Hương cỏ về đêm

Bài của Hoàng Trúc ngày 26-6-2012

Em đã thấy! Bóng tình nhân nơi cuối trời
bão tố vô tình phủ xuống vai anh tôi
“là vì Sao Hôm”, em không làm anh ấm lại
nước mắt tù đày nghiêng chảy phía không em

con đường nào mai sau ?…
Con đường nào để lại?…
Con đường nào cho anh ?….
Con đường nào cho em?….

Cuối xuống thật gần nghe quặn trái tim nhỏ
tròn nụ hôn thầm gởi gió mùa bay bay
líu ríu quanh tai, “yêu em nàng hoa cỏ”
một đời đam mê “anh thang” lang dưới sương tình”

Ôi tật nguyền! Em yêu anh… Quên số kiếp

Vứt cuộc đời như một mảnh trăng  hiền trôi

cuối chân mây đỉnh phù vân luôn dày trắng

đâu là bến bờ “thuyền” chiều nay vực đơn côi.

Đã cập nhật ngày 26-6-2012

Chuyên mục: Thơ điên, Thơ đời, Thơ tình
6 Comments »

« | Trang chủ | »

6 lời bình luậncho “Hương cỏ về đêm”

  1. nguyen Van Hung viết:

    Đôi vai A, đã quen rồi cơn bão tố
    Những cơn mưa tình, thấm lạnh cả người A
    Cám ơn E! E đã dổ dành
    A không trách, không hờn điều chi cả
    Được E yêu! A vô cùng sung sướng
    Như ai cho một cỏi giang sơn
    Từ hôm nay, A đã hết cô đơn
    Bên áng thơ tình có ngàn hoa nở
    Dàng Ngọc Vàng Thu hôm nay đã mở
    Hạt sương tình dẫn lối về khuya
    Cám ơn E! E đã sẻ chia
    Cho A khờ còn chút mầm hy vọng
    A sẽ ươm một trời mơ mộng
    Để một ngày ngắm được lá Vàng Thu

  2. vumienthao viết:

    Cuối xuống thật gần nghe quặn trái tim nhỏ
    tròn nụ hôn thầm gởi gió mùa bay bay
    líu ríu quanh tai, “yêu em nàng hoa cỏ”
    một đời đam mê “anh thang” lang dưới sương tình”
    ———
    cúi gần…
    một nửa tim gầy
    hôn chưa trọn …
    nụ tình
    rơi
    ngậm phiền
    ta về
    níu chút mưa nghiêng
    gửi lang thang nắng hong miền hoang sơ!

  3. Hoàng Trúc viết:

    Ông già vẫn khỏe chư
    Bà già đang ở mỹ, có vài việc ….khi nào về thailán sẽ nói nhiều hơn nhé

  4. Nguyên Phan viết:

    Mai sau đường gặp là duyên
    Đường thương để lại ương uyên giao tình
    Đường nhớ đường của riêng mình
    Đường quên em giữ chút tình mộng mơ.

  5. Hoàng Trúc viết:

    Nẻo tình anh dặn em xin nhớ
    Mây nước trăm năm chỉ một màu
    Duyên nọ còn không người gởi mộng
    Cho thu ngan ngát mùa xôn xao….

    Vẽ lại chân trời tròn ánh tím
    Con đường em bước bóng anh sau
    Dẫu còn đêm cuối xây huyền ảo
    Vẫn thiết tha ôm mối duyên đầu.

    Trúc rất vui khi đọc thỏ anh, gia đình em mọi việc đều tốt,
    Chỉ lúc này hơi bận, em đangđưa các convề mỹ thăm ông bà
    Nội. Anh tbường xuyên vào họa thơ cho vui nhé…

  6. Nguyên Phan viết:

    Ừ thì cái chân trời tròn tim tím
    Bóng em đi trước bóng anh sau
    Ước nguyện đêm nào cũng đêm cuối
    Để cái duyên đầu mãi trong tay

Bình luận