Dẫn lối ta về

Cất lên tiếng khóc, xin chọn một hình hài!

Nằm trên tay mẹ, thả giấc ngủ say

Từng mùa thu đi… Rớt dài tuổi mộng

Chuyện ngày hôm qua dẫn lối ta về

Cơn mưa tạnh, xa khoảng trời nuối tiếc

Hạt nắng nào, đang rụng xuống bờ vai?

Cho hỏi thầm, chứ hạt nắng của ai?

Trên bãi chiều, nghe lạ từng hơi ấm…

Dĩ vãng lặng câm, cỏ cây nhìn say đắm

Hồn năm xưa ngơ ngác, đứng gục đầu

Tóc trắng bay, gọi làng gió xôn xao

Vọng chút hương xưa, đùa lay ngọn cỏ

Tình yêu trong em… Một thời đã có…

Mênh mông mây ngàn cất dấu dây tơ…

Nguyệt tận nơi đâu?… Xa bến, xa bờ…

vạt nắng bây giờ, chẳng tìm tôi làm bóng.

Hoàng Trúc viết ngày 13-5-2012

2 lời bình luận »

Tình Yêu Người Du Mục

Thơ phổ nhạc, ca khúc mới

Một vừng trăng đêm lang thang trên biển

Một làng mây trôi đâu là cuối trời

Từng lời em ru tan trong khoảng rộng

Vạn lời yêu anh gởi về đâu đây?

Xin hỏi tại sao?… Thương nhớ người dưng !…

Trói đời ưu phiền, bỏ hồn lưu vong

Sương gió ngoài kia nghe tiếng thở than

Rót lời thơ tình vớ vẩn mê say…

Có một tình yêu ngu trong cơn mộng

Có một người say, yêu người mộng mơ.

Dòng đời hôm qua xây bia dĩ vãng

Dòng người hôm nay đâu là bóng chàng?

Dành lại đôi tay của người du mục

Thả trọn đêm nay những vần thơ ngoan.

Hoàng Trúc viết ngày 07-5-2012

1 lời bình luận »

Không cùng chuyến đò


Trái tim em bằng đá!

Nên không thấy anh đau

Đôi mắt em bằng sỏi!

Quên cả những sắc màu

Sanh ra trong bão tố

Nhà mất, hồn lưu vong

Cơm trọn ngàn nước mắt

Xương cốt tựa sắc đồng

Ngàn đêm buồn thao thức

Vạn ngày lòng âu lo

Tình theo mùa biến đổi

chiều nay lạc chuyến đò

Lênh đênh, bồng bềnh chảy

Mộng rớt dưới dòng sâu

Đời trôi, ngày đi mãi…

Và tóc xưa bạc màu.

Hoàng Trúc viết ngày 04-5-2012

2 lời bình luận »

Mưa về phố hạ

Mưa xa về phố lạ

Tắm ướt bờ môi anh

Lời ru em vào hạ

Dìu anh giấc mộng lành

Trông lên trời mở rộng

Hoàng hôn nào muốn xa

Nghe hương hoa rạo rực

Hồn anh chìm nỗi nhớ

Tình nào? Đã lên ngôi…

Yêu nào? không hớn hở…

Em về gió đi qua

Người trên phố đợi chờ

Kìa làn tóc ai bay

Chiều kia em bỏ hẹn

Một lời hứa em trao

Để anh vướng nỗi buồn.

Hoàng Trúc viết ngày 04-5-2012

Bình luận bài viết »

Kỷ vật mang theo

Anh chải tóc cho em một lần nhé!

Và suốt đời chẳng có một lần sau

Rồi ngày mai em theo chồng xa xứ

Kỷ niệm này ta nhớ mãi về nhau

Câu nói cuối như một lời trắc ẩn

Chiếc lược xưa theo mãi đến bây giờ

Sợi tóc rơi là mỗi chiều rụng xuống

Áng mây lành ẩn hiện bóng người xa

Đôi khi hỏi?… ai còn thương, còn nhớ?…

Hay chỉ là dĩ vãng của riêng mình!

Dù năm tháng bụi đời vay lấp kín

Phút chạnh lòng lại nuối tiếc xa xôi

Tay chạm tóc thưa dần trong  kẽ lược

Trông đỉnh đầu  tựa một bức tranh xuân

Ba trăm  ngày… lại nhìn hoa đào nở?…

Người năn xưa , đâu biết tóc ta buồn!!!…

Hoàng Trúc viết ngày 04-5-2012

Bình luận bài viết »

Sương Trúc 02

Thân tặng MCs

Sương đã đọng trong hồn muôn lá trúc

Người bâng quơ rẽ lối bước bên chiều

Nghe máu chảy, con tim rên… vì nhớ!…

Bóng nhân tình, đâu… đó… để ta yêu?

Có bao giờ? anh chạy trên đường vắng

Hạt bụi vàng bay vào mắt rát tê

Thiên hạ đó, vạn người không nhìn thấy

Bởi vì em nhỏ bé một lối về

Mong có nắng cho hình hài lớn dậy

Giữa đất trời, “em” bụi trúc con con

Xin được nấp dưới bờ vai sắt đá

Được anh yêu sưởi ấm một linh hồn

Anh!

Em vẫn như mỗi chiều anh thấy

Một dòng thơ dấu một nỗi buồn

Anh!

Em vẫn nghe nơi lòng khắc khỏi

Tiếng chim chuyền ríu rít yêu nhau.

Hoàng Trúc viết ngày 02-5-2012

1 lời bình luận »

Cô láng giềng

Ai bảo anh, gọi em là cô bé!

Mỗi tan trường em lẽo đẽo theo sau

Cánh ve non khép mở chẳng bao lần

Mang dĩ vãng chôn sâu vào ký ức

Ai bảo anh, gọi em là cô bé!

Để bây giờ ánh mắt buồn xa xăm

Nếu ngày ấy cho lời ru dịu nhẹ

Thì hôm nay em là của anh rồi

Em vẫn nhớ như in màu trăng cũ!

Em còn yêu cái bóng của một thời

Và mùa xuân với bao niềm khát vọng

Giữa đất trời đã sanh nở “anh em”

Em còn nhớ mùa đông cơn gió rét!

Lạnh đơn côi cơn mộng chẳng tìm về

Nhà bên ấy có người không chờ đợi

Cô láng giềng nay đã đón xuân xa.

Hoàng Trúc viết ngày 02-5-2012

1 lời bình luận »

Yêu người nghệ sĩ

Em chợt hiểu!… anh là người nghệ sĩ!

Đời xanh rêu trên những phím đàn tình

Khi nhận ra thì tim mình mắc cạn

Suối máu hồng nghẹn chảy giữa đêm hoang

Chiều không tên từng giọt mưa vào hạ

Anh làm sao hiểu được áng mây sầu

Ngày hôm qua em buồn từng hơi thở

Khói vô hình rơi xuống là “giọt mưa”

Làm sao anh hiểu…. búi tóc dần thưa….

Ghét hạt nắng cứ soi vào kẻ nhớ

Trên sân khấu nụ cười anh rạng rỡ

Quên em rồi,… một khán giả từ xa

Hoàng Trúc viết ngày 02-5-2012

3 lời bình luận »

Bài tình ca cho anh

Thân tặng MCs

Ta đợi người chìm lắng những cơn đau

Và ngày mai thoát khỏi cảnh ngục tù

Ta đợi người lội cạn biển u mê

Để chiều nay, mây gió đón đưa về

Hồn xanh xao bên rừng vàng thay lá

Tình bâng khuâng dang vòng tay mỏi lã

Còn nơi nào bình yên hơn tất cả!…

Hãy ngủ vùi trong tận hố tim em.

Ngập ngừng chi!… chỉ một lần làm người

Tình là chi?… nô lệ cuộc đời này?…

Thôi ta đừng chần chừ thêm anh nhé!

Ghép từng lời yêu câu nói đêm nay.

Hoàng Trúc viết ngày 02-5-2012

1 lời bình luận »

Hồn sói trong đêm

Thân tặng MCs

Nửa đêm, ta cuộn mình trong nỗi nhớ

Thoáng mơ màng ngoài trời rất nhiều sao

Một chiếc bóng trong tường vụt đứng dậy

Đi lang thang theo cơn gió vô hình

Nghe lá vỡ vang lên từ hai lối

Mênh mông trời sâu thẳm một màng đêm

Xoạt… Rợn người- chiếc áo choàng cỡi bỏ

Làng da tươi thơm ngào ngạt vị đời

Hương quyến rũ tỏa bay xa ngàn dặm

Tiếng sói hoang gầm rú buổi khai tình

Kia vạn vật còn chìm trong giấc ngủ

Mặt trời lên tan vội một giấc mơ

Nhiều vết sướt trên thân em còn rát

Người sói đêm qua, có đôi mắt một linh hồn.


Hoàng Trúc viết ngày 02-5-2012

Bình luận bài viết »

Ca khúc mới: Tình Yêu Người Du Mục

Bấm vào link phía dưới để nghe lời hát

Tình Yêu Người Du Mục (vocal) by lehoangtruc

Một vừng trăng đêm lang thang trên biển

Một làng mây trôi đâu là cuối trời?

Từng lời em ru tan trong khoảng rộng

Vạn lời yêu anh gởi về đâu đây?…

Xin hỏi vì sao?… Thương nhớ người dưng!…

Trói đời ưu phiền, bỏ hồn lưu vong

Sương gió ngoài kia, nghe tiếng thở than

Rót lời thơ tình vớ vẩn mê say…

Có một tình yêu ngu trong cơn mộng

Có một người say, yêu người mộng mơ.

Dòng đời hôm qua xây bia dĩ vãng

Dòng người đêm nay, đâu là bóng chàng?

Dành lại đôi tay của người du mục

Thả trọn đêm nay những vần thơ ngoan

Hoàng Trúc viết ngày 30-4-2012

1 lời bình luận »

Gió miền xa



Các mẫu áo quần cho mùa thu năm 2012

Thân tặng MCs

Gió từ phương nào thổi về lạnh ghê?

Trong cơn đê mê buốt bờ vai gày

Vùi chén rượu cay linh hồn tơi tả

thả mộng theo người đi về hoang vu

Ta lạc rồi sao?…

Con đường một chiều!

Gánh nặng đeo cùng dẫm lối u mê

Trăng vàng lang thang không trời dừng lại

Tình yêu lang thang không người cưu mang

Biết có còn không?

Đi hết ngày mai…

Hơn ba vạn ngày để lại cho ai???

Rã dưới mồ sâu, thời gian hóa bụi

Thì chết đêm nay…. trọn giấc lưu đày

Hoàng Trúc viết ngày 30-4-2012

Bình luận bài viết »

Thơ say

Thân tặng MCs

Ta viết cho mình! Nỗi nhớ thương…

Bỏ vào một góc, để hoài vương

Lạc trong sương khói, bao la… “tận”

nặng ải thơ yêu, bởi chán chường

Ta viết cho đời, viết cho ai

Chữ tình dai dẳng tiếp ngày mai

Bao giờ?… Trăng rụng, sao thôi mọc…

Gởi đến người xa, dạt cuối trời

Anh bảo! Ta rằng, thôi nhớ mong…

Dáng xưa trôi lại đời bềnh bồng

Tim này khóa chặt hồn tri kỷ

Xin chết mang theo xuống địa đàng

Từ đây! ta chẳng dám viết thêm

Để người trong mộng khỏi kêu rên

Trăm năm tình chảy trong mòn mỏi

Và lối thơ say mãi đắm chìm.

Hoàng Trúc viết ngày 29-4-2012

3 lời bình luận »

Sương Trúc

Thân tặng MCs

Cảm tác hai câu thơ cuối trong bài thơ không đề của MCs

Hạt tình khô mọc lên rừng lá mới
Em có về anh lạc cõi mông lung.

*********

Từ bây giờ! anh là của  riêng em

Cõi mông lung hai đứa thắp nguyện cầu

Cùng chắp cánh bay cao vào vũ trụ

Để một đời không lãng phí trăng sao

Kìa!.. anh  thấy… mây xe trời thương nhớ

Gọi dòng xa thổi ngọn gió mùa về

Vườn mộng nhỏ, anh trồng cành lan tím!

Tỏa hương tình, em đắm sắc thủy chung

Rồi ngàn năm mãi còn trong nhân thế

Trúc trong Sương, câu chuyện của hôm nào

Bầy con trẻ ngồi xem hình “Sương Trúc”

Và bây giờ, ta mãi là của nhau.

Hoàng Trúc viết ngày 27-4-2012

10 lời bình luận »

Hoa mùa hạ

Em sẽ đi! không về bên giấc mộng

Đêm bình yên, anh khỏi trở trăn nhiều

Đây mảnh hồn, đành gieo vào trăng nước

Còn biết mình có chỗ để lang thang.

ở nơi ấy! chắc niềm vui rộng lắm…

Mỗi sáng chiều, chim chóc đến hân hoan

Còn đâu nữa… một khoảng đêm chờ đợi…

Rụi qua mau, trái nhớ đã hết mùa

Thôi cứ để cây sầu bên góc gió

Rảy lời thơ vớ vẫn chảy về trời

Rụng xuống giấy một vệt hôn của nắng

Giữa hạ buồn, hoa nở dưới sương mai.

SÀI GÒN VÀ…..


Thân tặng HT

SG xưa có mưa chiều nay?
Xin gửi lại Bạch Đằng màu nắng xế
và hoa tím trên dòng kênh Bến Nghé
lặng lờ trôi cho mơ ước vơi đầy

có lẻ SG không còn nắng thủy tinh
Nguyễn Du Phố me không rơi từng lá
áo học trò tà thôi bay nghiêng ngã
nên người xa ngồi thương nhớ một mình

SG bây giờ nắng nhiều hơn sương
bụi khói trần gian mờ nhân ảnh
giữa phố đông người sợ nghe lòng hiu quạnh
nên cứ xa SG dù rất nhớ, rất thương….!

Tác giả- Vũ Miên Thảo

Hoàng Trúc viết ngày 27-4-2012

1 lời bình luận »

Hoa của một bàn tay

Xin lệ đừng rơi khi nhắm mắt!

Cho đêm nay giấc ngủ êm đềm

Và ai đó, cũng đừng mơ mộng!

