Cát Trôi

Bài của Hoàng Trúc ngày 16-3-2013

Hai cha con nhà cọp

Ta đập mi! một nỗi buồn vô cớ…

Lẻn vào hồn như thác vỡ bờ cao

Không hơi men, mà thân xác cồn cào

Không nhung nhớ, mà lối về lạc bước

Trông bộn trẻ bên đường cá cược

Bổng trách đời, ta biết lớn làm chi?

Cái thói u mê, cái nết lầm lì,

Đôi khi cũng lấp đi buồn chán

Hai con mắt không thấy gì trên trán

Đỡ lo nhiều những lằn xoáy thời gian

Ngồi xuống đây, cùng đám trẻ lang thang

Ôi! giống hệt “Cái Bang thời tiền sử”

Đất với tay ngoằn  ngoèo  con chữ

Viết một hồi – đọc lại… mỗi tên “anh”.

Đã cập nhật ngày 16-3-2013

Chuyên mục: Thơ điên, Thơ đời, Thơ tình
1 Comment »

« | Trang chủ | »

1 lời bình luậncho “Cát Trôi”

  1. Nguyên Phan viết:

    Nước mắt rơi đâu bằng mưa tháng sáu
    Trái tim buồn đâu sánh nỗi đêm đông
    Và giận dữ có ngang trời sấm sét
    Miệng cứ cười , rồi đời sẽ hóa thơ

Bình luận