Thời gian

Bài của Hoàng Trúc ngày 12-10-2012

Tập thơ “Trúc sương” chính thức phát hành ngày 15 – 10 – 2012 , nhầm chào xuân mới 2012 -2013

tập thơ  tình ,do hai tác giả cùng cộng tác

Mai Chiêu Sương – Lê Hoàng TRúc

Xin mời các bạn cùng đọc. Bạn có thể tìm mua trên Oline hay từ  Amazon . com

Trời nhạt dần màu nắng phố đơn côi

Gió đi qua từng cơn buồn thả nhẹ

Những chiếc lá gượng mình nhìn bụi cát

Thôi thúc lòng ta lục lại bóng hình quen

Thời gian chảy mờ dần dòng người mới

Mộ bia xanh ngập, lấn gót phong trần

Theo dấu cỏ, linh hồn nào vương vấn?

Cỏ gục đầu, nhân thế lệ xanh rơi

Thiên đường hồng ở nơi đâu chưa đến?…

Địa ngục đen có thật như lời đòn?…

Được ngước mắt chờ khoảng mây ngày cũ

Mênh mông trời, vạn sắc đẩy qua mau.

*trong đời người kẻ thù lớn nhất chính là “ thời gian”

Nó; bào mòn của ta bao nhiêu ký ức đẹp. Khoát thêm chiếc ào già nua những vết nhăn khắc khổ, sợi tóc loan ố màu nắng mưa…

Đôi khi khép mắt, tay muốn chạm bánh xe thời gian xin dừng lại trong khoảnh khoắc lùi về cuộc tình ngày ấy, hồn… mênh mông, mênh mông…

Thưởng thức hương trà buổi sáng, mong nụ hoa ngọc lan xòe cánh…

Hôm sau hoa nở, Lòng thấy lo sợ…hoa sớm tàn…

đời người. Thời gian, hỡi thời gian!….

Đã cập nhật ngày 12-10-2012

Chuyên mục: Thơ đời, Thơ tình
13 Comments »

« | Trang chủ | »

13 lời bình luậncho “Thời gian”

  1. Thơ Tình viết:

    Trúc Xanh
    ( Thân tặng chị: Nữ sĩ Lê Hoàng Trúc)

    Mượn thơ chị kể về đời
    Cho tròn câu chữ thay lời từ tim
    Thanh thanh dáng Trúc bên thềm
    Tóc xanh xõa bóng phủ mềm bờ vai

  2. Hoàng Trúc viết:

    Trúc Xanh
    ( Thân tặng chị: Nữ sĩ Lê Hoàng Trúc)

    Mượn thơ chị kể về đời
    Cho tròn câu chữ thay lời từ tim
    Thanh thanh dáng Trúc bên thềm
    Tóc xanh xõa bóng phủ mềm bờ vai

    *************
    Chị về phố lạ vắng em
    Gió đông đến sớm, nghiêng thềm trăng đâu?
    Ngẩn ngơ huệ nở, hương sầu
    đêm nay chị lại gục đầu bên thơ…

    Chị chờ em giữa cơn mơ…..

    Cám ơn Hùng.

  3. VUMIENTHAO viết:

    *trong đời người kẻ thù lớn nhất chính là “ thời gian”
    tuyệt!

  4. Hoàng Trúc viết:

    rất tiếc là không gặp được ông già, Bà già buồn lắm . nhưng thôi, hen dịp sau nhé!

  5. VUMIENTHAO viết:

    hi hi Bà…! đã về tới nơi ra đi chưa vậy? chuyến về VN lần nầy chắc vui vô cùng hỉ? chúc cả nhà hạnh phúc. lúc nào cũng mong Bà…về…nhưng cái lão thời gian cướp mất của ông một báu vật.
    từ nay…
    sao biết ngày mai
    gió ngừng, mưa tạnh. đoái hoài cố nhân
    vô duyên
    số đã định phần
    …………………………….