Để biển đời trong tiếng rít rên

em nhắm mắt che bờ hụt hẩn

Trái tim đau thổn thức reo tìm

Nơi rừng vắng có mùa thu rụng

Vàng vết tình, mây gió cuốn trôi

hạt bụi xưa bay về lẫn trốn

Sợ tình em sống dậy điên cuồng

Động đậy  nhẹ, lay hàng dương liễu

Khép hình hài lạnh dưới mưa tuôn

Em đưa tay vẫy chào sương gió

Cây lá buồn, nghiêng ngã giận hờn

Tận đáy mắt người xa đã hiều…

Hoa bây giờ của một bàn tay.

Hoàng Trúc viết ngày 26-4-2012

5 lời bình luận »

Kẻ đa tình

tại một đỉnh  núi lửa ở Nhật Bản vào mùa thu




Gia đình Hoàng Trúc

Cho em hỏi, có bao giờ anh nhớ?…

Một người xa – xa lắm …tận cuối trời

Sâu thẳm quá cái hố tình không đáy

Bao la chiều khoảng chờ đợi dài ghê

Tuyết rụng rồi, không lạnh mà rất đẹp!

Hay  hồn ta ấm áp bởi mông lung

Nhân gian hỡi! Có người say với gió

Cười nhân gian, lẫn lộn kẻ đa tình

Ai bán rượu, cho ta xin một cốc?

Buồn không tên lẩn quẩn ngóng chờ chi

Mặt trời lặn mà tay vơ bắt bóng

Làng khói xa nhận cách cảm bay kề

Muốn đập vỡ khung trời bao la đó

Muốn hét to “rằng”thương lắm một người…

Trong phút chốc con tim dừng tê dại

Khi quanh mình khoảng trống cứ rộng thêm.

Hoàng Trúc viết ngày 25-4-2012

Bình luận bài viết »

Kẻ đánh cắp linh hồn

Thân tặng MCs

Cuối tháng tư khung trời thưa vạc nắng

Chiều nghiêng nghiêng mây thấp chắc mưa về

Cây phượng đỏ đầu cành khai mấy nhụy

Gió hạ qua nhè nhẹ nóng bờ mi

Hồn man mác như cỏ mùa đương chín

Ngẩn lên nhìn hoa lá thấy sầu rơi

Tay viết vội tên người lên mảnh giấy

Áng thơ “yêu” bổng chốc thấy lẻ rời

Có chút gì, khiến lòng ta khó hiều?

Trống vắng chiều, thấm lạnh hạt mưa bay

Buông hơi thở thổi cuồng quay chiếc lá

Cói vô hình em nắm một bàn tay

Lòng muốn nói yêu anh, nhưng lại sợ!

Trái tim kia đã ém chật một người

Linh hồn đó,thôi ta đành đánh cắp

Ôm lang thang đi hết một đêm dài.

Hoàng Trúc viết ngày 23-4-2012

4 lời bình luận »

Vó ngựa trời xa

Thân tặng MCS

Chiều hạ vàng, mây lang thang trên đồng cỏ

Dấu chân ngựa vằn giẫm nát những mầm xanh

Nó rống lên từng hồi đau tan tác

Tung tóe giữa trời bao cơn sấm tình thù

Nhìn đôi môi ngựa còn muôn ngàn vết sướt

Bởi chiếc răng đời- ai đó cắn đêm qua?

Những giọt máu nhỏ thành thơ và ngọn gió

Bay bổng trong không gian, tê dại loài người

Ngựa gục xuống bên triền sông, dòng lãng tử

Khoác áo thi nhân trao trọn trái tim hồng

Yêu và chết “cho một người không ân hận”

Lê bánh xe thời gian buộc dưới chân mình

Ôi! một bức tranh muôn màu đang biến hóa,

Lũ lượt chim ngàn kéo đến muốn tìm vui

Mà đâu thấy những lằn roi bầm da thịt

Hơi thở tình nhân băng giá từ lâu rồi

Trong bao la có điều gì thật khó hiểu?…

Một linh hồn theo đuổi tìm dấu ngựa hoang

Bên kia đồng cỏ xa xôi và lạnh quá

Mặt trời đi, đêm buông nhẹ giấc mơ về.

Hoàng Trúc viết ngày 23-4-2012

4 lời bình luận »

Mua nỗi buồn

Hoàng Trúc cùng Phu Quân – Adam J Burgess

Long phụng muôn đời chắp cánh bay

Rừng vàng biển bạc thế nhân say

Xuân cười vạn phúc, trăng sao tụ

Mai nở  ngàn hương tỏa mộng đầy


Hoàng Trúc cùng Hai nhà tạo mẫu nổi tiếng  Hoàng Gia TháiLan

Này anh bạn!

Bán  nỗi buồn vô cớ…

Tôi xin mua một mớ dành làm thơ

Nơi tôi trú, muôn ngàn phong cảnh đẹp

Nền tự do –  nên chẳng biết ưu phiền

Buồn một chút, để thấy đời đen trắng

Tiền là gì?

Một mảnh giấy con con

Đây!

Tôi mua bằng trái tim nghệ sĩ

Đừng chần chừ, tôi đổi ý… Khổng mua.

Hoàng Trúc viết ngày 21-4-2012

Bình luận bài viết »

Đêm Vô tận

Hoàng Trúc  và các người bạn vào đêm 20 – 04- 2012 tết Tháilan

Thuyền trăng theo buổi áng mây trôi

Tan hợp luân phiên cõng bụi trần

Mấy luống sầu phơi mưa nắng gội

Từng ngày đi nhẹ tình bâng khuâng

Cho ta trú tạm trong hồn cuội

Được nhớ, được yêu dẫu một lần

Tận chốn xa xăm vùi kỷ niệm

Trăm năm về đấy – bước- còn gần

Hoàng Trúc viết ngày 19-4-2012

Bình luận bài viết »

Lặng lẽ ru mình

Lặng lẽ ru mình – ru với ta

Có còn chi nữa bài tình ca

Nhìn nhau khóe lệ rưng niềm nhớ

Vỡ trái tim hồng ôi xót xa

Ta chẳng còn chi chờ đợi nhau

Biển chiều lộng gió sóng về đâu?

Mênh mông- hoa tím ôm hồn cát

Và mối tình rơi xuống địa đầu

Khung trời năm cũ không hờn giận

Từng áng mây buồn trôi vẫn trôi

Em hát một mình lời bể nát

Xin cho sầu rụng về xa xăm

rồi có một ngày anh sẽ nhớ!

lộiTìm dĩ vãng, thuở yêu em

Đây cành hoa tím trên biển vắng

Tựa máu tim xưa – tím đợi chờ….

Hoàng Trúc viết ngày 19-4-2012

4 lời bình luận »

Ta về thôi

Tết năm 2011-2012 Hoàng Trúc và Ba Chiêu

Ta về với rừng xanh cùng biển mặn

Giản dị đơn sơ một góc riêng mình

Nghe suối chảy tiếng chim chiều ríu rít

Hoa lá cùng hương sắc, mây trôi

Ta tìm về một khoảng vắng xa xôi

Nương nhè nhẹ mảnh hồn say mưa gió

Ôi mệt lả thời vàng son đắt đỏ

Lắm mưu toan, thật giả biết đâu lường…

Vạch hẻm cụt, xin ẩn vào bóng tối!

Giấu hình hài, góc cạnh một đời chôn

Còn bàn tay năm ngón kiêu sa- héo

Chấm máu tươi in vội đống tro thơ

Tìm đâu thấy những văn chương lãng tử

Thời thế đổi thay, trăng khuyết sao mờ

Đêm thao thức giấc ngủ chưa tìm đến

Tuổi hồn nhiên xa lắm rủ nhau về

Con tim đói bóp xoa từng nhịp thở

Hai canh còn thả vội phút mơ riêng.

Hoàng Trúc viết ngày 11-4-2012

9 lời bình luận »

Bánh bèo của mẹ

Con xin mời Mẹ dùng bánh đừng chê mẹ nhé!

Con gái không làm được bánh ngon như mẹ

Ngoài hiên rớt giọt mưa hồng

Có người con gái ngóng trông quê nhà

Thuyền tình trôi dạt bến xa

Chiều nay nhớ mẹ, nhớ cha tủi lòng

Thương hoài cái buổi bán rong

Bánh bèo một gánh từng đồng mẹ gom

Lót lòng húp chén cháo tôm

Nuôi con khôn lớn mẹ khòm đôi vai

Quảng chi mưa nắng xéo dầy

Nét xuân nghiêng ngã, gió đầy vĩnh ly

Mẹ ơi, còn lại những gì

Lóng xương xớ thịt tạc ghi trọn đời

Tay nâng miếng bánh lệ rơi

Hương thơm bột gạo quyện lời mẹ xưa

Con quỳ xuống dưới bóng trưa

Bánh bèo mời mẹ, hồn mưa rì rào

Hoàng Trúc viết ngày 10-4-2012

1 lời bình luận »

Mặc ai

trong ngần hạt gạo quê hương

ngấm từng giọt máu càng thương mẹ  già

gánh gồng xuôi ngược nuôi ta

đời con đi mãi buổi tà mẹ trông…


ở xứ người được mời đến nhà ăn bánh bèo, bánh nậm , mừng hơn nhỏ lại một tuổi đấy


Mời MCs sang ăn bánh bèo nóng hổi nhé!

Thân tặng MCs

Ai nói ta ngu ta cũng mặc

Ai bảo ta khùng cũng chẳng sao

Sáng chiều hai bữa cơm rau

Ngồi trông mây nước dệt màu khói sương

Riêng một cõi vô thường gió hát

Trúc xanh xanh bát ngát lời ca

Hỏi trăng bao tuổi trăng già?

Hỏi thuyền sông vắng chở ta theo cùng?…

Ông lái đò ngượng ngùng đón khách

Dòng mơ trôi lau lách về đâu

Bến xa thăm thẳm hố sầu

Xác rong nắng dợp- vàng nhàu nước thu.

Hoàng Trúc viết ngày 09-4-2012

3 lời bình luận »

Bất chợt

Thoáng buồn, trắng áng mây qua

Muôn ngàn biến hóa tưởng là cơn mơ

Trời chung một khoảng đợi chờ

Bể chiều dần tím tiếng tơ gọi lòng

Lạ gì nhớm ngọn gió đông!

Buông đùa nhè nhẹ, sao lòng ta xanh?….

Gợn sầu đáy mắt long lanh

Nhớ thương chi lạ- mà đành lặng câm

Giả lơ thả hết khúc cầm

Ru mình, ru bạn- âm thầm ngày đi.

Hoàng Trúc viết ngày 08-4-2012

2 lời bình luận »

lời người điên

Thời gian không dừng lại

Dù người có bận lòng

Hoa vườn ai luôn nở?

Trời đất có vui không???

Thời gian bay như gió

Không xóa nỗi mộng cuồng

Từng mảnh tình tan vỡ

Rã theo dòng mưa tuông

Còn đây nền chân lý

Và kia cánh mồ hoang

Đàn quạ đen rỉa mỏ

Trông bụng chúng no tròn

Nếu thời gian ta hết!

Còn lại đốt sương ngà

Xếp thân- hình chữ” S”

Đời sau còn nhận ra.

Bổng dưng có một người điên, nhờ tôi viết những lời tâm sự sau khi cơn co dật một căn bệnh nhức đầu quái ác, căn bệnh có thể cướp đi mạng sống bất cứ lúc nào.

Trong cơn đau, người điên nói!

Khi có cái ăn, cái mặc đầy đủ. Tôi lại thấy nghẹn ngào nhìn những mảnh đời le lói, các em thơ khuyết tật, các thanh niên lăn lộn tìm kiếm cho mình một công việc sống qua ngày, các cụ già không người chăm sóc.

Nhìn bức tranh đời mà nước mắt tôi cứ chảy vào lòng. Tôi đã từng đói khát, rét lạnh nhiều hơn nữa thảm họa cuộc đời xô đẩy vướng vào cạm bẫy

Sinh ra làm người không ai muốn mình mắc vào vòng tội lỗi hay nghèo khó túng thiếu

Tôi rất thương và thông cảm cho những hoàn cảnh đang xãy ra và đã xãy ra

Biết nói thế nào cho hết nỗi lòng trong khi vòng ta mình quá hẹp

trong thời đại nào cũng có kẻ giàu người nghèo nhưng sự giàu có nhất vẫn là lương tâm con người, chia sẽ giúp đỡ nhau mới cùng tồn tại và có màu xanh trong giấc mơ ngày mai.

hy vọng những lời thầm thì của một người điên sẽ xoa dịu một phút căn thẳng ngày hôm nay của bạn, chúc bạn nhẹ bước trên con đường mình đang đi và sẽ đi….

Hoàng Trúc viết ngày 05-4-2012

9 lời bình luận »

làm sao

Làm sao  giữ  được anh trong mộng?

Để chuỗi ngày trôi, ngợp tiếng cười

Cùng những niềm đau vùi lấp kín

Mỗi khi nhắm mắt được bên người

Làm sao ta có anh trong mộng?

Ôm ấp tình si chăn gối chung

Cuộc sống còn đây bao nuối tiếc

Đường đời rộng mở bước không cùng

Đôi khi em muốn tin là thật

Một chiếc hôn nhầm anh đã say

Lẫm bẫm yêu em và mãi mãi….

Cho dù trời đất hết ngày mai

Nhớ anh ,em chằng bao giờ nói….

Sống hết con tim vướng đợi chờ

Một tấm linh hồn nương tạm bợ

Bóng hình anh đi lại trong mơ.

Hoàng Trúc viết ngày 04-4-2012

5 lời bình luận »

Bài ca hạnh phúc

David cụ cưng của mẹ

Gia đình hạnh phúc

Một khoảng trời bình yên em đã có!

Vòng tay anh ru giấc ngủ êm đềm

Từng cơn mộng gối trên bờ hạnh phúc

Giấc mơ hồng tươi thắm những giọt mưa

Và như thế, với em là tất cả!…

Trái tim  em mãi mãi thuộc về anh

Dù trời đất có chia trăng, xóa gió

Hai nửa cuộc đời chỉ một giấc mơ.

Em vẫn hát bài ca hạnh phúc!…

Giữa hạ vàng với tất cả tình yêu

Từ sâu thẳm tiếng lòng rung nhịp thở

Đóa hoa tình nở rộ một đời hoa.

