Đỉnh xuân

David le Burgess

Với mẹ hai con là mùa xuân bất tận

Thấm thoát hết năm, tuổi lớn dần

Cành đào trước gió trổ đôi bông

Bâng khuâng thầm hỏi đào bao tuổi?.

Buồn khoảng nắng mưa dệt sắc hồng


Năm nhuần, xuân trễ hơn một tháng

Có lẽ, tôi – đời chậm lớn lên?

Nghe xuân trong gió vi vu thổi

Đẩy phận người theo nỗi gập ghềnh


Đêm nay đốt khói thả lên trời

Mong rằng mây tụ giọt mưa rơi

Tắm da thịt mát, hồn tôi mát…

Vui hết trăm xuân trọn cuộc đời.

Hoàng Trúc viết ngày 05-1-2013

Bình luận bài viết »

Như rằng

Như rằng gió của xuân xưa?

Thổi qua đời nhẹ, mai vừa lớn lên

Con tim gõ nhịp bồng bềnh

Có ai không?…

không có – buồn tênh cuối chiều

Trăng non cột đỉnh cô liêu

Thuyền hoa trôi một, ta nhiều mộng mơ

Sóng xô bèo dạt đôi bờ

Tình xô người đến dại khờ vần “y ê u”.

Hoàng Trúc viết ngày 04-1-2013

Bình luận bài viết »

Gió thổi

HT – 2012 Tại Hongkong

Thơ ai theo gió lên cành?

Nở ra nụ mộng, rơi mành chiêm bao

Mập mờ bóng nguyện cài lao

Áo xiêm trệ ngực, hoa đào vẹn đôi

Xuân về tình gởi xa xôi

Lời thơ thăm hỏi …mừng tôi gặp đời!…

Nâng ly cạn, chén rượu mời

Chúc nhau hai khoảng mây trời bình an

Dẫu rằng hình bóng lang thang

Mắt môi hư ảo – xin mang nợ trần!

Thở ra hơi – cảm thật gần!…

Hình như ngày trước ?…”Bụi”… Một phần quyện nhau.

Tôi – đời, cùng cõi non nao…

Hoàng Trúc viết ngày 01-1-2013

2 lời bình luận »

Vẫn Còn

Thức giấc .Bỏ lại ngày hôm qua

Nghe hơi thở từ con tim hối hả

Chạm lòng bàn tay … tê thật sâu… vết thương tình buốt giá

Sợi tóc gày … mệt lã… nhọc nhằn rơi

Trọn cuộc đời ôm nỗi nhớ chơi vơi

Mưa hết. Nắng…

Tiếng yêu hờn… liệm tắt

Còn trong gương khối hình hài rất thật

Nhìn linh hồn im lặng, dẫn máu về tim.

Hoàng Trúc viết ngày 30-12-2012

2 lời bình luận »

ĐêmGiáng Sinh

Ta về đón ngọn gió đêm
Mùa như đã hết, lá mềm sương rơi

Trăng non đậu tận ngoài khơi
Câu kinh ai vọng?
Ru đời bình yên
Dòng sông quê vẫn con thuyền
Chở tôi qua hộ! bờ duyên ngày nào?…
Tôi về trong cõi hư hao…

Chiêm bao nửa giấc, lòng non nao buồn.

Hoàng Trúc viết ngày 30-12-2012

5 lời bình luận »

Giáng Sinh

Tôi nhìn đời như một sân khấu lớn
Mỗi gia đình một vỡ tuồng khác nhau
Sau bức màn nội dung không đụng độ
Mỗi con người một tuyệt tác đi qua

Hoàng Trúc viết ngày 25-12-2012

Bình luận bài viết »

Bên kia trời

Quán bụi – thời gian

Ta hát lên cho hết kiếp làm người

Say hương hoa trái tim luôn mĩm cười

Chở yêu thương gieo vào lòng nhân loại

Viết tên mình lên trên cánh hoa tươi


Người thân ơi! Bạn bè của tôi ơi!

Bốn mùa trôi miệt mài qưên dừng lại

Khép nhẹ mi nhớ thầm miền đất ấy

Nghiêng nỗi buồn tay chạm mảnh trăng rơi


Có còn ai biết tôi người con Việt?

Gạo làng dưng thấm mặn đổi màu da

Mòn xương chân, trí não thành bất diệt

Đợi một chiều góa bụi kết thây ma


Vu vơ hát … ta còn vu vơ hát…

Hơi thở nào bay vút tận chân mây

Trút hạt mưa tắm vào lòng đất mẹ

Cuối lạy đời!

Quán trọ chốn ta say.


Muộn trong tim tuổi hồn nhiên ập tới….

Nụ hôn đầu đeo mộng nửa đời trôi

Hồn leo sóng vỗ về bờ ruột thịt

Bên kia trời một người nhớ tên tôi.

