Xuân Nhớ Nhà

Bài của Hoàng Trúc ngày 14-12-2013

Gió xuân gõ cửa hồn lo lắng

Ơi hỡi!  thi nhân có nhớ nhà?

Nửa mảnh trăng huyền soi ngỏ vắng

Hương quê men dặm đến từ xa


Con biết từng chiều cha đứng ngóng

Mẹ còng lưng xuống đếm năm trôi

Tiếng em gọi chị từng hồi bổng…

Biết mấy ân tình đợi bóng tôi


Lặng lẽ thân cò chen đất khách

Hương đời cay khó, ló đường khôn

Quên đi giọt lệ rơi từng mạch

Dặn trái tim ta phải sống còn


Vét cả túi đời gôm đếm hết

Tiền đồng không đủ, biết làm sao?

Tết nay lo sợ quê nghèo, lệch

Mức bánh , áo cơm sẽ thế nào?


Bao nhiêu nỗi sợ vây quanh tóc

Bên vách nhà kia vọng tiếng rên

Cô gái ngoan hiền đêm bật khóc

Xuân  nay  Nhớ mẹ,  bỡi khô tiền


Ta cũng như người buông thút thít

Co mình trên gối thở hơi ra

Lắng nghe xuân chảy tràn da thịt

Bỏng cả lòng con nỗi nhớ nhà.

Đã cập nhật ngày 14-12-2013

Chuyên mục: Thơ xuân
1 Comment »

« | Trang chủ | »

1 lời bình luậncho “Xuân Nhớ Nhà”

  1. vumienthao viết:

    CHẠNH LÒNG NON BẤC
    Vũ Miên Thảo

    em khoác mùa thu trên vai
    chạm tim tôi màu quá khứ
    cũng đành dong đời cô lữ
    lá rơi nghiêng, xám chiều gầy

    chôn mùa thu vào cỏ úa
    rưng rưng giọt tình khói sương
    hình như vẫn còn đâu đó
    chiều thu tóc gió thơm lừng

    em mang mùa thu đi biệt
    trăng mờ, mưa bụi, lá vàng
    và tiếng chim gù tha thiết
    chạnh lòng non bấc, mùa sang

    VMT
    (viết nối bài thơ HƯƠNG TÓC của Nữ sĩ Lê Hoàng Trúc)

Bình luận