Hoàng Trúc viết ngày 01-4-2012

Bình luận bài viết »

Lặng thầm


Ta sẽ gánh chịu hoàn toàn trách nhiệm và không hề hối hận trên con đường mình đã chọn

Những thăng trầm gọt bỏ

Mùa xuân chầm chậm về

Hạt mưa rơi trên phố

Từng bước mình lê thê

Mặt người quen còn đó

Cũng nụ cười hồn nhiên

Quán cốc con hẻm nhỏ

Kỷ niệm buồn vô biên

Nghe dâng ngàn nuối tiếc

Chưa phai mòn nhớ thương

Dù thời gian vẫn chảy

Tan rã cùng gió sương

Tự hỏi lòng mình vậy

Nếu có thể một lần

tình trao và tất cả

Hay ta còn bâng khuâng

Mười năm trôi thật nhẹ

Cuồng điên giấc mộng dài

Chiều nay em vẫn thế

Lặng thầm tìm dấu ai.

Hoàng Trúc viết ngày 30-3-2012

Bình luận bài viết »

Chỉ riêng mình em

Kỹ niệm ngày cưới Hoàng Trúc Và Adam- tại- Indonesia

Cơn gió mùa xao động

Mang theo những điều gì

Thổi góc hồn tê tái

Lệ rơi đều ướt mi

Xôn xao từng kẻ lá

Nắng dịu dàng bay ngang

Hơi ấm đâu dừng lại…

Mùa thu đã nhuộm vàng

Anh không nghe tiếng gọi

Anh quên giọng người xưa

Con đường chiều kỷ niệm

Vắng chân người đón đưa

Một mối tình si dại

Chỉ riêng mình em thôi

Lục tìm từng ngăn nhớ

Trái tim hồng đơn côi

Khi yêu, em nào tính!

Hạnh phúc đến bao lâu

Khi mơ nào ai biết?

Mộng say cũng thấm sầu.

Hoàng Trúc viết ngày 30-3-2012

Bình luận bài viết »

Riêng một góc trời

Mây vẫn trôi, em nhìn về xa thẳm

Khung trời buồn bí ẩn có tình anh

Niềm chôn dấu yêu đương và nghiệt ngã

Theo thời gian mây khói cứ xa dần

Vắng anh rồi, em đau còn gì nữa!…

Nét hồn nhiên chai cứng vạn niềm đau

Dù mưa nắng có nghiêng mình tắm rửa

Để làm gì khi không thể gần nhau?

Anh về đâu, có nhớ đến em không?

Dù một chút chạnh lòng khi trống vắng

Giọng quen xưa theo gió về lãng đãng

Còn trong em bao kỹ niệm êm đềm

Có lẽ nào định mệnh là như thế?…

Tách rời nhau mỗi đứa một phương trời

Lúc bây giờ anh có nghe em gọi?

Héo hắt cuộn đời ôm ấp giấc mơ hoang.

Hoàng Trúc viết ngày 28-3-2012

1 lời bình luận »

Giấc thụy cô đơn

Một ngày không có anh

Cọi đá chơ vơ bên trời

Một ngày quên đón đưa

Mưa nắng dần quên người xưa

Từng chiều gió cuốn đi

Mỏi bước chân em âm thầm

Lạnh lùng mây vẫn bay

Giăng mắt em tôi buồn ôi!

Còn gì để nhớ nhau?…

Dĩ vãng đâu qyay trở về

Mùa thu xưa vẫn xa

Hoa lá đua nhau hờn ghen

Hỏi lòng?… Ơi cố nhân!

Tình ấy xa bay phương nào?

Để hồn em xót xa

Giấc thụy đêm về mỏng manh.

Hoàng Trúc viết ngày 28-3-2012

Bình luận bài viết »

Một thời để nhớ

Vén sương dạo bước ngắm hoa sầu

Duyên phận buổi này được biết nhau

Hoa có nghe lòng ta thổn thức

Về đâu người ấy lẫn trăng sao?…

Sương bay mà ngỡ hồn xưa tới!

Xào xạt cành dương tưởng mộng tìm

Ảo ảnh núi mây ngăn bóng nguyệt

Để tình ta nhớ rã trong tim

Anh là chỗ dựa một ngày sống!

Chia sẽ vui buồn lúc hiểm nguy

Cất dấu niềm riêng trong khúc hát

Đường đời nhẹ bước một thời đi

Hoa lạnh, bây giờ ta cũng lạnh!

Thương thương, ngẫm ngẫm lệ rơi nhiều

Khung trời kỹ niệm ươm giọt nắng

Gợi nhớ một thời ta đã yêu.

Hoàng Trúc viết ngày 27-3-2012

Bình luận bài viết »

Bổng dưng

Bổng dưng, ta nhớ một người xa!

Xào xạt hàng dương đón cổ tà

Ánh nắng chiều hôm về cuối phố

Thả hồn chờ đợi buổi sầu qua

Mảnh tình nát vụn từ thu trước

Trắng bệch khung trời khô ý thơ

Nhường lối gió mây lòng nuối tiếc

Ta về khép lại những đêm mơ

Cô đơn chiếc bóng in tường lạnh

Lơ lững ngoài hiên nguyệt hửng hờ

Nhật ký đêm khuya hồi chép lại

Phân kỳ dày mỏng một đường tơ.

Hoàng Trúc viết ngày 26-3-2012

Bình luận bài viết »

Đất thúi

con tàu vượt biển , tại sao bạn phải rời quê hương mình vậy?

Nghiêng chiều một áng mây chờ

Đêm khuya đất nở ngây thơ đóa hồng

Cố tình gió thổi ngọn giông

Dã tâm hạt bụi chất chồng non cao

Thúi dần non nước xanh xao

Lép xè hạt lúa nghèo màu dân gian

Mưa rơi như tiếng thở than

Rữa  mồ hoang phế từng đàn bò leo

Khóc thầm một kiếp trăng treo

Nhìn con kiến bé lộn mèo sương sa

Chân người TRốN chạy – quỷ ma

Nghìn năm ÂU lạc bóng tà dầm mưa

Hoàng Trúc viết ngày 25-3-2012

Bình luận bài viết »

Họa sĩ nghèo

Sống trong sự thanh bình giàu có, con cọp trở nên gần gũi với người hơn, ánh  mắt hiền lành, không cần tranh dành cáu xé nhau, hay có sự đe dọa nào kkác, nó rất tự do

Trong một thế giới tự do con voi thoải mái tung chiếc vòi của mình vẽ lên những nét đẹp hồn nhiên mà nó cảm nhận được

Tranh đời ai vẽ đem treo bán?

Bút cọ chai cùn thô nét hoa

Anh họa sĩ tồi không cố ý

Chỉ vì phong cảnh quá thô sơ

Rãy giọt mưa hồng như lệ đỗ

Hoa vàng lẫn giữa giống mồ hoang

Người đi lửng thửng như ma đói

Càng ngắm, càng đau… con mắt què

Nụ cười gắn gượng đưa mời khách

ướm hỏi, vườn người – ai đã xây?

Sao lắm thê lương màu tan tóc

Thật nghèo nền đỏ trộn vàng phai

Này anh họa sĩ trong vườn cấm!

Tai có bao giờ nghe gió ru?

Chim hót tự do trên phố rộng

Nụ hôn xây mộng dưới mưa thu???

Tôi chúc một ngày anh được vẽ!

Cái riêng lãng tử của đời mình

Dọc ngan tô điểm tự do phỏng

Giống hệt vườn tôi “ sống” rất xinh.

Hoàng Trúc viết ngày 21-3-2012

3 lời bình luận »

Chiếc quạt mùa thu

Con Trai của Hoàng Trúc- David, lon ton theo mẹ học làm nhà ngoại giao…. cười

Nhớ độ thu tàn muôn lá phai

Tình anh lồng lộng nắng ban mai

Ngàn lời âu yếm duyên trao gởi

Em vẫn quay lưng mặc tiếng ai

Thế rồi, những lúc thầm thì hỏi?

Khoảng trống chiều nay vắng tiếng cười

Tìm lại lời thơ nhàu nét mực

Có gì lắng đọng chút suy tư.

Cứ mãi mơ hồ và lẫn lộn

ở mùa thu cũ đã đi xa

Anh như chiếc quạt lùa hơi lạnh

Chẳng giống người xưa nết thật thà

Em cố mở lòng mong đón gió

Tình yêu ép gượng lại thêm sầu

Trăng- sao- mây- nước, anh vuôn vén

Hai mảnh hồn, ngày càng lạ nhau.

Hoàng Trúc viết ngày 20-3-2012

2 lời bình luận »

TÌNH BạN

Thùy Linh- Hoàng Trúc

Trên một dòng sông, con nước xuôi dòng , đưa hai tâm hồn ngây thơ tìm đến nhau với một tình bạn trong sáng từ khi hai đứa trẻ mới khập khiễng vào lớp một. Sau 35 năm dài  nhìn lại, buổi thanh xuân mênh mông và mênh mông …

Đời thênh thang khói sương mờ bước

Gió thổi mùa trăng nước khuyết ròng

Hoàng hôn tím khoảng mênh mông

Hoa đơm, lá rụng theo dòng thời gian

Hai đứa trẻ hồn nhiên kết bạn

Dưới khung trời lảng đảng mây trôi

Nắng mưa hồn đất lỡ bồi

Đâu hay cội đá lên ngôi chập chùng

Ngủ một giấc mai rung cúc nở

Xuân cười xuân bỡ ngỡ đời mòn

Tìm về dĩ vãng con con

Nhìn nhau tôi bạn làn son úa nhàu

Đùa con nước, xiết bao ghềnh thác

Bạc rong rêu nức rạn hư vô

Tuổi thơ theo gió về mô?…

Trò chơi đuổi bắt trượt hồ bồng lai

Ôi xinh quá những ngày thơ ấu!

Sợi dây thừng nhón nháo bàn chân

Tiếng ru quê mẹ bần thần

Dòng sông- nỗi nhớ- xa gần từ đây

Trang vỡ cũ còn vây nét mực

Kỹ niệm xưa tìm thức lục về

Vui buồn chén rượu tỉ tê

Hồn thơ nhẹ bút, hương lê bay cùng

Trăng đêm sáng, chập chùng sông núi

Đất khách thanh bình bóng cuội tươi

Mong sao ngày tháng mỉm cười!

Chúc nhau tình bạn, mười- mười- hạnh thông.

Hoàng Trúc viết ngày 20-3-2012

3 lời bình luận »

Bẽ bàng

Nữ cận vệ trung thành của Hoàng Trúc, Kung -TAi


Bãi biển ThaiLand

Trăng khuyết trong mây đợi một người

Nghe tình vẫy gọi Bóng nghiêng rơi

Vung dao chém nước hồn ta vỡ

Nát vụn cung nga lỡ một thời

sông rộng, dòng sâu, thuyền bé nhỏ

đêm dài đơn lẻ tay chèo lơi

thả đ ời trôi dạt về bờ cũ

thu rụng chưa lâu úa góc trời.

Hoàng Trúc viết ngày 18-3-2012

Bình luận bài viết »

Lạc mất mùa thu o2

Nhớ ngày ấy!

tình anh, em hờ hững!

Trượt bước chân dài – lạc mất mùa thu

Dưới khung trời lần đầu mình gặp gỡ

Em giật mình chới với cuộn thương đâu

Giờ ngồi đây chép lại từng kỹ niệm

Gọi tên anh hờn giận cứ cuồng qyay

Hạnh phúc không còn, đợi chờ nào đến?…

Trống vắng đường đời, tăm tối ngày mai

Trong cuộc sống biết bao điều nghiệt ngã

Vật vã lỗi lầm, đâu chỉ có riêng em

Đôi khi thấy anh tìm về dĩ vãng

Ánh mắt thật buồn dưới bóng đèn đêm

Quá yên lặng…, hai tâm hồn băng giá

Biết nói gì, em biết nói gì đây?…

Lời câm nín mặc tiếng yêu rạng vỡ

Vàng phai mối tình một thuở đong đầy

Ngày tháng thơ mộng mờ dần trong gió

Từng mùa thu chết vẫn đi qua

Giọ lệ trào không bàn tay dành dỗ

Khói thuốc ai bay cũng lạc mất đường về.


Hoàng Trúc viết ngày 18-3-2012

Bình luận bài viết »

xin mời các bạn vote cho giọng ca Võ Thanh Tân

Võ Thanh Tân – Hoàng Trúc đôi song ca rất ăn ý một thời rung động với bản nhạc ” Tình thắm duyên quê”

Thêm một người bạn thêm một sức mạnh”

Top of Form Xin mời các bạn bấm vào link dưới để Vote cho Võ Thanh Tân

Yes  (75 Votes www.­vstarshow.­com

Hoàng Trúc – Thanh Tân

em vẫn thường nghe anh hát
lời ru biển sóng vỗ về
em vẫn thường mơ anh đến
sau giấc mộng dài hơi thở đê mê…


Hoàng Trúc cùng các bạn đài truyền Hình VN tại Hawaii đêm giao lưu nhạc sống ủng hộ các em học sinh VN du học tại Mỹ


Thanh Tân – Hoàng Trúc

Thanh Tân – Hoàng Trúc đêm ca nhạc từ thiện cộng đồng VN quyên góp giúp đỡ cho các học sinh khuyết tật tai Hawaii

Hoàng Trúc đã có một thời gian hát song ca cùng Thanh Tân . Thanh tân là một trong những giọng ca nam  được mến mộ nhất trong cộng đồng VN tại hòn đảo Hawii thành phố Honolulu, với chất giong truyền cảm của anh, Thanh Tân cũng được mời đi biểu diễn nhiều nơi tại đất Mỹ.

để không lãng phí một giọng ca vàng xin các bạn hãy vote cho Thanh Tân, Hoàng Trúc xin chân thành cám ơn và gởi đến một nụ hôn thân ái.

Hoàng Trúc viết ngày 12-3-2012

10 lời bình luận »

Lạc mất mùa thu 01

Thân Tặng Vũ Miên Thảo

Gió về lạnh giữa tháng ba

Trăng khuya còn tỏ sương là đà rơi

Rượu nồng đầy chén lại vơi

Hồn ta trống vắng, khung trời thênh thang

Mới hôm nào đếm lá vàng

Ngã lưng một giấc thời gian trượt dài

Mơ màng tình vẫn đâu đây

Mùa thu lạc mất từng ngày đời qua.