  6. VUMIENTHAO viết:

    Chị về phố lạ vắng em
    Gió đông đến sớm, nghiêng thềm trăng đau!
    Ngẩn ngơ huệ nở, hương sầu
    đêm nay chị lại gục đầu bên thơ…

    Chị chờ em giữa cơn mơ…..
    ————-

  7. Hoàng Trúc viết:

    hi hi Bà…! đã về tới nơi ra đi chưa vậy? chuyến về VN lần nầy chắc vui vô cùng hỉ? chúc cả nhà hạnh phúc. lúc nào cũng mong Bà…về…nhưng cái lão thời gian cướp mất của ông một báu vật.
    từ nay…
    sao biết ngày mai
    gió ngừng, mưa tạnh. đoái hoài cố nhân
    vô duyên
    số đã định phần

    Em về khép cửa thời gian
    Nào hay mưa nắng còn lang thang đời
    Không anh, phố rợp mây rơi
    màn đông giăng mắt rượu mời lẻ tay

    Ta chờ anh dưới trăng say….

  8. VUMIENTHAO viết:

    Em về khép cửa thời gian
    Nào hay mưa nắng còn lang thang đời
    Không anh, phố rợp mây rơi
    màn đông giăng mắt rượu mời lẻ tay

    Ta chờ anh dưới trăng say… (LHT)

    mưa thu môi đắng, mắt cay
    vượt xa nghìn dặm
    về quay quắc buồn
    bà đi
    hoen má Sài Gòn
    tình chưa đón đã bồn chồn vẫy tay!
    quặn lòng lời hẹn “ngày mai…”
    biết đâu…
    ngày ấy còn ai….ai còn….!

  9. Hoàng Trúc viết:

    mưa thu môi đắng, mắt cay
    vượt xa nghìn dặm
    về quay quắc buồn
    bà đi
    hoen má Sài Gòn
    tình chưa đón đã bồn chồn vẫy tay!
    quặn lòng lời hẹn “ngày mai…”
    biết đâu…
    ngày ấy còn ai….ai còn….!
    —————–
    Cơn mưa vắt hạt đầu nguồn
    Lời ru nhân thế… lời buồn, lời đau
    đêm nay lẻ một vì sao
    Màn mây vạn dặm, hồn xanh xao gày

    Em về gót lạnh sương mai
    Em đi nắng ngủ ngày dài lê thê
    Nếu như đông đã chẳng về?…
    Nếu như trăng xuống nằm kề gối đông?…

    Còn anh, tình vẫn mênh mông…..

  10. VUMIENTHAO viết:

    Em về gót lạnh sương mai
    Em đi nắng ngủ ngày dài lê thê
    Nếu như đông đã chẳng về?…
    Nếu như trăng xuống nằm kề gối đông?…

    Còn anh, tình vẫn mênh mông….. (LHT)
    —-
    vâng! tình ông vẫn mênh mông
    xa thăm thẳm, nhớ
    xót lòng người dưng
    bên kia mùa có rưng rưng

  11. Hoàng Trúc viết:

    vâng! tình ông vẫn mênh mông
    xa thăm thẳm, nhớ
    xót lòng người dưng
    bên kia mùa có rưng rưng
    —–
    bên em rừng khóc lá xanh xao gày
    mùa sau điểm lại cung mây
    mưa không bất chợt như ngày em đi

  12. Mai Chiêu Sương viết:

    ANH ĐÃ VỀ RỒI EM
    Tặng LHT
    ———

    Anh đã về rồi em.

    Một chuyến “hành hương” tìm tri kỷ

    Sài Gòn hạnh ngộ buổi đầu đông;

    Có duyên vạn dặm nào đâu sá?

    Chợt thấy buồn ai sớm lấy chồng!

    Anh đã về rồi em.

    Gót chân phiêu bạt đời chưa mỏi

    Chỉ thấy trong tim bỗng lạnh lùng.

    “Trúc Sương” như tiếng tri âm gọi

    Vọng lại ngàn thu một thủy chung.

    Anh đã về rồi em.

    Về đọc trang thơ…thấm ướt tình.

    Nghe hồn lãng đãng bóng em xinh

    Nghe thơ hiển hiện bao tâm sự

    Nghe Trúc Sương reo chuyện chúng mình.

    MAI CHIÊU SƯƠNG

    29 /10 / 2012

  13. Nerach viết:

    I’ve been loiokng for a post like this forever (and a day)

Bình luận