Thơ tình: Mùi thạch thảo

Bài của Hoàng Trúc ngày 09-1-2011

Vẫn biết hoa xưa dòng thạch thảo

Một thời mơ mộng đón rồi đưa

Nhưng nay hoa đã thành xa lạ

Lối gió hương bay ta ngắm nhìn.

Đêm nay trăng lạnh mây giăng phủ

Đọc lại trên cành một giọt sương

Ngửa mặt sương rơi lòng chợt khóc

Người xưa tình cũ tràn nhớ thương.

Ta muốn dấn thân vào dốc rượu

Thả hồn cho gió cuốn đi xa

Thân đây trao cả loài hoa dại

Cho dạ ngủ vùi trong xót xa.


Đã cập nhật ngày 06-7-2011

Chuyên mục: Thơ tình
3 Comments »

« | Trang chủ | »

3 lời bình luậncho “Thơ tình: Mùi thạch thảo”

  1. Đặng Bảo Lâm viết:

    Ý chà, ý thơ hay quá!! chắc bé Trúc say bí tỷ rồi!

  2. Hoàng Trúc viết:

    sao rồi, khỏe không? họa thơ lại đi chứ

  3. Nguyên Phan viết:

    Xót xa dạ ngủ vùi trong mộng
    Hoa dại thân trao ở chốn nào
    Gió cuốn đi xa hồn theo gió
    Dốc rượu đôi bầu ta dấn thân

    Nhớ thương tình cũ người năm ấy
    Chợt khóc trong lòng thấy nhẹ vơi
    Sương rơi đọng lá trong như ngọc
    Mây lạnh trăng tàn khuất nẻo xa

    Thạch thảo một đời vẫn hoa xưa.
    Ngắm nhìn lối gió – gió hương bay
    Hoa xưa ấp ủ thành xa lạ
    Đâu rồi cái thưở đón với đưa

Bình luận