Hoàng Trúc viết ngày 10-3-2012

3 lời bình luận »

Phôi pha

Có những thứ không thể nào chạm được!

Chẳng sợ đời cũng chẳng sợ trời cao

Mà chỉ sợ trái tim cuồng lầm lỗi

Đánh mất mình, che lấp những hồn sao.


Có những thứ không thể nào phá vỡ!

Lương tâm lưu tồn bão quản thế nhân

Chữ tình kia xin gác lại một lần!

Ngàn tội lỗi em nghiêng mình gánh chịu.


Anh cứ trách để lòng được thanh thản!

Mùa thu sau còn ngắm lá vàng rơi

Bay qua mắt hương thu lùa ngan ngát

Kỹ niệm xưa cỡi bỏ, đừng chơi vơi!


Tên còn đó “một ngăn” trong tìm thức

Giữ cho nhau cái đẹp của vĩnh hằng

Em vẫn nói yêu anh và mãi mãi!….

Suốt cuộc đời ôm ấp một mùa thu.

Hoàng Trúc viết ngày 08-3-2012

3 lời bình luận »

Em nợ anh

Em không muốn nhắc tên anh một lần nữa

trả lại em những ngày tháng hồn nhiên

anh là cóc hay một hồn sói  bịp

nấp dưới vòm trời  che đậy lớp da người?



Em nợ anh buổi đầu gõ cửa!

Níu hồn anh trộn mộng đi hoang

Và từ đó bể tình phiêu bạc

Lẫn lộn hư không hạnh phúc hờ

Em nợ anh bao lời nũng nịu!

Nụ hôn hồng nấp dưới trăng sao

Nợ trời khuyên tiếng lòng trao tặng

Ngỏ ngách thời gian em lẽn vào

Nợ anh nhiều dỗi hờn vô cớ

Bỏ hẹn tàn canh đọng gió sương

Lìa bến thu dòng về biển mặn

Mà sao anh vẫn mãi mong chờ?

Tình em đó giấc mơ lừa dối

Anh hãy quên xin đừng giận hờn!

Em- gấu- hoang trên vùng núi tuyết

Vô tình đáng sợ với cô đơn

Quên em đi hạt bụi rơi rãi!

Nuối tiếc gì khô héo cõi mơ

Ngày tháng hết, trời già, đất nức

Mùa thu xưa – đâu- trở lại bao giờ.

NỤ HÔN DÂNG TẶNG
(Đáp “Tình dã thú” thơ LHT)

Thơ Hoàng tử cóc

Em là người anh yêu thương quý nhất
Có bao giở anh quên được tình em
Những nụ hôn em dâng tặng môi mềm
Anh khấp khởi mừng thầm vui trong dạ

Lòng em rộng gặp lòng anh biển cả
Đùa trên mây ta cưỡi gió thời gian
Vượt đường xa anh lội suối băng ngàn
Đừng để hồn nhau tím bầm trong đau khổ

Ta yêu nhau, trời ơi! Ai cách trở?
Để hoàng hôn xen lẫn giữa bình minh
Ngoài chữ thơ còn nặng nợ chữ TÌNH
Lỗi gì đâu sao em luôn bắt tội?

Mặc biển rộng anh sẵn lòng chờ đợi
Linh hồn anh luôn hoá dại vì em
Anh ôm em cùng gối cánh tay mềm
Bình minh dậy sáng tình ta mãi mãi.
15:30 07-03-2012

Hoàng Trúc viết ngày 08-3-2012

3 lời bình luận »

Anh là ai

Anh là ai?

Thiên thần hay quỹ dữ…

Lẽn vào hồn soi đục trái tim em

Anh ở đâu?

Thiên đường hay địa ngục…

Thấp thoáng vờn qua, vội tắt êm đềm.

Ngu ngơ chạy, em kiếm tìm khắp lối

Những bóng ma lãng đãng giữa tàn tro

Chợt rơi lệ khi thấy đời xơ xác

Tình mơ hồ…- vuôn đắp…- vướng âu lo

Anh là ai?

Chẳng bao giờ là thật

Mỗi dòng thơ nhắn gởi một nụ hôn

Vô tình quá, anh đốt em khô héo

Phôi pha cuộc đời nhịp thở mỏi mòn

Và cứ thế!

Anh nhấn chìm trời đất

Nhót tình em, khóa chặt cửa duyên tơ

Đời loan ố giẫm chân vào tội lỗi

Anh là ai?

Mà em vẫn đợi chờ….

Hoàng Trúc viết ngày 07-3-2012

4 lời bình luận »

Tình dã thú

ở một nơi nào đó, anh vẫn hiểu lời em….

Quên em đi, một linh hồn dã thú!

Có đáng gì mà anh mãi yêu em?

Đường băng qua trăm bước chẳng ngọt mềm

Tim hóa đá từ khi nghe đời réo.

Em nợ anh một khoảng trời sầu héo!

Bờ mây hồng che đậy ngàn dối gian

Chân vô tình hay cố ý lội ngàn

Giẫm hồn anh nát thành ngàn mảnh nhỏ

Em nợ anh một bờ yêu cháy đỏ!

Buổi bình minh và cả những hoàng hôn

Tím chiều rơi, anh đứng đợi mõi mòn…

Lời thơ nhỏ nâng niu niềm thương nhớ

Nghe trong gió tiếng lòng anh nức nỡ

Tình bâng khuâng mộng còn lắm giận hờn

Chiều hạ vàng con thú chạy cô đơn

Trên bãi cỏ linh hồn như đã bán

Đôi mắt dại bổng nhìn đời ngao ngán

Trút bỏ hình hài trần trụi hoang vu

Đêm bơ vơ giăng lối áng mây mù

Con thú rống lên từng hồi khiếp sợ

Một người xa ngước nhìn vầng trăng vỡ

Trọn đời này anh mãi gọi tên em!…

Hoàng Trúc viết ngày 06-3-2012

4 lời bình luận »

cội nguồn

Hoàng Trúc cùng các học sinh trường Rose Marie Academy cùng học về hạt lúa vàng

dạy con từ thuở lên ba


lúa đã nuôi tôi thành người


cái mà con cần phải học con ạ!


Tìm lại mình

Ngã lưng trên rạ chín vàng

Hương rơm thoang thoảng lòng càng nhớ quê

Trời chiều én liệng lê thê

Cánh chim phiêu bạc đường về còn xa

Qua xuân hạt lúa nõn nà

Xứ người ta ngụ thịt da trộn mùi

Tiếng chày giã thóc tới lui

Trắng trong hạt gạo niềm vui chia cùng

Đất trời vạn vật nương chung

THoáng nghe trong gỗ thạch sùng đẽo hương

Ngẫn ngơ hỏi chốn vô thường!

Bao giờ quê mẹ, rộng đường chim bay???….

Hoàng Trúc viết ngày 05-3-2012

2 lời bình luận »

Trăng thơ và rượu

Tranh họa Jusmita

Thơ như dòng suối tuông trào

Tràn qua vách đá, xôn xao dòng đời

Tình nào tay trắng rong chơi

Tình nào ngơ ngác rã rời cõi thu

Tình nào trong ải sương mù

Cuối  ngày lá đỗ hoang vu bóng tà

Tình thơ nào của riêng ta?…

Hư vô làn gió, vào ra ngỏ lòng

Đàn ai tích tịch nhớ mong?…

Chữ tình muôn vẽ vàng rồng khó mua

Xin đừng thả bút ngông đùa!

Rẽ hồn loãng máu giữa mùa đơm hương

Nâng bầu rượu ngã bên tường

Tỉnh ra mới thấy- một đường- một ta.

Hoàng Trúc viết ngày 04-3-2012

4 lời bình luận »

Còn con mắt


nhìn rắn ta biết có loại độc loại hiền, nhưng nhìn người làm sao biết?…


vườn trăn Thailand

Non nước này!!!

Cuộc đời đảo lộn cát bụi bay

Người tựa giấy mã

Gió thổi mỏng manh vỡ vụn hồn

Thăm thẳm về đâu?

Tan theo con nước chảy qua cầu

Đưa nhẹ mạn thuyền

Nhân thế tay chèo buông vó câu

Xuân thu đông hạ

Hạt lúa trắng trong hương tinh khiết

Người bỏ dã tâm

Bốn phương mặt trời chia ngũ sắc

Ngày đó vắng ta!

Nụ cười thắp sáng dãi ngân hà

Một lần làm người

Đa tạ sanh thành ơn mẹ cha.

Hoàng Trúc viết ngày 02-3-2012

4 lời bình luận »

Mùa hạ trắng

Có khoảng nào mênh mông

Như tình em- nỗi nhớ

Có khoảng nào sâu thẳm

Bằng tim em đợi chờ

Ngày lang thang phố hạ

Đêm chờ nghe bước chân

ngàn sao như xuống thấp

Cho tình ta được gần

Bao lời em vẫn hát

Ru giấc ngủ về đâu?

Khi người còn đi mãi!…

Mùa hạ trắng bạc đầu.

Hoàng Trúc viết ngày 01-3-2012

1 lời bình luận »

Cơn mưa hạ

Vẫn thấy anh, đây tấm hình mờ nhạt!

Có còn chăng chút kỹ niệm ngày nào

Bao niềm nhớ ẩn sâu trong tìm thức

Phôi pha cuộc đời trốn chạy về đâu?

Cơn mưa chiều lạnh buồn rơi chiếc lá

Ngẫn ngơ tìm ánh mắt của ngày xưa

Nghe dấu yêu lẫn trong từng giọt nước

Hiu hắt em về thấm lạnh một cơn mưa

Sau lần đau dài, ta tưởng tình dũ áo

Mộng còn vương, tình nào chết bao giờ

Ngọn sóng ngầm nơi lòng nguồn ngụt cháy

Đốt thời gian, âm ĩ nhóm đợi chờ.

Hoàng Trúc viết ngày 29-2-2012

6 lời bình luận »

Cơm nguội

độc trong máu

Hạt cơm nguội vung vãi

Con ruồi xanh mĩm cười

Mọi linh hồn nhiễm dịch

Người tranh dành mưu toan

Máu không còn tinh khiết

Gốc cội thúi lâu ngày

Cây già khô cạn lệ

Nụ non trí tuệ nghèo

Giận mình còn hai mắt!

Mặt trời mọc càng xa

Trùng sâu không hóa bướm

Vạn vật vội trở già.

Hoàng Trúc viết ngày 28-2-2012

Bình luận bài viết »

Hồ vọng ly

hồ nước nóng tự nhiên tại Nhật Bản

Ngồi tìm lục mấy vần thơ

Chán ôm giấc ngủ, lười mơ giấc tình

Quanh co bờ liễu xinh xinh

Nước trong hồ rộng một mình hồn ta

Sương khuya đôi hạt non-già

Trăng đêm mờ ảo nét nga dịu dàng

Ví như ta ở bên chàng!

Ý thơ lộng gió, phun vàng nhã châu.

Hoàng Trúc viết ngày 27-2-2012

4 lời bình luận »

Từ đâu

Mưa rơi tắm mát lá sầu

Giọt dài tí tách đào sâu lòng người

Ai sinh ông sấm khóc cười?

Rền vang nhân thế chín mười âu lo

Ai sinh dòng nước con đò?

Mỏng dày ngọn sóng buồn so bến bờ

Ai sinh nỗi nhớ, nỗi chờ?

Cho ngàn đêm “lẻ” trăng lờ mờ bay.

Hoàng Trúc viết ngày 26-2-2012

6 lời bình luận »

Lời xưng tội

Em muốn nói” yêu” nhưng lại sợ!

Sợ thời gian tiếp chẳng còn nhiều

Khi hương chín, buổi xuân dần cạn

sợ một mình ôm cảnh quạnh hiu.

Em muốn “yêu” nhưng rồi nín chặt

Chập chờn qua bóng gió anh về

Bàn chân nhớm, nụ cười thương nhớ

Đôi mắt buồn sâu thắm tái tê

Ngày chủ nhật  linh hồn héo hắt

Nhà thờ xa mở cửa cho đời

Em tìm đến gục đầu bên Chúa

Anh đứng sau lệ rớt nghẹn lời

Cây thập tự bên ngoài ướt sũng

Mưa chiều nay nặng hạt không ngừng

Cho hai đứa rũ mình xưng tội

Từng phút trôi Chúa vẫn dửng dưng

Khinh cầu tắt nhà thờ khép cửa

Đường chẽ đôi một xuống, một lên

Anh ngoãnh nhìn lá hoa bũn rũn

Tiếng con thơ gọi vọng cha mình

Lòng tím ngắt biển người xám xịt

Về đi anh, mộng vỡ tan tành!

Tình chết cóng giữa  màn sương khói

Muộn thật rồi duyên nợ mỏng manh…

Thôi ta mãi nhìn nhau là thế!

Như biển xanh tung sóng gọi bờ

Như núi xa đêm sầu đợi nguyệt

Mãi một đời dâng trọn ý thơ.


Hoàng Trúc viết ngày 25-2-2012

3 lời bình luận »

Mộng cũ trôi về

Ngã giấc đêm thu mộng cũ về

Vén màn sương khói đời dần xê

Tóc trong sương mặn, hồn ngơ ngác

Trăng khuyết trong mây lỡ hẹn thề

Vạn năm tạo hóa thêm huyền diệu

Một áng mây qua nhuộm bốn bề

Nhặt bóng lá rơi nào thấy lá!

Thu xưa biền biệt tình lê thê.


Hoa lục bình

Mượn nửa trăng khuya vá mảnh tình!

Giận đời xé toạc cửa điêu linh

Muôn chiều theo khói rung hồn sấm

Hai cõi lạc nhau bước một mình



Cớ sao gió thổi mùa đi mất?

Bao tuổi ngồi trông cánh lục bình?

Sáng tím, chiều tàn trôi lãng đãng

Nhìn trời nhuộm bạc buổi lưu sinh.


Hoàng Trúc viết ngày 23-2-2012

7 lời bình luận »

Biệt xuân

Gối sầu đợ dáng xuân êm

Tóc mây buông nhẹ lay rèm gió qua

Trông xa hoa rụng la đà

Người đi, đi mãi bỏ già phòng son

Mười năm vôi bạc tường mòn

Trăng trôi một bóng vẫn tròn như xưa

Khóc tình theo buổi gió mưa

Khóc đời lẻ nhạn dày thưa đi về

Bao giờ chết cõi u mê?

