Thơ tình: Chuyện hoa xuân

Bài của Hoàng Trúc ngày 13-1-2011

Rủ nhau đi hái lộc đầu năm

Anh hái tặng em nhánh lộc vừng

Anh bảo chờ khi hoa hé nụ

Là ngày anh kể chuyện hoa xuân.(1)

Năm ấy tôi về lá mới thay(2)

Vườn mai lớm chớm nụ xuân gầy

Nghe trong hơi thở làn hương mới

Và cả trời xuân ướt cỏ cây.

Thấp thoáng xa xa một dáng đào

Ngập ngừng tôi đến hỏi đôi câu

Trông qua mày liễu bờ môi thắm

Vội vã lòng trai xuân gởi trao.

Thế rồi tôi có cả mùa xuân

Thổn thức mộng mơ chẳng phút ngừng

Nàng cũng như ta yêu lẫn nhớ

Nụ hôn trao tặng ngày ta đi.

Tôi xuống thành đô em cách xa

Mấy mùa thư gởi gấm lời ngà

Tháng năm mong đợi hồi âm đến

Heo hắt đêm nằm ta trách hoa.

Chiều thu gió lạnh sớm tràn qua

Thương nhớ người xưa vội bước tìm

chợt biết hoa xưa về cát bụi

lời người bở ngở lòng xót xa.

Căn bệnh hiểm nghèo cướp mất em

Dòng thư đẫm lệ lúc cơ hàn

Xin anh đừng nhớ loài hoa dại

Như giấc mơ hồng đêm cuối xuân.

tình đến rồi đi như gió bay

hồn hoa rụng xuống có ai hay

trời gieo cay đắng và oan nghiệt

sao bẻ tơ duyên trọn kiếp này.

Từ đó tim mình luôn khắc sâu(3)

Tìm nơi hoang vắng thả u sầu

Gặp em sắc bướm, hồn ve cũ

Xin tỏ một lần xoa nỗi đâu.

Em có hờn ghen có giận không

Thời gian em gởi kẻ hai lòng

Sao em không nói và không nói?

anh đã yêu rồi em biết không?…

Đã cập nhật ngày 29-11-2011

Chuyên mục: Thơ tình, Thơ xuân
Bình luận bài viết »

« | Trang chủ | »

Bình luận