Vượt Ngục

Bài của Hoàng Trúc ngày 12-3-2013

Muộn quá rồi! Nghẹn ngào tiếng nấc…

Giận đời – giận hết… Giận ta luôn!…

Giận anh – trong men sầu đun nóng

Giọt lệ trào – không ngăn nỗi khóe mi


Vòng xoáy tình yêu có phép lạ gì?

Mà em anh cứ mơ hồ ngu dại

Đau- đau, buổi xế chiều vương vãi

Cơm áo đầy, đôi ta lại hóa điên


Ôi! Ta ghét trái tim ưu phiền,

Cọt sợi nhớ riết thân bầm tím

Giấc ban trưa chập chờn cơn lạnh

Lén gọi tên người, hổ thẹn chi?

Đi hết!

Loài người – đi hết đi!…

Đồng hồ điểm, trời chiều ngã bóng

Anh ở đâu?

Cho em đợi ngóng!

Gọi làm gì?

Điện thoại không buồn reo…


Linh hồn treo đỉnh gió gieo neo

Thân xác buốt, có về làm chi nữa

Giọt máu tươm rơi… bùng ngọn lửa

Vết thương tình cháy mãi khôn nguôi.

Đã cập nhật ngày 12-3-2013

Chuyên mục: Thơ điên, Thơ đời, Thơ tình
2 Comments »

« | Trang chủ | »

2 lời bình luậncho “Vượt Ngục”

  1. trucbinhtrang viết:

    THƠ EM tặng LHT 15/03/13
    Thơ em có nước mắt có tâm hồn
    Đang hòa tan biến thành giọt máu
    Giọt máu ấy trong tim vẫn chảy
    Đốt cháy người thực sự yêu em
    Không phải tình yêu hời hợt vô duyên
    Chỉ thoang thoảng qua đầu môi chót lưỡi
    Người yêu em không so đo do dự
    Yêu là yêu cho trọn trái tim mình.

  2. Nguyên Phan viết:

    NƯỚC MẮT THÔI RƠI (Tặng LHT)

    Vượt đi em – để ưu phiền trôi hết
    Biến thành băng – như Nam cực xa xôi
    Để trái tim đang khóc sẽ lại cười
    Để linh hồn hóa dại tỉnh cơn say.

Bình luận