Ngỏ xuân khép lại lời thề mang theo

Trăm năm tựa kiếp bọt bèo

Ngàn năm duyên nợ, trời gieo lại tìm.

Hoàng Trúc viết ngày 21-2-2012

7 lời bình luận »

Đêm tịch liêu

Trắng trong tiếng khóc

Nhộn bước đời say

Thấm men hạt gạo

ấm tình mẹ cha

Trời sanh vạn vật

Thấy cảnh đa tình

Thu đông xuân hạ

Hoa nở với mình

Bàn tay năm ngón

Tìm gọt ước mơ

Nợ duyên thiên định

Gặp rồi, đợi chờ….

Ngày đông xứ khách

Đêm buồn tịch liêu

Mong lời gió vọng

Tuyết rụng thật nhiều.


Hoàng Trúc viết ngày 19-2-2012

6 lời bình luận »

Giấc mộng vu quy

Như cơn gió em lùa qua song cửa

Anh vô tình nhót chặt trái tim em

Hoa trăng nở đêm xuân chưa tròn bóng

Mảnh hồn rơi thả mộng, giấc êm đềm.

Theo năm tháng tuổi tình rồ lớn dậy

Mỗi hoàng hôn là một buổi chờ trông

Em buồn lắm, anh cũng sầu không kém

Duyên lỡ đôi hai bến đã yên dòng.

Trời trở lạnh môi em khô vì nhớ

Phía không em, anh nhức buốt xương đời

Hai giấc mộng rủ nhau về quá khứ

Tay trong tay cùng bơi lội biển khơi

Em có thấy mùa xuân đang phơi phới!

Đây miếng trầu anh hỏi cưới em luôn

Để ngàn năm xuân về không còn mộng

Vì đôi ta hai nửa một linh hồn.


Hoàng Trúc viết ngày 18-2-2012

4 lời bình luận »

đôi chim xuân

Gần 20 năm trái tim chỉ ru cho một mối tình và chiều nay cũng vậy, đó là anh Adam Burgess ( Bá )

Sương rơi chạm nhẹ giấc hồng

Rì rào tiếng gió ngỏ lòng xôn xao

người tìm nhau, lá thắm màu

nắng lên vàng lối, ấm nhàu thời gian

đôi ta cuộn mộng mơ màng

ngày đêm như một tình chàng ý em

chim câu rúc rích bên thềm

trộm nghe tình sữ êm đềm buổi xuân.

Hoàng Trúc viết ngày 17-2-2012

5 lời bình luận »

Nếu em là biển

Thân tặng Sư đệ HT

Em không là biển cả!

Đâu biết anh nghĩ gì?

Em không là ngọn sóng!

Đâu thấy bờ xôn xao.

Xin đừng yêu biển xanh!

Vô tình và sâu thẳm

Dòng mênh mông, mênh mông

Cuốn thuyền đi bất tận.

Xin đừng yêu biển xanh!

Ru hồn người lữ khách

ào ạt, ào ạt tìm

Về khơi và lặng lẽ.

Nếu một lần làm biển

Anh hứa mãi là thuyền

Nếu một lần làm sóng

Anh hóa bờ dìu em.

Biển Chiều Nay
Thơ Hồng Tuyên

Chiều nay lòng biển xôn xao nhớ
Chỉ có em thôi bước lệ sầu
Chiều nay sóng biển buồn than thở
Chỉ một mình ôm trọn niềm đau…

Con sóng hát đưa em về bến mộng
Cuộc tình nào lắng đọng lúc em say
Rồi giông tố từ nơi nao ập đến
Làm tim em xao động đã bao ngày

Sóng vẫn thế cứ ồn ào muôn thuở
Như tình anh dào dạt lúc ban đầu
Nào ai biết khi ngàn trùng sóng vỗ
Sẽ nhấn chìm vạn vật dưới biển sâu

Em vẫn bước miên man trên bờ cát
Mà hồn em thơ thẩn tận phương nào
Con sóng vỗ vào chân em ào ạt
Chợt tình buồn như một giấc chiêm bao

Hoàng Trúc viết ngày 17-2-2012

Bình luận bài viết »

Chuyện tình thu qua

Em ước ôm anh dẫu một lần!

Lời thơ chiều ấy có bâng khuâng

Sầu thu giăng gót, lòng e thẹn

Bỏ ngỏ thời gian giá bội phần.

Mong anh là gió, em làm bụi

Tung giữa khung trời xây ước mơ

Màu tím tim em, anh đã chọn

Vì sao bờ bến lạc thuyền tơ?

Muôn trùng bổng chốc như tan rụi

Cháy cả mùa thu, đốt cả tình

Đôi trái tim hồng lơi nhịp thở

Ngàn sao lui bóng nguội lung linh.

Em ước ôm anh dẫu một lần!

Ngã hồn trên lá mộng anh yêu

ngàn năm theo khói thành thiên cổ

Khép chuyện vàng thu một buổi chiều.

Hoàng Trúc viết ngày 16-2-2012

4 lời bình luận »

Trường tương tư

Khóc hoa, hoa lại nở!

Người buồn ngậm tiếng yêu

Đêm nay trăng trở hạ

Mây khuya lãng đãng nhiều.

Nghe đâu từng nhịp thở

Như gần mà xa xôi

Gặp chi cho đời mộng

Nặng lòng thời gian trôi

Em biết anh rất nhớ!

Tủi tình ôm bóng đơn

Thổi qua cơn gió lạnh

Lời thơ trổi giận hờn.

Còn tuổi nào trở lại?

Cho chúng mình gần nhau.

Còn xuân nào theo mãi?

Chờ nhau đến bạc đầu.

Hoàng Trúc viết ngày 15-2-2012

3 lời bình luận »

Chia sẽ cùng các bạn nữ nhân ngày valentine




Trái đất ngày càng nóng lên, thời tiết thay đổi khác thường. đôi khi các chị em chúng ta cần những bộ trang phục đơn giản, nhẹ nhàng, chất liệu vải phù hợp trong vùng khí hậu nhiệt đới.

Chúng ta đang sống trong một thời đại hiện đại hóa. Với người phụ nữ, luôn cần có những thao tác nhanh nhẹn gọn gàng nhưng cũng không kém phần duyên dáng và sinh đẹp…v v…


HT mới vừa ra mắt  bộ siêu tập mẫu  “hè thu” xin chia sẽ cùng các bạn

hy vọng bạn có thể chọn cho mình một phong cách riêng, duyên dáng làm tăng thêm sức quyến rũ vào mùa hạ năm nay

Xin mời các bạn Bấm vào trang “Fashion” bên trên để xem rõ các chi tiết và các mẫu mới.

Chúc các bạn một mùa hè đầy sôi động.

Hoàng Trúc viết ngày 13-2-2012

1 lời bình luận »

Em và mùa thu bỏ lại

Một ngày ta sẽ điên

Nhớ thuở thu xa một buổi chiều!

Nắng buồn rơi nhẹ lá liêu xiêu

Lang thang trên mạn tình cờ gặp.

Chào hỏi dòng thơ xao xuyến nhiều.

Hai đứa âm thầm lời bóng gió

Đêm ngày mộng mị chúc đời say

Tháng năm vội vã lùi trời rộng

Ân ái lâu nay bút mực đầy

Rồi bổng một chiều nghe trống vắng

Nỗi buồn chờ đợi bọc lê thê

Mênh mông gởi “nhớ”, hồi âm biệt

Thăm blog tình thơ phai nhạt lề

Chiêm bao nửa giấc còn dang dở

Rẽ lối lần tìm cùng biển khơi

Thăm thẩm đường dài theo dấu nhạn

Mới hay người ấy đã qua đời.

Bây giờ, tôi sống với hồn thơ!

Đêm xuống tâm tư lẫn lộn mờ

Gió qua thổi nhẹ dòng lưu niệm

Thơ cũ bên đời gieo ước mơ.

Tiếc nuối nơi lòng em bật khóc!

Sương khuya đánh thức những mầm non

Thời gian trôi nhẹ xoa đời dịu

Dòng chữ năm xưa có chút mòn.

Đôi lúc hỏi lòng như sống lại?

phải chăng nơi ấy một tình yêu?…

xa xa rơi xuống vì sao bé

hạnh phúc qua mau “nhớ thật nhiều”.

Hoàng Trúc viết ngày 13-2-2012

5 lời bình luận »

Buồn hoa


Chán rồi, không mặc gì khỏi phải nhầm

Hoa buồn hứng ngọn nắng râm

Chỉ thêu nhầm áo lụa thầm trách tơ

Bên đời tình đứng ngẫn ngơ

Gió đông thổi lại xuân mờ mờ phai

Chiều buồn ngắm cảnh heo may

Nước trôi lặng lẽ chẳng hay qua cầu

Em về nấp dưới bóng câu

Sương khuya rụng ướt, tóc sầu duyên đêm.

Hoàng Trúc viết ngày 13-2-2012

2 lời bình luận »

Hạ vàng

Trời nhạt dần chiều trôi chậm chậm

Gió đi tìm gõ nhẹ tàn phai

Hồn loan lỗ ngỏ đời dần hẹp

Nỗi nhớ nhung lê lết một ngày

Em tự hỏi lòng mình có thấy?

Xa anh rồi mới biết cần nhau

Lá từng chiếc rũ mình thương xót

Mây hửng hờ tình chết lặng sầu

Em bật khóc trên con phố vắng

Anh nơi nào,đến vá hồn xanh?

Thân mềm lạnh mắt môi cô độc

Xa thật rồi hạnh phúc mỏng manh

Nếu có thể quay về buổi ấy???

Lỗi lầm xưa chẳng có bao giờ!

Em nào muốn bẽ đôi vành nguyệt

Hai khoảng trời tuyết rụng ngẩn ngơ.

Ôi buồn quá!… nhớ anh nhiều lắm!…

Mưa truốt dầm ngày hạ tái tê

Anh có biết chiều nơi đất khách?

Viết tên anh thả trắng đường về.

Hoàng Trúc viết ngày 11-2-2012

8 lời bình luận »

sự tích hoa hồng có gai

Trân trọng thân tặng bạn đọc nhân ngày lễ tình nhân 14- 02

Đêm hôm ấy có một con Yêu Tinh thật xinh đẹp, nó từ kiếp trước trở về trần gian.

Đứng giữa thế giới mênh mông của loài người, nàng Yêu Tinh đi lang thang rồi lạc vào một khu vườn lạ đầy hoa hồng,  “hoa hồng lúc bấy giờ chưa hề có gai”.

Chủ nhân khu vườn là một chàng Thư Sinh nhưng không biết tại sao tóc anh ta bạc trắng đôi mắt mù lòa?

Nàng Yêu Tinh bay lơ lửng trên các đột hồng ngửi hết hoa này đến nụ khác,

Hương hồng thoang thoảng dễ chịu quá, lâu lắm rồi ta mới được tự do thưởng thức như thế này!

thôi thì cứ nằm đây ngủ một giấc mai hẳn tính!

Nói về chàng Thư Sinh;  Anh là người hiền lương chăm chỉ yêu quý vườn hồng hơn cả bản thân mình.

Như mọi hôm tiếng gà đỗ canh năm chàng trai đã thức giấc lần mò ra vườn tay ve vuốt các cành hoa hồng rồi la lên!

Sao thế này ?

Trời ơi, hôm qua nó vẫn còn tươi cơ mà!…. rồi chàng ngồi bệt xuống đất ôm mặt khóc.

Nàng Yêu Tinh nấp trong bụi hồng bên cạnh nghe tiếng khóc cũng giật mình thức giấc.

Ai thế nhĩ?

Ông ta có thấy mình không thế?

ồ, mà sao ông ta lại khóc?

Nàng Yêu Tinh bắt đầu tò mò tìm cách đến gần hơn,

Nghe tiếng sọt xoạt chàng trai liền hỏi?

Ai đấy?…  ai làm gì trong vườn tôi sáng sớm thế hả? ….

Chàng hét lớn với thái độ giận dữ

Ai đã làm gì cho các cành hoa gục héo thế này?

Nàng Yêu Tinh nghe tiếng hét, sợ quá lùi lại vài bước nhưng họ ở cách nhau không xa.

thật lạ, may quá ông ta không thấy mình!… nàng Yêu Tinh tự hỏi ?

Hình như ông ấy mù….nhìn gần ông ta cũng đẹp trai đấy chứ. Con Yêu Tinh đứng ngạc nhiên trước cảnh tượng lạ lùng  lòng càng bối rối,

Sao các cánh hồng rụng hết nhỉ?…

hôm qua ta còn ngửi nó cơ mà, hay là vì linh khí của ta làm nó chết cả !

Bây giờ làm thế nào đây?

Ôi các cánh hồng rụng đỏ cả mặt đất, nàng Yêu Tinh cũng thấy đâu lòng

nàng Yêu Tinh đi tới đi lui thầm thì bây giờ chưa đến ngày ta đi đầu thai cũng không có chỗ nào để trú hay ta cứ tạm ở trong khu vườn này và cũng giúp các cây hoa sống lại coi như chụt lại lỗi của mình vậy.

Nghe nói trước đây Thư Sinh là một thầy giáo nhưng không biết tại sao một đêm anh ấy mù cả hai mắt bỏ làng ra đi và đến đây sinh sống.

Quanh vườn anh trồng đầy hoa hồng, hàng ngày anh sống bằng cách cắt các cánh hồng mang ra chợ bán, số tiền kiếm được anh dùng mua một ít thức ăn còn lại mua tất cả phân bốn cho hoa, anh quý các cành hồng hơn cả mạng sống của mình.

Đã qua một tuần nàng Yêu tinh âm thầm chăm sóc vườn hồng, đêm đêm nàng hứng những giọt sương trời ủ lên trên các nụ hoa mới lớn dùng hơi thơ của mình thổi vào từng gốc hồng.

mặt trời vừa lên các cánh hồng tươi tỉnh hơn rung rinh trước gió. Trong thời gian đi lại trong khu vườn nàng Yêu Tinh luôn theo dõi nhất cử nhất động của chàng trai lạ, càng ngày nàng cảm thấy thương hại người Thư Sinh bên cuộc sống cô đơn trống vắng.