Hoàng Trúc viết ngày 21-12-2012

4 lời bình luận »

GởI ĐÀ NẵNG

Vườn chuối  xứ người ,hồn năm xưa

Quê hương tôi thành phố ĐÀ Nẵng

Dòng sông Hàn sóng nước trong xanh

Người dân quê tấm lòng chân thật

Chia hạt gạo mùa đổi tiếng cười vang


Núi Ngũ Hành kiêu sa trước gió

Mưa nắng bốn mùa cá nhảy, cò bay

Cánh diều hôm qua thôi đành bỏ lại

Phiêu lãng cuộc đời theo bóng trăng mây


Đà Nẵng thân yêu nặng tình đất mẹ

Thấm màu da vàng giọt máu cha ông

Bạn bè ngày xưa; đứa còn, đứa mất

Xuân đợi muôn hoa…. Réo rắc nơi lòng


Chiều hôm qua tôi gặp đàn cò trắng!

Chúng lạc bày nên chẳng biết về đâu?

ở ruộng người , hôi râu, con nước lạ…

nhớ mẹ cha, mặt mũi nó u sầu

vì sao thế?

Các con chiên chạy loạn

Hẳn có gì uẩn khúc dưới dòng quê

Lòng xót thương đứng nhìn cùng giọt máu

Loãng vào mưa mù mịt cả lối về


Trong vũ trụ biết bao điều lầm lỗi

Con người nào không vướng một lần sai?

Còn anh em – còn nhà, còn dân tộc…

Đi hết rồi! sông núi bỏ cho ai?


Vẽ lên giấy tôi mơ điều đơn giản!

Một ngôi nhà vạn khuông mặt yêu thương

Nắm tay nhau dòng người về phố rộng

Trời Việt Nam mây trắng trãi bình thường.


Giấc mơ chiều tôi lại gởi vào thơ.

Hoàng Trúc viết ngày 14-12-2012

Bình luận bài viết »

Người con da vàng

HT 2012
David cầu nguyện cho bà ngoại

Ngày mai trời sẽ sáng

Ngủ một giấc thật dài

Qua đông mùa lại ấm

Tình nở trong bàn tay.


Phận người trăm năm chảy

Được mấy ai mĩm cười?

Chạy đua về đến đích

Hồn tựa đóa hồng tươi


Cám ơn tình cha mẹ

Sanh con kiếp da vàng

Mắt đen màu huyền thoại

Đời yên vui muộn màng


Bên dòng sông đầy gió

Trời tự do chim bay

quê hương con! Chỉ một

Hẹn ngày mai sum vầy.

Hoàng Trúc viết ngày 12-12-2012

Bình luận bài viết »

Hương trầm ca

Họa bài lãng tử ca của Kiều Giang trong VNTQ

Em chẳng biết lòng biển xanh hay thẳm

Dưới chân em linh diệu vẫn gục đầu

Dòng sông quê nước trôi về vô tận

Bến đò chiều lặng sóng vắng thuyền anh!…


Anh có nhốt đi một chàng lãng tử

Thì Trăng  xưa vẫn một rớt trên dòng

Và hoa tím mơ màng cài tóc nhỏ

Bên kia bờ anh có nhớ em không?


Ta lạc nhau bởi nẻo đời cong quẹo

Non Mộng sầu theo gió rụng thành thơ

Lời yêu thương cuộn tròn trong đấy mắt

Làn mi xanh thưa nhạt bởi đợi chờ


Xuân lại về, bến chiều hoàng hôn đỗ

Bãi cô liêu- rất cũ một nàng xuân

Sóng vỗ bờ như tình xa vọng lại?

“Vẫn yêu em”…rồi tan giữa muôn trùng.

Hoàng Trúc viết ngày 08-12-2012

Bình luận bài viết »

Trên cả tình yêu


Em chưa bao giờ thích hoa hồng anh ạ!

Vì sao thế em?

Hoa hồng có nhiều gai, các gai đều nhọn và bén như mặt trái của tình yêu vậy.

Thế em thích hoa gì?

Loài hoa dại bên bìa rừng; chúng tự nhiên tỏa hương trong gió lại ít có người để ý đến

Anh hái cho em nhé?

Đừng anh! Cứ để chúng trên cành ve vẫy khoe hết sự lộng lẫy của mình, vì tuổi hoa ngắn lắm, không như tuổi em và anh đâu!

Hôm nay kỷ niệm 19 năm từ ngày chúng ta gặp nhau!

Em muốn anh tặng gì?

Cười… Một bờ vai thật thà! Và em đã có rồi.

Yêu anh cùng các con

Anh…. Yêu em

Hoàng Trúc viết ngày 07-12-2012

Bình luận bài viết »

Bình Dân- Yên Quốc

Mọi người một dân tộc

Dạy con từ thuở còn thơ

Thật tội nghiệp trông linh hồn tượng đá

Đứng chết trơ nước mắt vẫn tuôn dòng

Nhìn non nước thúi dần trong bụi bặm

Và thương dân lầm lũi dưới quyền uy


Vũ trụ bao la… Con người đừng sợ!

