở còn thơ chưa về

Sao ai thả nặng câu thề?

Ta nghe tơ rối bên lề gió hoang


Đá kia rêu bám đã vàng

Sông kia sắp cạn mà chàng đợi chi?

Trồng xuân trên tóc, xuân đi

Ươm thu lêm mắt, vóc mi rụng dần


Hai ta dẫu ngỏ không gần

Nhưng hồn luôn cạnh dưới ngần trời cao.

Cứ xem đào cúc như nhau

Cứ xem người thuở ban đầu là em.

Đã cập nhật ngày 10-1-2014

Chuyên mục: Thơ tình
2 Comments »

« | Trang chủ | »

2 lời bình luậncho “Xin Anh Về Thuở Ban Đầu”

  1. KIEUGIANG viết:

    NGƯỜI VỀ
    Người về trĩu nặng giấc mơ
    Trăm năm dồn lại một giờ thế sao
    Tay tiên hé chút nhụy đào
    Người tiên nhỏ giọt chiêm bao cõi trần

    Nắng nghiêng hôn cánh phù vân
    Em nghiêng sầu rụng đôi vầng thơ xanh
    Môi nào huyền hoặc giấc anh
    Tay ôm đào lý trên nhành sương mơ

    Người đi tóc biếc đôi bờ
    Cho trăng sầu rụng,cho thơ võ vàng
    Ngang sông có kẻ chợt buồn
    Ngàn xa còn đọng sóng cồn dấu chim
    Đêm tàn lửa lụn chờ em
    Rượu khuya bình cạn chẳng mềm môi anh
    Gọi em tiếng vọng ngàn xanh
    Và ta chết giữa thác ghềnh chiêm bao…

  2. trucbinhquynhon viết:

    CHÀO LHT

    Cách đây 3 năm, anh thấy tên em LHT xuất hiện trang logs của anh, anh mừng run lên… nhưng bây giờ…Cười…
    Anh đoán là em đã tìm lại được con mèo rồi. Mèo trở lại với em, tức là…
    Anh đùa như vậy mà giận sao???
    Năm nay có về Đà Nẵng ăn Tết với ba Lê Văn Chiêu không? Nhớ đọc thơ của anh cho ba nghe xem ba góp ý thế nào nhé! Cười…
    Sao lớn rồi mà còn đòi bế mãi thế? Cười…
    Chúc em khỏe vui

Bình luận