Nàng thầm thì!

Nhưng ta cứ giấu mãi thế này trước sau gì cũng lộ, chi bằng mình cải trang thành nam giới để gần gủi chàng

Thế rồi nàng quyết định làm người hàng xóm đến thăm

có ai ở nhà không thế? Nàng gọi với!….

Ai đấy?… chàng Thư Sinh bước ra trả lời!

xin lỗi, cô gọi tôi à?

Nàng Yêu Tinh giật mình, anh ấy biết mình sao?…

ồ không hình như giọng mình vẫn là con gái!… chết rồi…

nàng Yêu Tinh tự trấn tỉnh mình, à không!

tôi là trai anh ạ, tôi ở làng bên cạnh đi ngan qua thấy vườn anh hoa đẹp quá nên tò mò vào xem ấy mà!

Chàng thư sinh lịch sự cúi chào, mời anh cứ tự nhiên!

Xin lỗi tôi cứ tưởng anh là gái bởi… giọng … thôi bỏ qua nhé!

Nàng Yêu Tinh cũng lanh miệng, không …không sao…có vài người cũng nói vậy anh ạ!

À tôi tên là Ngọc Gai, anh gọi tôi Gai là được rồi!

họ cùng nhau đi dạo trong vườn hồng thật vui vẽ

từ đó hai người thành đôi bạn láng giềng

Ngọc Gai thường đến nhà chàng Thư Sinh vào chiều tối giúp chàng trai chăm sóc vườn hồng,

Chàng thư sinh có bạn cũng vui lên hơn. Có bàn tay ngọc Gai chăm sóc các cánh hồng lớn nhanh như thổi.

Một hôm Ngọc Gai vào phòng chàng Thư Sinh nhìn thấy một hộp gỗ chạm trỗ rất đẹp, cô tò mởm ra xem trong ấy có rất nhiều bài thơ tình, lời thơ cảm động khiến nàng rơi nước mắt.

Thì ra trước đây chàng đã có một mối tình đâu buồn thật tội nghiệp.

mỗi lần chàng Thư Sinh cắt hồng đem bán lại viết một bài thơ để vào hộp, có bài viết như  thế  này “ hoa rơi”

Hoa nở bên đời hương gió lay

Hồn ta gởi trộn dáng hoa say

Dấu rằng đôi mắt không còn mộng

Mười ngón tay run đợ cánh gày

Nếu còn kiếp nữa cho ta chết!

Hóa trọn thân tàn giọt nắng mai

Ôm lấy sương đêm đơm thắm nụ

Cho hoa tươi mãi giấc xuân đầy.

ôi nhiều quá… nhiều bài thơ tha thiết quá!

Cả người nàng Gai như có điện chạy nóng dần lên, mình yêu anh ấy sao?

Mình điên mất, chợt nghỉ đến rồi lại buồn.

Nàng thầm nói một mình!… tại sao trước đây mình không hóa thành con gái nhỉ?… nàng thở dài….

Thôi, muộn rồi nếu chàng ấy biết mình là yêu tinh thì chàng sợ chết khiếp được

Tôi đã biết em rồi!…từ sau cánh cửa vọng lại ,nàng Gai giật mình tái mặt dừng như muốn ngã, nàng lùi lại mấy bước miệng ấp úng

Anh!… anh đã!…

Chàng Thư Sinh liền nói, anh đã biết em là con gái chứ!

Nàng Gai thở nhẹ, thế mà em cứ tưởng!!!

Em tưởng gì vậy, chàng hỏi?

Không , không ạ mà anh biết em là con gái từ khi nào thế?

Chàng thư sinh lần tìm nắm  tay nàng Gai và nói với giọng trìu mến ,anh biết em từ cái hôm đầu tiên chúng mình cùng xách nước ấy. Vô tình chạm tay em, tay con trai gì mà mềm mại  nhỏ nhắn  như thế lại thêm giọng nói nhưng anh không thổ lộ bởi anh sợ có điều gì đó nên em không tiện nói thật với anh thôi.

Giận rồi, vậy là anh không thật với em!

Chứ em có thật gì với anh đâu? ….nàng Gai ngã vào vai chàng thư sinh cả hai ôm nhau cùng cười.

Tình yêu của họ bắt đầu chớm nở. Họ khắn khít bên nhau như đôi chim không rời ,ngoài vườn hồng như hiểu ý hớn hở vương mầm đơm hoa say cánh.

Hương hồng loan tỏa cả không gian bay lên đến tận thiên đình

Không bao lâu chuyện truyền đi khắp nơi, vườn hồng chàng thư sinh mù đêm đêm có nàng thiên nga bay lượn.

Người này truyền miệng sang người nọ, “ tò mò” dân chúng rình rập kéo nhau đi xem nhưng khi họ đến vườn hồng chỉ thấy một cô thiếu nữ sinh đẹp tuyệt trần.

Nàng Gai kiều diễm nhẹ nhàng lễ phép quý trọng mọi người, giọng cô cất lên trong như chim hót.  Ai cũng thương yêu Ngọc Gai

Một năm trôi qua đã đến ngày nàng Gai đi đầu thai

Vì quá yêu thương chàng Thư sinh, nàng Gai nấn ná ngày này hẹn ngày khác

Đêm nay ngoài trời bất thường sét đánh sấm chớp rung chuyển cả bầu trời không đỗ một giọt mưa vòm mây đỏ ửng, dân làng ai nấy đều hoảng sợ.

Nàng Gai biết đó là lỗi của mình làm thiên đình nổi giận, buồn vô cùng lòng đau đớn

Nàng bước vội vào phòng lúc chàng Thư Sinh đang ngủ say viết thư từ giã, Ngọc Gai hôn nhẹ lên trán người mình yêu rồi ra vườn ôm các cánh hồng khóc nức nỡ.

Các giọt nước mắt lăn tròn qua các cánh hồng chảy dài xuống thân hoa dừng lại như chờ đợi điều gì? một tia chớp xanh rú lên rợn người, nàng Gai biến mất trong đêm tối.

mặt trời lên đầu ngọn tre, ngoài hiên các con chim sẻ ríu rít như mọi ngày

chàng Thư Sinh thức giấc,”Ngọc Gai, Ngọc Gai” em đâu rồi?

sao em dậy sớm thế? Chàng gọi liên hồi nhưng không thấy Ngọc Gai trả lời, vôi vàng khoát áo đứng dậy lần mò ra vườn

Gai ơi! Gai ơi!!!

Cả không gian như lạnh lẻo, thật lạ lùng các giọt nước mắt đêm qua bỗng sáng lên như những giọt thủy tinh rọi vào mặt chàng Thư Sinh như có phép màu, mắt chàng nhấp nháy rồi mở toan.

Linh tính như mách bảo có chuyện chẳng lành, chàng chạy vào phòng trên bàn còn bức thư từ giã. Chàng Thư Sinh gào khóc thảm thiết khô cả họng, Gai ơi! Gai ơi!… sao em lại bỏ anh như vậy?

từ lâu tôi đã biết em không phải là người nhưng đã làm sao???

Em đã mang lại cho tôi những ngày hạnh phúc con tim tôi sống lại vì yêu em. Chàng lăn lộn bên vườn hồng hai ngày hai đêm, các giọt nước mắt của chàng cũng vương đầy các cánh hồng rồi cũng lăn nhẹ qua các giọt nước mắt của nàng Gai xen kẻ đều nhau cứng lại thành những chồi gai. Chàng Thư Sinh kiệt sức chết đi bên gốc hồng. Dân làng ai náy đều thương sót cảm động.

Từ đó dân gian đến  ngày chàng Thư Sinh qua đời họ xem như ngày lễ tình nhân, dùng cành hồng tượng  trương cho một tình yêu đẹp và cũng từ đấy hoa hồng luôn có gai những giọt nước mắt chung tình cũng không kém phần tinh khiết và bén nhọn. Tình  là đề tài muôn thuở luôn mang đến cho chúng ta những màu xanh, hơi thở dịu ngọt, một trái tim không biết mệt mỏi rung theo thời gian đến tận giây phút cuối cùng.

Bật mí: Hoàng Trúc xin thú thật với các bạn đọc, từ nhỏ đến lớn chưa được nhận hoa hồng lần nào vì mê hoa hồng nên tưởng tượng ra đấy thôi chứ hoa hồng có gai từ lúc nào HT không hề biết đâu. Chúc các bạn nữ trên hành tinh này sẽ nhận một cành hồng vào ngày đấy,và các bạn nam nhớ mua hoa tặng người mình yêu nhé!

Hoàng Trúc viết ngày 09-2-2012

7 lời bình luận »

Hai mùa lá đỗ

Hoàng Trúc ngày 01- 02 – 2012

Cũng từ đấy, tôi yêu anh và nhớ!

Bóng chiều đi lòng hết ngóng lại chờ

Gió đã về,nghe mùa còn xa lắm

Buổi thu già ngơ ngát những cành trơ.

Cũng từ đấy, đêm có người ôm mộng!

Nỗi vui buồn gõ cửa giấc mơ hoang

Màn sương khói cõng hồn lang thang mãi

Tháng ngày trôi quên cả những nhọc nhằn.

Anh cũng thế, yêu tôi và thầm lặng!

Giấu bên đời đi lại mảnh vườn thơ

Anh không thể, tôi đây càng không thể

Lén nhìn nhau qua hình ảnh cũ mờ.

Từ buổi ấy, thu trong tôi rất đẹp!

Đến diệu kỳ lộng lẫy bóng tình nhân

Như chiếc lá khát mưa trong đêm hạ

Lòng ước ao từng bước sát lại gần.

Hương xuân tới, tôi lần mò vườn nhớ!

Lục tìm hoài nào thấy bóng hình tôi

Thơ đậm nét vuốt ve người xa lạ

Xuân thật buồn từng bước ngắm trăng trôi.

Đời chật hẹp, ước mơ xinh cũng hết

Viết gì đây khi tình đã không còn?

Anh vẫn đó nhưng hồn chia trăm ngỏ

Quên em rồi, anh có thấy vui không?

Ngày lặng lẽ bên đời thôi trau chuốt

Bóng đêm về cũng chẳng mộng làm chi

Hình ảnh cũ tôi đốt thành tro bụi

Dòng thơ quen bóp nát bỏ đi rồi.

Cứ như thế sáng đêm về một lối

Bỗng chiều qua anh ghé tặng cành hồng

Nhớ em nhiều, em có nhớ anh không?

Thu lại đến  nhưng thu không còn đẹp

Đôi lá vàng say mùa bay theo gió

Ôm cành hồng tôi lặng lẽ quay đi.

Hoàng Trúc viết ngày 07-2-2012

13 lời bình luận »

Chiều hoàng hôn

Cuối hạ vườn chiều đôi lá bay

Lưng trời pha sắc gió heo may

Lao xao ngỏ trúc đong đưa nhẹ

Xõa tóc hoàng hôn nắng rụng đầy

Ngẫm nghỉ xoay đời về buổi nọ

Buồn vui lẫn lộn “có cùng ai”?

Nghe hương thu chín vàng thương nhớ

Thả bước sầu riêng nuối tiếc dài.

Hoàng Trúc viết ngày 07-2-2012

1 lời bình luận »

Bà cụ bán hoa

Chuyện ngắn

Một làng nọ. Có một bà cụ ngoài 70 sống một mình. Thường ngày bà cụ vào rừng hái các hoa dại, đem đến chợ bán kiếm sống qua ngày.

Ngày mai, là ngày lễ tình nhân!

Bà cụ hơi lo,  hôm đó mọi người chỉ mua hoa hồng.

Nghĩ rồi!… nhưng cụ vẫn vào rừng hái hoa.

Bất chợt cụ nhìn thấy một cây hoa hồng đỏ lạc giữa rừng, cánh hoa mịn màng, Bà cụ vui quá cắt cẩn thận rồi đi nhanh cho kịp phiên chợ.

Hôm nay chợ đông đúc nhĩ!

các chàng trai choi choi, thanh niên, ông già đều có,Họ chen nhau mua hoa .

Người tặng tình nhân, người tặng vợ….

Giỏ hoa bà cụ cũng nhiều người qua lại! ….

Một anh thanh niên đẹp trai bước tới nhìn giỏ hoa bà cụ . Anh ngắm cành hoa hồng một lúc, chợt nghĩ! Chắc hoa này bán rồi, anh bỏ đi.

Một lát sau một cậu trai trẻ hơn cũng đến nhìn hoa hồng, cậu nghĩ!

Chắc là… nó đắc lắm!… Rồi cậu chép miệng sang hàng khác.

Lại thêm một người nữa trung niên cùng ngắm nhìn cành hồng khen hết lời, ông ta nghĩ!

Hoa đẹp như vậy hiếm,  có  mua  dễ bị đắc, hoặc hớ rồi ông cũng bỏ đi.

Trong giỏ hoa bà cụ các hoa khác đã bán hết chỉ còn lại mấy cành hồng Bà cụ vô cùng ngạc nhiên!!!

Tại sao thế nhỉ?

Rồi bà cầm cành hoa nhìn đi nhìn lại ồ!… thì ra mình quên để giá tiền trên ấy nhưng các cành hoa khác đều có giá kẹp vào.

Xung quanh buổi chợ đã tan

Kít… kít- từ phía sau bà cụ quay lại.

Một anh chàng đạp xích lô vừa đến,

Chào cụ! Còn cành hoa nào không cụ?

bán cho cháu một cành!

Bà cụ cười khà khà …hoa bà bán hết rồi chỉ còn lại mấy cành hồng đẹp thế này mà chẳng ai hỏi đến!

Thế cụ bán cho cháu nhé!

thôi bán buôn gì chợ hết rồi tôi mang hoa về chỉ vướng tay, Tôi tặng cậu đấy!

Anh chàng đạp xích lô nghèo rách mồng tơi ôm mấy cành hồng vui như trẻ mới lớn.

Trên đường đi về nhà bà cụ lẩm bẩm….

Hoa cũng như người ( hồng nhan bạc phận) năm xưa mình đẹp nhất làng, ai cũng khen tới khen để thế mà cuối cùng lại gặp anh nuôi vịt ngày không đủ ba bữa. Các bạn cùng lứa con nào cùng lấy chồng không bác sĩ thì kỹ sư than ôi!… nghĩ mà buồn!….

