Thơ Tình Mùa Đông

Posted by Hoàng Trúc on Tháng Chín 25, 2013

Giọt Mưa Xanh

Những giọt mưa đầu mùa từ xa xôi lại trở về

Chúng mát rượi đang hòa mình tưới lên cành thu trơ trụi lá

em đứng lặng yên dưới mái hiên chiều nhìn đôi ngã

chẳng biết theo hướng nào?… để trở lại đường xưa.

Anh có còn nhớ không? Vào một buổi giữa trưa!

Ngày hôm ấy mưa dừng như nổi giận

Tiếng sấm đầu non đập vào sâu thẳm

Em lên tàu, anh vẫn đứng thật xa

Đến bây giờ em chẳng hiểu những lẽ sống đi qua

Từng dấu ấn hằng sâu trong dĩ vãng

Có bóng anh lúc say bên lũ bạn

Không chết đi, cũng chẳng hiện nguyên hình

Cả cuộc đời – ngàn lần đi trong mưa

Dù một phút chạnh lòng anh có nhớ?

Nửa cánh môi em – anh còn nợ…

Bỡi nụ hôn chớp nhoáng tuổi ngại ngùng.

*******

Giọt Mưa KHông Tên

Cứ để mây trôi đi tận cùng với gió

Nếu không anh, em chẳng chết bao giờ

Chỉ vật vờ trôi lạc những vần thơ

Meo lên đá – héo vàng cùng năm tháng

Những giọt mưa không tên đêm nay rơi lãng đãng

Phía trời không sao thiếu bạn tâm tình

Rượu vơi  đầy rộng đáy chiếc ly xinh

Môi thơm ngát rũ hồn bên cảnh vắng

Tóc em dài xõa ngang vùng mưa nắng

Che lấp mặt trời ở phía không anh

Ngủ đi đời! cho ta mơ hết màu xanh

Giàu ân ái trở về ngày xưa đó

Cái cười hồn nhiên, tết vòng hoa cỏ

Em cô dâu – anh chú rễ – giữa nương đồi

Còn bây giờ hai chiếc bóng lẻ đôi

Đời chia nẽo – trăng sao chia nỗi nhớ

Đêm mùa đông đơn chén – men ngợp thở

Giọt mưa không mầu rơi nhẹ lót chân em.

Last modified on Tháng Chín 26, 2013

Categories: Thơ tình
6 Comments »

« | Home | »

6 Responses to “Thơ Tình Mùa Đông”

  1. KIEUGIANG Says:

    GIỮA THU VÀNG NGƯỜI NÓI YÊU TÔI
    Mùa thu lướt qua phím đàn em nức nở
    Từng chiếc lá vàng ôm nỗi nhớ lung linh
    Mùa thu nay về, chỉ có một mình anh
    Cây trút lá ngập hồn thu dang dở

    Những giọt thu rót đầy thêm nỗi nhớ
    Mắt em long lanh, anh nợ với ngàn sao
    Vầng trán em, anh khao khát trời cao
    Và nếp áo cùng vòng tay em rực lửa

    Anh biết rồi, ngày tháng cứ qua mau!
    Ta thương tiếc những rẩy run dĩ vãng
    Trong khoảnh khắc môi em tràn lãng mạn
    Hương sắc cuộc đời mình trút cạn cho nhau

    Anh nhớ em, trăng quặn nửa hồn đau
    Nghe cát bụi rũ nhàu hương phấn mộng
    Anh đi giữa mênh mông chân trời rộng
    Lạnh buốt đôi vai hoang vắng tinh cầu

    Không có em, mây hoàng hôn hấp hối
    Anh lặng thầm vẽ vội nét thu phai
    Và cẩn thận khắc lời em lên đá
    Thuở em còn ngần ngại tiếng yêu ai

    Nay ta đem về cất kỹ nụ hôn môi
    Vào ký ức của mùa thu năm trước
    Và tất cả những gì ta có được
    Giữa thu vàng, người đã nói yêu tôi…
    SG 30/9/2013

  2. Hoàng Trúc Says:

    Cám ơn

    :-
    Anhh Kiều Giang
    Bài thơ càng đọc lại càng hayy… em rất thích

  3. KIEUGIANG Says:

    HT ơi, em sửa dùm anh câu” ANH VỘI VÀNG VẼ VỘI NÉT THU PHAI” thành ” ANH LẶNG THẦM VẼ VỘI NÉT THU PHAI”. Lúc vội anh đánh máy nhầm, cảm ơn em.

  4. Hoàng Trúc Says:

    Em sửa rồi, dạo này anh bận lắm phải không?… ít khi thấy anh đăng thơ

  5. KIEUGIANG Says:

    Vâng, anh bận lắm. Nhưng anh vẫn dành thời gian làm thơ cho em mà.! Cảm ơn em đã sửa giúp anh. Chúc em sức khỏe và hạnh phúc.

  6. Hoàng Trúc Says:

    TRÚC XINH
    Em là một cây trúc xinh
    Sao em cứ mọc bên anh suốt đời
    Thu say uống hạt mưa rơi
    Bao la vũ trụ đất trời cũng say
    Nguyện làm những hạt mưa bay
    Đậu vào cành trúc ngất ngây giọt vàng.
    21:50 20-10-2013
    Tăng em quý mến, nhân ngày PNVN.
    Có lẽ không biết đâu nhỉ. Cười…
    ————————
    Cám ơn tấm lòng của anh luôn luôn nhớ về Trúc lê
    và những dòng thơ lãng mạn…. chứa đầy tâm hồn thi ca

Leave a Reply