Tình Chồn – Ngũ ly Hương

Bài của Hoàng Trúc ngày 22-8-2013

Kìa lũ kiến! chúng mày đi đâu thế?

Giữa đêm trăng, rằm tháng bảy trần gian

Ta thắp nến để bóng mình rạng rỡ

Hóa diễm kiều trêu mắt lũ tham quan


Thưa vóc lụa hương thơm loan đỉnh ngực

Tóc ngàn xưa kết rễ níu trăng bay

Xương thịt nát, mối trùng thi nhau ghép

Phút huy hoàng  môi mắt tỏa lừng mây


Qua diện nước ta ru hồn tôm cá

Đậu trên sương hoa lá gởi tình yêu

Cười trước gió khiếng quỹ thần sa ngã

Khiếp địa đàng dục vọng trổi muôn chiều


Quan to đấy! ta ké bừa thân xác

Cười với quan, anh có thích em không?

Nghe… hí… hí … tiếng ngu đần hít mắt

Nước miệng tưa hai mép hệt cua- còng


Tròn chiếc bụng – thân quan lười xấp ngửa

Gối lên quan, nghe máu loại rận giường

Xoay nhật nguyệt, sóng trùng dương gầm thét

Mượn dây rừng thắt cổ nó ( quan ) làm vui


Âm dương loạn, thế thời không vững chắc

Thóc khoai dân- mưa nắng khó đầy nưa

Nền luật pháp lẫn trong chùm xương cá

Giết quan rồi. Cũng chẳng đổi nắng mưa


Cười đến ngất – ta bay quanh rỗ sắn

Tiếng ù ơ … xa lắm vọng ngọt ngào

Theo gió thoảng thả nguyệt về chốn cũ

Hương khói tìm phủ mộ – xác bình yên.

Ngay 21/08/2013

Đã cập nhật ngày 22-8-2013

Chuyên mục: Chưa được phân loại, Thơ tình
Bình luận bài viết »

« | Trang chủ | »

Bình luận