Em xinh như một đóa hồng

Trăm con bướm lượn lòng vòng xem chơi

thật là quân tử trên đời

nào xem vỏ lụa gởi lời trâm anh.

Hoàng Trúc viết ngày 05-2-2012

3 lời bình luận »

Thuyền tình sống mãi với thời gian

Sau 19 năm còn thuyền tình của Hoàng Trúc và Adam đã đi xuyên không gian và thời gian, chồng chèo vợ chống trải qua không biết bao nhiêu sóng to gió lớn cũng có lúc êm đềm phẳng lặng. Ngày lễ tình nhân sắp đến HT và Adam chụp  bộ ảnh “hạnh phúc” làm lưu niệm cùng chia sẻ với các bạn, mong rằng những cặp uyên ương khác cũng hạnh phúc tràn đầy và có nhiều nụ hôn quyến rũ.


Hoàng Trúc viết ngày 05-2-2012

1 lời bình luận »

Đêm lá đỗ

người trong trái tim em

Gió một ít, sương rơi một chút

Nhớ anh nhiều đêm lạnh bơ vơ

Trăng xa quá mây tràn muôn lối

Nhân thế sầu, năm tháng đợi chờ.

Ngàn lời cũ gọt dòng thơ mới

Một tiếng yêu vô tội “được mơ”

Cành lá quyện không gian thức giấc

Đêm qua mau cuốn buổi dại khờ.

Hoàng Trúc viết ngày 05-2-2012

Bình luận bài viết »

Thay lời trách móc

Thân tăng người Quy nhơn

Xa nhau rồi đừng trách nhau người ơi!

Thu thuở ấy không bao giờ trở lại

Hình ảnh xưa em giữ mãi bên đời.

Xa nhau rồi đừng cố níu làm chi

Xin mở rộng ngỏ tình cho gió thổi

Mong cuốn đi mãi mãi kỷ niệm buồn

Con tim xanh nhịp đều bên trống vắng

Lắng nghe đời xao xuyến mối tương tư

Hoa xuân nở nhưng lòng em đông mãi

Nhớ làm chi, mà hờn dỗi làm gì?

Mộng mơ nhiều tình như một trái đắng

Vỡ trên môi rát buốt tận tâm hồn

Rồi có lúc cơn đâu không còn nữa

Khi bên đời hương mới phất phơ bay

Em vẫn biết, anh thương em nhiều lắm!

Nhưng lòng em đã trao hết một người

Thôi đành vậy, quên em đi anh nhé!

Để đêm về đời nhộn, giấc mơ tươi.

Hoàng Trúc viết ngày 05-2-2012

2 lời bình luận »

không gian của riêng ta

để có tuổi thanh xuân lâu dài, chị em chúng ta hãy cố gắn bỏ một ít thời chỉ cần 15, 20 phút một ngày là được bất cứ loại thể thao nào mà mình ưa thích đều tốt cả


động tác co giãn  cơ  bắp rất cần thiết cho các phụ nữ bắt đầu vào tuổi 30


sau khi khởi động thân thể vào buổi sáng, cafe làm cho mình thật thoải mái

Học theo bà Triệu bà Trưng

Lên quyền xuống cước bảo hưng đời này

Bia ôm quán nhậu mọc đầy

Xem chừng lão cố vác chày giã rong.

Hoàng Trúc viết ngày 03-2-2012

1 lời bình luận »

Trống vắng

không gian của riêng ta

Lặng lẽ một ngày nghe trống vắng!

Đường về hiu hắc cỏ lung lay

Hoa vàng hai lối buồn ngơ ngác

Nửa bóng hoàng hôn nhuộm gót giày.

Nhìn con ong mật đi tìm bạn

Mùa gọi bên trời chiếc lá reo

Gió lộng thổi sầu đi chẳng hết

Cảnh thầm hiểu ý tiếng chim kêu

Vì đâu lỡ nhịp cầu ô thước?

Tình đến rồi xa người đợi chờ

Bến mộng chia đôi đường xẻ nẻo

Vì ai, em chợt hóa ngu ngơ?

Tham thẳm mắt xanh màu nuối tiếc

Chập chờn chiều rụng buổi xuân già

Má hồng lững thững tìm hương nguội

Buồn hoa khép cánh nhụy sương sa.

Hoàng Trúc viết ngày 03-2-2012

3 lời bình luận »

Mùa thu chết

thân tặng người Quy Nhơn và Tây Ninh

Đi trong mùa thu chết

Giẫm trên lá vàng xưa

Nghe hồn thu vỡ vụn

Em tìm về trong mưa

Đi trong mùa thu chết

Cúi nhặt dấu mộng vàng

Du dương lời gió thổi

Ôi thấy tình miên man

Đi trong mùa thu chết

Mênh mông đời mênh mông

Lạnh bàn tay vô tội

Nước mắt chảy vào lòng

Em nhặt mùa thu chết

Như tìm lại đời mình

Một thời yêu cháy đỏ

Một  bóng hình rêu phong.

Hoàng Trúc viết ngày 01-2-2012

5 lời bình luận »

Thôi đành

Mồng một em đi vào buổi tết

Mây buồn trôi nhẹ nắng ngoài khơi

Đào khoe năm cánh rung theo gió

Tay vẫy chào xuân rẽ ngỏ đời

Nhớm gót nặng lòng nghe đất thở

Mắt sầu ngoãnh lại bóng hoa rơi

Người đi cảnh nhớ bao giờ gặp?

Tình đứng trông theo buốt nghẹn lời.

Hoàng Trúc viết ngày 01-2-2012

2 lời bình luận »

Kiếp trụ điện

cúc cu đầu năm

Gày còm ở quá cõng hai con

Lặn lội biển người nợ nước non

Phước đức trời cho quanh tháng đủ

Vô duyên dăm bữa chẳng nên hòn

Thảnh thơi đêm ngủ thong dong thẳng

Vất vã ngày mưa chủ đánh đon

Vướng víu nợ đời ôi, dính chặt!

Trăm năm nằm đợi xác thân mòn.

Hoàng Trúc viết ngày 30-1-2012

5 lời bình luận »

Hương cúc vàng

Dặm xuân hoa nở đón em về

Khách rượu rộn mời cô gái quê

Giậu cúc đơm hương thơm chín mộng

Trời xanh nắng trãi thắm sơn khê

Đôi hạt mưa chiều bay lất phất

Cảnh sinh, người ngắm sớm đa tình

Âm thanh giọt nước như huyền thoại

Trai gái say mùa trao tiếng yêu

Ta đứng nhìn xuân lòng vội vã

Đưa tay mơn trớn cánh hoa vàng

Đâu hay trong nhụy tràn sương lạnh

Đêm xuống đeo buồn tình ngổn ngan

Người đã thương rồi hoa có biết?

Ngõ sầu lay động bóng trăng sang

Lang thang theo gió đi tìm dấu

Chợt hết mùa xuân, trước ngở ngàng.

Hoàng Trúc viết ngày 27-1-2012

10 lời bình luận »

Em đã quen

Em đã quen mỗi chiều anh xuống phố

Và cũng quen khép cửa đợi anh về

Em đã quen những lần anh nổi giận

Theo bạn bè say tít ngủ ven đê

Từng năm tháng mắt môi dần khô lệ

Từng ngày qua em thầm hỏi lòng mình?

Người chung gối nhưng chưa hề chung mộng

Tình không yêu sao gởi cảnh phu thê?

Trăng đêm nay ngoài trời tròn một bóng

Em lại chờ nghe được bước chân quen

Niềm khao khát trái tim tàn mở ngõ

Đợi tình anh “lưu lạc” có đi về?

ở bên em, anh như luồng gió lạnh

Ngậm thương đau lòng mòn mỏi trông chờ

Thà anh nói, muôn lời dù cay đắng!

Cho tình em tan rã một lần mơ.

Hoàng Trúc viết ngày 26-1-2012

5 lời bình luận »

Bến xuân em về

Xuân chào, mai lại nở!

Em về lội bến quê

Con thuyền quen trôi nhẹ

Đâu bóng người mình chờ?

Nhấp nhô làn sóng gợn

Lửng lờ áng mây trôi

Đàn người vui chúc tết

Sao thấy lòng đơn côi?

Nước xuân xanh xanh biếc

Dìu dịu vạt nắng mềm

Bờ xa càng xa tít

Thẩn thờ một mình em.

Tình đi không trở lại

Hoa nở nối hoa tàn

Con tim dần khép cửa

Chỉ còn mỗi thời gian.

Hoàng Trúc viết ngày 24-1-2012

4 lời bình luận »

Dị mộng

Thân trần rẽ lối đôi bờ mộng

Gối lệch xê đời hương thoảng bay

Ta ngã vào “hồn” người có biết?

Trăng tìm vườn cũ lá hoa say.

Bao đêm cũng một miền ân ái

Để xác không thiu, mục tháng ngày

Đắm đuối men tình, rợn sớ thịt

Trăm năm ao ước một vòng tay.

Hoàng Trúc viết ngày 20-1-2012

8 lời bình luận »

Một màu mai

Ngàn năm xuân nở một màu mai

Con én liệng xa bóng nắng gày

Vạn phúc nhà nhà vui chúc tết

Từng đàn con cháu nối vòng tay

Nhìn sông núi trãi mây dìu mộng

Ta đứng ngậm ngùi thương nhớ ai?

Một cõi sơn hà xanh bát ngát

Mênh mông trước gió nụ hoa đầy

Hoàng Trúc viết ngày 18-1-2012

Bình luận bài viết »

Lục bát chào xuân

Đầu cành con sẻ kêu xuân

Gió đông thổi tới một rừng hoa bay

Em về nấp dưới dáng mai

Ngỏ tình gõ cửa hương bay lộng ngàn.

Bướm xuân

Em về lặng ngắm cánh mai

Hoa rung nhè nhẹ chẳng hay em về

Vườn đào ai đứng tỉ tê?

Đâu màng con bướm lượn kề bên hông

Đau lòng, con bướm đau lòng

Vờn qua lượn lại mấy vòng rồi bay.

Tình xưa theo gió sang tay

Nắng xa nguội lạnh còn ai nép mình?

Đậu trên tàn cỏ rung rinh

Khẽ lời năm cũ tủi tình xuân nay

Thôi đành ôm phận sớm mai!

Bướm bay lặng lẽ một ngày buồn xuân.

Hoàng Trúc viết ngày 18-1-2012

Bình luận bài viết »

Nhẹ trôi

Hoàng Trúc 201o

Vườn ta một mảnh trăng suông

Khi vui chim đậu, khi buồn chim bay

Lòng mình chẳng trách một ai

Gió xuân thổi tới hoa say bên trời.


Ngỏ tình con én liệng chơi

Mai này biền biệt mấy lời nhớ thương

Nắng chìm tiếng quạ kêu sương

Nặng tình non nước tha phương một đời


Ta về đứng giữa chơi vơi

Sông hồ xuôi ngược hoa rơi cũng nhiều

thẩn thờ trên bãi tịch liêu

Vấn vương người cũ bóng chiều nhẹ trôi.

Hoàng Trúc viết ngày 17-1-2012

4 lời bình luận »

Hai vì sao lạc

Thương Tặng Lữ Hoàng Thịnh

Đêm sương rụng tiếng trùng rên rỉ

Mùa gió quen trôi dạt nẻo trời

Nằm đất khách thương người ở lại

Hồn sao xa lấp lóe chơi vơi


Ngày nối tiếp tình trôi mất hút

Bóng người xưa tựa áng sao mờ

Anh còn nhớ? “chúng mình từng hứa”

Hay vội quên như một giấc mơ?


Trời trở rét xuân còn mấy bữa

Em mong về ngả giữa lòng anh

Nghe xuân thở vạn hoa vào mộng

Dù một lần khao khát mỏng manh


Ôi nhớ quá!… lòng em nhớ quá!…

Đời vô tình kéo khoảng trời xa

Hai vì sao lạc dần tê tái

Nức nỡ thương,” anh” chợt khóc òa.

Hoàng Trúc viết ngày 16-1-2012

Bình luận bài viết »

Tìm thơ cũ vui xuân mới

Hoàng Trúc ngày 12- 01- 2012


cảnh đêm trên sông ThaiLan


Hoàng Trúc cùng ba người bạn thân trong bộ ngoại giao Mỹ
đêm tặng quà giữa hai bộ ngoại giao Mỹ và Tháilan


giậu hồng bán xuân

giậu hồng le lói búp son

sao anh đêm cọc đâm giòn cánh tưa?

cọc anh đã nhọn lại thừa

người đâu thô thiện chẵng ưa chút nào

đêm nay hồng trỗ nhụy đầu

ngày mai bán đỗ chớ nào để anh.


Xuân cầu duyên

15-1-2011

Én liệng từng đàn réo gió đông

Đào xinh hé nụ kết tơ hồng

Nghiêng nghiêng liễu rũ nơi đài phật

Lửng thửng mây trôi giữa chốn không.


Đầu xuân thiếu nữ đi xem quẻ

Cúi lạy ba keo kiếm tấm chồng

Xăm ứng năm nay duyên chửa đậu

Chờ ba xuân nữa chớ buồn lòng.


Hết duyên cửa phật

25-11-2010

Đường tu đứt đoạn giữa chiều xuân

Thầy mẹ nhà em hẳn rất mừng

Hai chục xuân rồi may còn thể

Thêm vài xuân nữa chắc thôi đừng.


Cơ duyên đêm vắng bà nguyệt đẩy

Thỏ thẻ qua hình nhớ kẻ dưng

Cúi lạy di- đà con sám hối

Từ nay để tóc nghiệp tu dừng.


Vườn đậu đỗ

01-11-2010


Má hồng lỡ lứa lại lỡ thì

Giữ vườn đợi bóng mấy con ri

Sợ gì lấp ló sau vòm liễu?

Đất rộng người thưa chớ có vì.

Qua chơi mới biết vườn rộng hẹp

Mẹ thầy đi vắng có mấy khi

Còn không mau đến nhặt hạt đỗ

Chờ ba xuân nữa chẳng còn gì.


Sợ ong châm

29-10-2010

Hoa đâu mà lạc giữa rừng tre?

Kìa con ong đực cứ xập xòe

Mùi hương tỏa nhẹ trong tiết nắng

Khát mật chiếc vòi ngẩn vo ve.

