BÁn Điệu Bâng Khuâng

Posted by Hoàng Trúc on Tháng Tám 28, 2013

… và từ đó tôi không còn nhớ nữa!

Anh là ai trong giấc mộng hằng đêm

Và từ đó mắt môi mềm dư lệ

Chẳng ướt mi khi nhặt lá rơi thềm


“Dẫu muộn màng nhưng vẫn còn chưa trễ”

Lời của anh nhắn nhủ dưới trăng nghiêm

“Lạc muôn năm ta tìm ra đâu dễ

run sợ nhiều khi thấy mất dấu em!”


Anh nói rồi! như gió thoảng hương bay

Dòng thư cũ chẳng ai – người làm chứng

Mười ngón tay em ôm, lòng lơ lửng

Khúc thu buồn ngân điệu – rượu…tìm say


Thương mộc lan trước nắng cánh dần phai

Hồn quá phụ thắp đèn soi ảo ảnh

Hòa tiếng dế mảnh vườn xây thất cách

Tình cho đi, cay đắng nhận thật nhiều


Thôi!  dĩ vãng ta đem hòa máu huyết

Vẽ thành tranh rao bán với gió trăng

Chỉ anh biết và một mình em biết

Bán sạch rồi, đời cũng hết bâng khuâng.

Last modified on Tháng Tám 28, 2013

Categories: Chưa được phân loại
No Comments »

« | Home | »

Leave a Reply