Em là gió

Bài của Hoàng Trúc ngày 26-11-2012


Rẽ khói cùng mây em làm gió

Trốn trong lồng ngực giữa tim anh

Nghe dòng máu chảy êm và đỏ

Réo rắc tình xuân giấc mộng lành


Trăng sáng đêm nay hơn bữa trước

Bổng nhiên tôi hiện bóng con người!

Nhìn tôi! anh khóc trăng trôi ngược

Rớt xuống đời chung vàng lối trăng


Em lẽn theo anh từ dạo ấy

Lâu rồi đi lại chạm hồn nhau

Đời nhiều vướng bận anh không thấy

Cho đến xuân này cũng đã lâu!…


Anh của ngày sau… Em vững bước

Con đường lau sậy bớt gian nan

Em là ngọn gió mang hơi nước

Tưới mượt vườn trăng dẫu muộn màng.

Đã cập nhật ngày 26-11-2012

Chuyên mục: Thơ đời, Thơ tình
Bình luận bài viết »

« | Trang chủ | »

Bình luận