Tổ cha thằng chủ nuôi ong đấy

Của nhà không nhót để xõng bè

Mang cái vòi con bay khắp lối

Có ngày trúng độc chết nằm le.


Qua đèo

22-10-2010

Một, hai anh lái lên đèo

Ì à… ì ạch… cổ máy reo

Cheo leo đồi hạ dăm lá cỏ

Le te dòng nước rịn trong veo.

Ngất ngửa chân mây còn xa tít

Đường đi mỗi lúc lại cong vèo

Lạy chúa! Con vừa trăm bước nhịp.

Đến nơi hai bánh cũng vừa teo.



Không thích tu chùa một cột

22-10-2010

Chùa anh một cột em không tu

Sợ rằng cột bé gãy đêm thu

Lốc cốc tìm nơi đình rộng lớn

Lạy mãi kinh thư dại hóa gù.

Có ai về nhắn thầy đúc cột?

Nợ trần chưa dứt dùi mõ đu

Cột nó, chùa xưa còn hay gãy?

Mõ cũ bên đời vẫn reo thu.

Hoàng Trúc viết ngày 15-1-2012

7 lời bình luận »

Lỗi là em

Thương tặng NHB

Em đã biết từ lâu anh đã có!

Trái tim anh không chỉ mỗi riêng em

Đêm buông nhẹ những hơi buồn thầm kín

Thả thời gian mây gió cuộn êm đềm.

Em đã biết từ lâu tình lạnh nhạt!

Hoa lá nào quyến rũ một hồn trăng?

Hay cắm dỗ bởi nẻo đời gian trá

Cho đêm nay lơ lửng một bóng hằng.

Nếu ngày ấy chúng mình không duyên nợ

Có lẽ nào anh lại nói yêu em

Hương sắc mờ bởi lỗi mình thất cách

Chắc tại em! Nên anh mãi đi tìm….

Hoàng Trúc viết ngày 13-1-2012

3 lời bình luận »

Rồi có lúc

Rồi có lúc anh em mình gặp mặt

Nói gì đây khi khoảng cách gần nhau

Lời thơ cũ hay ngượng ngùng ngày mới

Em hiểu rồi, cứ để gió xôn xao.

Rồi có lúc khoảng trời như nhỏ lại

Hai nửa đời ghép chặt một nụ hôn

Hôn vành trán hay môi hồng phai nhạt

Em hiểu rồi, nhìn nhau với mỏi mòn.

Rồi có lúc nghe em cười khúc khích

Hai đầu dây mãi mãi chẳng gắn liền

Con đường tình song song không đến đích

Em hiểu rồi, chúng mình khóc triền miên.

Thôi!… thôi nhé!… đừng nghỉ thêm gì nữa

Lệ tuôn dòng ướt đẫm nhão hồn thơ

ở nơi anh có nghỉ gì không nhỉ?

Em hiểu rồi, ngày ấy vẫn đợi chờ.


VÀ NHƯ THẾ
Tặng LHT.
****
Và như thế là…mình yêu rồi đấy.
Có bao giờ Chúa lại cản tình yêu?
Có bao giờ giữa hai người đã thấy
Nỗi niềm nhau không…riết lại vòng tay?

Anh vẫn biết cuộc đời không như mộng,
Nhưng tình yêu đôi lúc có ai ngờ?
Dâng hiến hết dẫu cho đời có muộn
Vẫn thỏa lòng khát vọng nhúm trong mơ.

Đâu cần thiết phải cung son điện ngọc?
Đâu kể gì lá ngọc với cành vàng?
Anh là thế – Chỉ cần tim nhau gọi
Là tìm nhau và ngã trọn vào nhau.

Rồi đến lúc hai đứa mình hội ngộ
Ta còn gì vắt trao hết cho nhau;
Hạnh phúc đó chứ còn tìm đâu nữa?
Không cho người yêu quí để cho ai?

Tình đợi đó. Hẹn em xuân nầy nhé.
Về thăm nhau cho thỏa mãn ước ao,
Cho trái tim, cho máu thịt hòa nhau
Thành một khối ái tình say đắm nhất.

Hẹn em nhé. Anh chờ nghe tiếng gọi,
Anh đợi em như én đợi xuân về
Như kẻ khát ngàn năm thèm giọt nước
Hãy gần nhau hưởng trọn cuộc đam mê.
MCS -13/01/2012

Hoàng Trúc viết ngày 13-1-2012

1 lời bình luận »

Đình xưa xuân mới

Cuối nẻo trời mưa rơi lát đát

Ngồi trông theo những áng mây tan

Đôi con sẻ nấp trong triền ngói

Cảnh mộng mơ sương khói hiện về


Vài giọt bấc thấm môi ướt lạnh

Còn nơi đây một mái đình xưa

Tường rêu phủ cột nghiêng theo tuổi

Che chuyện tình ngày nọ dưới mưa


Vào tiếc xuân theo mùa rạ mới

Tôi đi tìm cỏ dại đơm bông

Duyên ai buộc gặp anh rồi bỗng!

Đêm trở trăng xao xuyến cõi lòng.


Anh cũng thế như dòng nước lũ

Yêu vô cùng chảy ngập đồi thôn

Nơi mình hẹn mái đình đầu xóm

Ôm chặt nhau cho những sống còn


Quên tháng năm mùa về cũng vội

Chập chờn say đã mấy xuân rồi?

Bổng ngày kia khoảng trời thay đỏ

Đình bạc rêu thơ thẩn mỗi tôi.


Anh đã quên lời thề một kiếp

Theo đường chim sắc nhạn phương xa

Tình mây cuốn cuộn làng hương mới

Gió lặng đi hiu hắt ngõ tà


Tôi đã chết trong hồn tím ngắt

Trái tim tàn rớm máu yêu anh

Mỗi xuân qua dấu mòn tìm đến

Sờ cỏ rêu đình cũ một lần


Nhộn bước đời mong quên dĩ vãng

Đỗ màn đêm tình cũ nâng niu

Mưa đâu biết những chiều xuân lạnh!

Nhớ đến anh, em nhớ thật nhiều.

Hoàng Trúc viết ngày 12-1-2012

9 lời bình luận »

Đêm và tôi

Đêm sương lạnh gió lay tàn quất

Bìm bịp kêu da diết cõi đông

Còn mấy bữa là năm đã hết

Trời quê hương thấp thỏm bên lòng.

Mai đào ơi! “đợi” đừng khoe sắc

Cành trúc vàng trôi dạt bến xa

Đường vạn dặm xin nhờ hướng gió

Những yêu thương gởi tặng quê nhà.

Ngày con lớn, mẹ cha già yếu

Đời dạt trôi trăm nẻo mỏi mòn

Nhặt nắm đất trên tay buổi nọ

Thầm mang theo tự nhủ vàng son.

Dù đá bạc hay cầm phú quý

Vẫn thèm thuồng hạt gạo quê cha

Củ khoai nướng nặng mùi rơm khói

Lót dạ êm ngủ dưới nách bà

Dòng người chảy, ngắm mai đơm tuổi

Từng cái xuân về lấp ngõ đời

Đêm nhớ quá người còn kẻ mất

Nghiêng bờ trăng bóng cuội chơi vơi.

Tôi vẫn lớn và xuân mãi đến

Ta thầm yêu cạn hết ngày sau

Này! mây gió chậm chậm thôi nhé

Con nước xa rồi cũng qua cầu.

Hoàng Trúc viết ngày 10-1-2012

2 lời bình luận »

Hương xuân

Cắn nhẹ môi anh hồn rớm máu

Giận bao nhiêu lại nhớ càng nhiều

Em say rồi ngã tìm hơi ấm

Phút mộng qua giường chiếu quạnh hiu

Đào lay động ngỏ đêm hương tỏa

Gió thổi đông trăng nước dập dìu

Vài chú sẻ rùng mình thức giấc

Xuân đang về rạo rực mùa yêu.

Hoàng Trúc viết ngày 08-1-2012

7 lời bình luận »

Trôi vào dĩ vãng

Nghiêng bờ mộng bãi tình hiu hút

Ngày tháng xa mờ nhạt dấu yêu

Ơi !dã tràng ngàn năm chở cát

Xin cho ta gởi hộ bao điều

Ngày cứ hết và đêm cứ đến

Sóng sô mình, sóng vỗ gần xa

lời ai, gởi vu vơ bờ bến?

chiều cuối đông thơ thẩn mỗi ta.

mộng lạc lối mà tình vẫn nhớ

người càng xa dạ héo càng nhiều

nhạc ai ru khúc tình tan vỡ

điệu lý buồn rưng rức bởi yêu

xin được chết cho hồn loan gió

đến bên anh thỏ thẻ ngàn lời

tựa vai xanh ngã vào vùng ngực

say thật rồi! nghe tiếng “yêu em”

giọt nước mắt êm đềm rĩ rã

cõi u mê sống dậy lần mò

hồn em đây cắn đi anh nhé

ngây ngất rồi đêm lại tiếp đêm

trong điên dại lặn tìm hơi cũ

nhưng chỉ là huyền ảo tả tơi

tiếng rĩ riếc về khuya khát vọng

từng hồi vang buốt tận chân trời

biển vẫn hát vô tình suốt khiếp

em còn yêu dẫu hết ngày mai

đâu mưa cũ, về đây nắng mới?

vằng vặt trăng nghiêng bóng đọa đầy.

Hoàng Trúc viết ngày 04-1-2012

3 lời bình luận »

Hàn sương

tranh họa” vòng đời” Jusmita

Hán văn

Trùng trùng mộc thảo ẩn hàn sương

Phát dịch tiêu âm thi tịch trường

Vân dã đình sơn nhân thị mộng

Phong hồi bán nguyệt thu đồng tương

Thị manh thiên tạo tri nhân giả

Chi khởi địa lưu cảm nhị phương

Tả hữu thối ưu tình độc dĩ

Hoảng tằng xuân khứ thế vô thường.

Sương lạnh

Việt văn

Ngàn non sương phủ cỏ cây mờ

Văng vẳng bên chiều tiếng sáo thơ

Núi dựa chân mây người níu mộng

Nửa trăng gió lộng cõi thu mơ

Nhắm mắt trời xoay vòng số phận

Nhớm chân nghe đất chuyển đôi bờ

Bên ni, bên nớ tình heo hút

Chầm chậm xuân trôi đời ngẫn ngơ.

Hoàng Trúc viết ngày 01-1-2012

4 lời bình luận »

phong hồi

tranh họa Jusmita con gái lê Hoàng Trúc

Hán văn

Minh nguyệt nhất tâm nhật thực hà

Nhan hoài tinh hán tụ Tây lưu

phong hồi tiền khứ nhân kim giả?

Bách thảo hậu khai tuần thế chu.

Gió về

Việt văn

Tâm sáng như trăng đêm tựa ngày

Nhớ! sao vườn cũ chuyển đàng tây

Người xưa theo gió về đâu nhỉ?

Cảnh mới bên đời hoa lá sai.

Hoàng Trúc viết ngày 29-12-2011

16 lời bình luận »

Nỗi buồn không tên

Anh cũng như em một nỗi buồn

Đắm chìm địa ngục với hư không

Tình như ngọn nến bùng rồi tắt

Bỏng vết thương sâu tận đáy lòng.

Em cũng như anh hạnh phúc gì

Bên người xa lạ lệ lâm li

Giả cười, giả nói qua ngày tháng

Sống tạm thành quen trở đá chì.

Xé đôi giấc mộng làm hai mảnh!

Một mảnh ta yêu, mảnh buộc đời

Xế nẽo ngày tàn, đêm cũng hết

Trời ơi, thật giả chẳng nên lời!…

Nín thở gục đầu trong chén rượu

Tắm hồn nghiêng ngã một chiều không

Men cay đẫm lệ say vì hận

Trút cạn vào thơ một nỗi lòng

Chẳng ngại ngùng chi chuyện đã rồi

Tình xa ngàn dặm gió mây trôi

Đưa tay muốn chạm xoay vành nguyệt

Trời đất quay cuồng một bóng tôi.

Hoàng Trúc viết ngày 28-12-2011

16 lời bình luận »

Thơ rơi

Họa sĩ nhật bản Susan

Trong thân ta không hề có máu

Chỉ có thơ chảy cuộn thành dòng

Rơi một giọt loan trên tàn cỏ

Nở thành hoa và những mầm xanh


Úp mặt xuống dất cười rạng rỡ

Ngẫn đầu xoay mây trắng điểm hồng

Chiều thanh xuân hồn say nắng ấm

Chuyện hôm qua còn lại miên man


Đi một bước bàn chân nặng đất

Nghe thời gian chết níu gót hồng

Đêm say gió mỉm cười trăng nước

Lạnh lùng hoa một nét kiêu sa


Tình cứ đến theo mùa lá rụng

Chập chờn xa mỗi lúc thu đi

Nghe véo von sáo chiều nuối tiếc

Thế nhân ơi! Ta chẳng hiểu gì.

Hoàng Trúc viết ngày 28-12-2011

16 lời bình luận »

Hạt bụi ra đi

bia mộTriệu quốc Công

Hoàng Tôn lê Tấn Triều

Tiền hiền thủy cơ

người có công lớn nhất bình định đà nẵng dưới thời vua lê Thánh Tông

Tình nương tựa, chờ trăng gió thổi

Đời chưa say cát bụi vô tình

Bao xuân chảy nặng bầu giông tố

Liễu khóc thầm đào lạnh cung tơ

Nhẹ nhẹ buông mưa đêm nhỏ hạt

Bạn còn xa dạ chẳng yên lòng

Nâng bầu rượu hỏi trăng đâu nhỉ?

Cạn một hơi trời đất hóa  không

Giấc ngã say môi cười mộng cũ

Cửa hư vô mở rộng mời ta

Còn đây những nét trù êm ái

Gởi lại đời chia vạn xót xa

Lộng đường hoa “ tạm biệt “ ta đi nhé!

Với khói sương hồn phách ngẩn ngơ

Vòng ngũ sắc tròn, chân thả bước

Trần gian xa cát bụi lu mờ

Đành thôi gởi lại ngàn thương nhớ

Cúi lạy đời đừng oán trách nhau

Mai nở rồi xuân về phía trước

Có còn chi hạt bụi hôm nào.


Hoàng Trúc viết ngày 26-12-2011

6 lời bình luận »