Dị BẢn Của TA ơi

Bài của Hoàng Trúc ngày 19-11-2013

Đêm, ngẫn ngơ hồn cảnh rất đông

Giọt mưa rơi nhẹ ướt mênh mông

Lấp dần dĩ vãn như gương vỡ…

Từng mảnh rời xa tan nát lòng


Đã mấy năm rồi chẳng thấy nhau

Lệ tình HOANG TƯỞNG nối đuôi sầu

Chảy lem áo lụa nhòe trăng gối

Vắng ngỏ đời cô… lòng buốt đau


Ta muốn gởi anh ngàn tuyệt tác

Viết rồi lại đốt KHÓ thành thơ

Khói bay theo gió buồn vô tận

Dệt áng mây khuya nổi lững lờ


Ta cười đơn điệu, đời vô nghĩa

Có sá gì đâu kiếp tái sinh

Ai khóc giọng trào ray rức quá?

Thì ra dị bản  – ả say tình!

Đã cập nhật ngày 19-11-2013

Chuyên mục: Thơ điên, Thơ đời, Thơ tình
Bình luận bài viết »

« | Trang chủ | »

Bình luận