Vẫn Còn

Bài của Hoàng Trúc ngày 30-12-2012

Thức giấc .Bỏ lại ngày hôm qua

Nghe hơi thở từ con tim hối hả

Chạm lòng bàn tay … tê thật sâu… vết thương tình buốt giá

Sợi tóc gày … mệt lã… nhọc nhằn rơi

Trọn cuộc đời ôm nỗi nhớ chơi vơi

Mưa hết. Nắng…

Tiếng yêu hờn… liệm tắt

Còn trong gương khối hình hài rất thật

Nhìn linh hồn im lặng, dẫn máu về tim.

Đã cập nhật ngày 30-12-2012

Chuyên mục: Thơ điên, Thơ đời, Thơ tình, Thơ xuân
2 Comments »

« | Trang chủ | »

2 lời bình luậncho “Vẫn Còn”

  1. Mai Chiêu Sương viết:

    TỰ NHIÊN THÔI.
    Tặng LHT
    Hãy sống thật. Đừng bao giờ lừa dối.
    Yêu đi em. Dù có phải đau buồn.
    Trái tim giả không bao giờ xúc động?
    Một cuộc đời người được mấy ngày yêu?

    Những cơn bão cũng lại nồm đáp nghĩa
    Tình cho không mà có mất tình đâu?
    Nụ hôn em có bao giờ lạnh lẽo
    Nếu trên môi cười thơm mãi nụ bao dung.

    Anh vẫn nhớ “Trúc Sương” nào quấn quít
    Sài Gòn vui ly biệt nỡ sao đành?
    Đừng vội hát khúc buồn thu dang dở
    Bóng hình em đâu xóa khỏi lòng anh?

    Xuân rồi đó – Là già thêm một tuổi
    Trời sinh ra ai sống để trường sinh,
    Và ai biết sẽ đầu thai trở lại
    Mà đắng cay , hời hợt với tim mình?

    Hai tay trắng giữ tình không tồn tại
    Ta vẫn yêu, nghèo phải chịu cô đơn!
    Người quên mau, ta trọn đời chung thủy
    Viên ngọc sầu xin trả giá thương đau.
    MCS

  2. Hoàng Trúc viết:

    Hai tay trắng giữ tình không tồn tại
    Ta vẫn yêu, nghèo phải chịu cô đơn!
    Người quên mau, ta trọn đời chung thủy
    Viên ngọc sầu xin trả giá thương đau.
    MCS
    —————-
    Xã Hội

    Xòa bàn tay, cuộc đời như mây gió
    Năm ngón tay là năm ngã vô thường
    Mây cùng gió… Tụ, bay… Nào ai biết?
    Anh em mình như hạt bóng trong sương!

    Người quân tử không cần lời ngon ngọt
    Tình con tim, tiền bạc chẳng so đo
    Sao trên trời xếp vô vàn lớn nhỏ…
    Đời đi qua thả đẹp …giọng câu hò

    Ta không đem lòng mình so thiêng hạ!
    Bởi thế gian của thượng đế xây nên
    Mỗi một vật có trước- sau – trên – dưới
    Mắt con người không đủ thấy hai bên…

    Trong tình yêu- lại muôn hình, muôn vẽ…
    Kẻ tung hô, người im lặng âu sầu…
    Đôi con mắt nhuộm sâu màu tím thủy…
    Vạn bờ mi chớp nháy, hận thù nhau…

    Đời là thế- nên ta đừng hạch toán
    Có niềm vui, thì hãy cứ vui đi!
    Viết được thơ là giàu hơn người khác
    Ngoài chợ kia! Bao… Em nhỏ tật nguyền.

Bình luận