Mạch thơ tình

Bài của Hoàng Trúc ngày 16-6-2012

I love you

Mười ngón tay thon nợ cuộc đời

Từng đường vân gợn tựa mưa rơi

ửng hồng, loan trắng, reo dòng máu

Lúc ấm, khi đau, lúc rã rời…

Yêu “ẩn” trong tim một bóng hình

Phơi sương, hứng nguyệt, đời lung linh

Lời thương vuông đắp thơ theo nẻo

Nối mạch tìm nhau kết nụ tình

Ta “ẩn” vào nhau hai mảnh hồn!

Soi gương tô điểm, đậm làn son

Đêm qua như có người hôn nhẹ?…

Nửa cánh môi em đợi mỏi mòn.

Chỉ có thời gian và nỗi nhớ

Phiên tòa nhân chứng giải tình yêu

Bên em dịu ngọt, anh thầm lặng

Xin đợi chờ nhau mỗi cánh chiều.

Đã cập nhật ngày 16-6-2012

Chuyên mục: Thơ đời, Thơ tình
2 Comments »

« | Trang chủ | »

2 lời bình luậncho “Mạch thơ tình”

  1. Mai Chiêu Sương viết:

    Đang uống trà một mình đây.
    Đang buồn bực gõ sớm tặng em đọc cho vui nhé.
    ĐÊM HOANG TƯỞNG
    Chớp chớp, lòa lòa, xanh xanh, đỏ đỏ
    Thiên tào, địa phủ nhận không ra!
    Ò e, ỏn ẻn theo ăn đóm
    Bản quyền, bản quyết …úm ba la!

    Ô trọc làm sao nhìn cái đẹp?
    Áo tang, áo giấy, áo cà sa
    Thôi chưa giác ngộ đừng mơ vọng
    Thánh thiện, huyền thông với thượng tiên.

    Cứ ở ta bà làm ngạ quỷ
    Mò thơ, đẻo chữ múa văn chương
    Trình diễn, tung hô tha hồ…sĩ
    Thanh la, ống vỡ kiếm chao tương.

    Nét đẹp ma hời lem luốt bẩn
    Đẹp tro, đẹp trấu lưỡi không xương
    Oan hồn uổng tử đầu thai chậm
    Dính cái đẹp ma rú chán chường.

    Lập danh hú họa đàn trai mặn
    Cầu siêu, chẩn tế kiếm chút hương.
    Giật mình mở mắt đêm hoang tưởng
    Cái đẹp nào bằng đẹp khói sương?!
    MCS
    18/ 6/ 2012

  2. Hoàng Trúc viết:

    Lập danh hú họa đàn trai mặn
    Cầu siêu, chẩn tế kiếm chút hương.
    Giật mình mở mắt đêm hoang tưởng
    Cái đẹp nào bằng đẹp khói sương?!

    Thấy anh buồn nên hT làm bài thơ này tặng anh nhé!

    Hãy về bên em

    Vẫn biết anh buồn! Em phải làm sao?
    Đổi gió, thay trăng để người bớt sầu
    Nhìn thấy anh buồn! Em cũng buồn lay…
    Giọt đắng trên môi loan đọng khóe hồn

    Đêm nay ngoài kia bão tố dội về
    Trông trời xa nhớ người lòng tái tê
    Đôi chân run tìm vách đời tựa nhẹ
    Âm thanh mưa rót mãi réo gọi tình

    Có lẽ là! Anh chẳng bao giờ tỉnh?…
    “hồ tương tư sâu thẳm nhấn chìm mình”
    Một đóa quỳnh lặng thầm bên trống vắng
    Tỏa hương chiều bay theo gió tìm ai

    Cái bóng ấy!… Cái… Hư không bất tận!…
    Đốt tim em bốc khói tận mây ngàn
    Đừng đi nữa, hãy về bên em nhé!
    Cỏ thiên đàng ta nhặt, ủ cho nhau.

Bình luận