Gió – Rượu Mùa Thu

Bài của Hoàng Trúc ngày 01-11-2013



Ôm cái bóng ta say cùng men đắng

Uống thời gian nghe máu chảy lem đời

Kìa ! ai đến, giống người về ru mộng

Ngã theo chiều gió thổi ái tình mê


Hồn vỡ trên trăng loan rỉ lời thề…

Hai xác ướp nhập chung thành một

Chúng quấn nhau , đất trời hoảng hốt

Tiếng cọ tình ghê rợn nhiễu hoang vu


Bỡi rượu mùa thu, bỡi gió mùa thu

Khiếng nhân thế mệt nhòa trong ân ái

Buổi khai tình trái tràm nguyên con gái

Hoa diễm kiều dâng kẻ lạ làm vui


Đời không say, rượu biết để làm chi?

Tình chưa ngấm, bỏ quên mùi xác thịt

Từng đôi ma men dắt nhau về mộ kín

Cuộc đời này… đâu trở lại –  bảo cùng say !!!!!!!!!!!!

Đã cập nhật ngày 01-11-2013

Chuyên mục: Thơ điên, Thơ đời, Thơ tình
1 Comment »

« | Trang chủ | »

1 lời bình luậncho “Gió – Rượu Mùa Thu”

  1. KIEUGIANG viết:

    Hoàng Trúc ơi, chiều thứ bảy cuối tuần, buồn quá
    viết cho em mấy dòng. Chúc em có nhiều thơ hay và hạnh phúc
    ẤM LỜI THIÊN THU.
    Thương cho những chiếc lá vàng
    Theo em về tận đò ngang mất rồi
    Bây giờ còn lại mình tôi
    Trăng thu chết úa giữa trời mênh mông

    Đưa tay sờ những tầng không
    Cuối trời còn khắc nửa vần thơ nhau
    Mây chiều trôi mãi về đâu
    Sao người còn hẹn ngày sau trở về?

    Thôi đành thuyền đắm sông mê
    Thôi đành trở giấc rượu kề bóng em
    Uống đi cho máu về tim
    Uống cho quên hết trăm năm cùng người!

    Xin em đốt lửa bên trời
    Cho môi còn ấm lời người thiên thu…

Bình luận