Rửa Hồn

Bài của Hoàng Trúc ngày 15-4-2013

Đêm hoang vắng – trời trong  – thu gió lạnh

Với vô thường, ta hạt bụi âm dương

Hai mặt linh hồn tơi tả đoạn trường

Hương trầm khói nhà ai xuyên kẻ lá

Cởi xác thân thả vào biển cả…

Cho sóng leo trèo rửa sạch mùi nhơ

Kiếm cái ăn, cái mặc.. Đến bao giờ?

Đời vuông tròn – lúc đầy  lúc thiếu

Đếm đầu ngón tay – xuống lên cường điệu

Rối rắm chữ tình – đoạn ngọt đoạn cay

Nâng lên, cân đếm cho đầy

Đốt cuồng trí não tương lai xa mờ

Đêm hoang vắng – đời… trăng thơ bỏ trống,

Tình buông lơi mất hút dấu chim bay

Mõi nhừ khúc thịt chân tay

Nửa mình nằm đói…

Nửa ai… đi tìm!!!?

Đã cập nhật ngày 15-4-2013

Chuyên mục: Thơ điên, Thơ đời, Thơ tình
1 Comment »

« | Trang chủ | »

1 lời bình luậncho “Rửa Hồn”

  1. Vũ Miên Thảo viết:

    Bà Già ui! lâu quá ko gặp , nhớ và sang đay thăm! chúc Bà luôn vui khoẻ, thơ hay! (ốm bảy tử – ba sinh vừa qua cơn hiểm nên ko ngồi viết nhiều, Bà thương tình mà thông cảm nha! chúc Bà luôn vui khoẻ, thơ hay!)
    ông Già

Bình luận