Đất và cỏ

Bài của Hoàng Trúc ngày 13-9-2012



Đưa môi hứng giọt sương tình

Nghe chiều thơm ngát, đời xinh xinh đầy

Dòng người nghiêng ngã bỡi ai?

Còn tôi nghiêng ngã bỡi say thơ chàng

Bể trời, nam bắc – đông tây

Bể yêu chỉ một đựng hai tâm hồn

Lâu rồi quên chuyện phấn son

Đêm nay qua kính thấy còn chút duyên

Tay nâng cọ nếp truân chuyên

Vẽ đôi mày nhạt, vẽ thuyền gió đưa

Bến nào em nợ trăng xưa?

Vui nào lấp nổi cho vừa nhớ nhung?

Gặp nhau vẫn thấy chưa cùng

Hôn rồi vẫn thấy chưa chung mộng đầu

Em cười che nửa trời sao

Hồn anh ngã xuống nấp vào áo em

Trắng đêm vùi với trắng đêm

Cho tình trai gái say thêm… Để rồi!…

Mai này hai ngã chia đôi

Ngàn năm cỏ đất… lại bồi sông quê.

Đã cập nhật ngày 13-9-2012

Chuyên mục: Thơ đời, Thơ tình, Thơ xuân
5 Comments »

« | Trang chủ | »

5 lời bình luậncho “Đất và cỏ”

  1. Mai Chiêu Sương viết:

    ĐA TẠ.
    Tặng LHT
    ———-
    Người ta thừa bạc…mua tình
    Kẻ cần tiền đổi ba sinh mấy đồng.
    Anh đây chỉ một tấm lòng
    Trái tim độ lượng giữa sòng đời thâm.

    Em là giọt nắng tri âm,
    Em là hạt cỏ bén mầm tươi duyên
    Ru ta quên bớt muộn phiền,
    Ru ta ngọt giọng thuyền quyên thật thà.

    Em là thơm ngát hương hoa,
    Là men cổ tửu hoàng hoa Đào Tiềm,
    Hồn anh lỡ vướng duyên em
    Gọi hoài trúc mộng bên thềm nhân gian.

    Ru ta …nửa giấc mộng vàng,
    Còn vỡ nửa giấc bàng hoàng nhức tim!
    Em là biền biệt cánh chim
    Uyên ương gãy cánh mộng chìm rong rêu!

    Cỏ vàng đất vẫn còn yêu
    Đất vàng cỏ héo tiêu điều…tiếc thương.
    MCS

  2. Hoàng Trúc viết:

    ĐA TẠ.
    Tặng LHT
    ———-
    Người ta thừa bạc…mua tình
    Kẻ cần tiền đổi ba sinh mấy đồng.
    Anh đây chỉ một tấm lòng
    Trái tim độ lượng giữa sòng đời thâm.

    Em là giọt nắng tri âm,
    Em là hạt cỏ bén mầm tươi duyên
    Ru ta quên bớt muộn phiền,
    Ru ta ngọt giọng thuyền quyên thật thà.

    Em là thơm ngát hương hoa,
    Là men cổ tửu hoàng hoa Đào Tiềm,
    Hồn anh lỡ vướng duyên em
    Gọi hoài trúc mộng bên thềm nhân gian.

    Ru ta …nửa giấc mộng vàng,
    Còn vỡ nửa giấc bàng hoàng nhức tim!
    Em là biền biệt cánh chim
    Uyên ương gãy cánh mộng chìm rong rêu!

    Cỏ vàng đất vẫn còn yêu
    Đất vàng cỏ héo tiêu điều…tiếc thương.
    MCS
    ——
    Cám ơn anh MCs! ….giong điệu của anh luôn có gì đó ngao ngán đời, may là chưa ngao ngán tình…. hi hi…

  3. vumienthao viết:

    Chợ tình Khau Vai còn gọi là “Chợ phong lưu”, có từ năm 1919, chợ họp trên một quả đồi tại thôn Khau Vai, xã Khau Vai, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang. Chợ họp mỗi năm một lần vào ngày 27.3 (âm lịch); gọi là chợ, nhưng không phải nơi để buôn bán hàng hóa, gần như không có người bán, người mua hàng hóa đúng nghĩa mà chỉ có một số người bán đồ ăn uống phục vụ cho những người về đây họp chợ.
    “Đợi anh hết mùa lanh, đợi anh qua mùa đào
    Vượt đỉnh Mã Pí Lèng, ta tìm về với chợ tình Khâu Vai…”,

  4. Hoàng Trúc viết:

    “Đợi anh hết mùa lanh, đợi anh qua mùa đào
    Vượt đỉnh Mã Pí Lèng, ta tìm về với chợ tình Khâu Vai…”,
    “Đợi anh hết mùa lanh, đợi anh qua mùa đào
    Vượt đỉnh Mã Pí Lèng, ta tìm về với chợ tình Khâu Vai…”,
    VMT
    _____
    Cám ơn ông già giải thích rõ ràng. Thế ở đó ông gì có gởi gắm gì không???…. hi hi….,

  5. Mai Chiêu Sương viết:

    Không đâu.
    “NGỘ” đời chứ không ngao ngán như LHT nghĩ đâu.
    Trong cái vòng của ĐẠO làm gì có kẻ thoát ra khỏi nó chứ?
    Nhị khí âm dương hóa sanh vạn vật, luân hồi vay trả đâu phải chuyện đùa.
    Ha ha…Em có thấy bây giờ “TÔN NGỘ…CÓ” nhiều gấp vạn lần TÔN NGỘ KHÔNG không em?
    Nếu không CÒN MỘT CHÚT TÌNH thì anh cũng thành…TÔN NGỘ…CÓ lâu rồi.
    A di đà phật!

Bình luận