“xã hội mơ hồ” sửa đổi … chỉnh trương!

Nối vòng tay rộng quạt làn gió mới

Đất nước, con người, là của chúng ta.


Không ai được đem quyền uy đè ép

Luật công minh tuyên khởi trước nhân dân

Bình dân ý, đi đầu làm nền tản

Quốc từ dân. Dân Quốc trị nghiêm minh


Công nghiệp hóa, du lịch thời mở rộng

Giáo dục nâng cao, thủy bộ khai thông

Thiên tai đề cập muôn dân hưởng ứng

Xuân tiếp vạn xuân cội đá thắm hồng.


Công khai thể lệ trưng cầu dân ý

Trường học,chợ, bệnh viện, đường, chỉnh đón phát huy

Mở rộng thông tin  từ làng xã đến vùng cao, vùng khó

Hỗ trợ đồng bào sáng tạo kế sanh nhai


Thể lệ thuế hiện hành rõ nét

Tự do tín ngưỡng tôn giáo trong dân

Giảm xóa, khoan hồng tội đồ hối cải

Không phân biệt quốc tịch hay màu da


Triệt để tham nhũng ngăn chặn tệ nạn xã hội

Dìu dắt con em hướng tới văn minh

Đề cao cảnh giác – ngoại ban nhòm ngó

Quốc phòng vững mạnh cổ vũ dân quân



Hóa thù thành bạn liên giao ngoại quốc

Vật giá thị trường ổn định lòng dân

Trong gian khó chúng ta đừng lùi bước

Sức vạn người sỏi đá cũng thành cơm.


Không có dân hẳng không có nước

Nước từ dân mực thước triển khai

Hoan hô người giỏi, động viên người yếu

Tay nối vòng tay đất nước đẹp giàu.

Hoàng Trúc viết ngày 06-12-2012

1 lời bình luận »

sao ta không?

HT ngày 22 – 11 – 2012 Hongkong

Ta chợt lớn trong một chiều nắng mới

Gió đông về lay nhẹ cánh hàng dương

Ta chợt nhớ một người xa vời vợi

Và mây bay muôn nẽo rất bình thường


Từ buổi ấy trong tôi thật kỳ lạ

Giấu trên môi những tiếng gọi mơ hồ

Đôi khi hỏi?

Con tim non… thật, giả?

Đến bao giờ?

Tuổi mới hết ngây ngô…


Anh xa lắm!… Và tận cùng xa lắm…

Đời hợp tan mưa nắng… Có ai ngờ?

Trong cõi vắng em cành hoa rất thắm

Nhan sắc hồng hương tỏa giữa trời thơ


Ngày vô vạn, buổi xuân còn ít quá!

Khách qua sông đôi lúc cũng nhầm đò

Trượt một bước… tình trôi dài vạn dặm

Tự hỏi lòng?

Ngày ấy! sao ta không?…

Hoàng Trúc viết ngày 03-12-2012

3 lời bình luận »

Lại một mùa xuân

đẹp nhất  vẫn là màu sắc của tự nhiên tạo ra

Lại qua một năm rồi

Tôi lớn hơn hôm trước

Đào mai cúc đâm chồi

Gió đông về bất chợt


Ngày xưa tôi còn bé

Mong tết. Tết chờ tôi

Ngủ trong vòng tay mẹ

Đâu suy ngẫm xa xôi


Từ khi nào tôi biết?

Tay chạm cánh đào bay

Cũng là khi đời nặng…

Đong đưa đôi vai gày


Xuân đi, xuân trở lại

Thân xưa chẳng nhỏ về…

Qua bao xuân rồi nhĩ?

Bóng… lại cười bóng tôi.

Hoàng Trúc viết ngày 30-11-2012

1 lời bình luận »

Em là gió


Rẽ khói cùng mây em làm gió

Trốn trong lồng ngực giữa tim anh

Nghe dòng máu chảy êm và đỏ

Réo rắc tình xuân giấc mộng lành


Trăng sáng đêm nay hơn bữa trước

Bổng nhiên tôi hiện bóng con người!

Nhìn tôi! anh khóc trăng trôi ngược

Rớt xuống đời chung vàng lối trăng


Em lẽn theo anh từ dạo ấy

Lâu rồi đi lại chạm hồn nhau

Đời nhiều vướng bận anh không thấy

Cho đến xuân này cũng đã lâu!…


Anh của ngày sau… Em vững bước

Con đường lau sậy bớt gian nan

Em là ngọn gió mang hơi nước

Tưới mượt vườn trăng dẫu muộn màng.

Hoàng Trúc viết ngày 26-11-2012

Bình luận bài viết »

Qua vùng gió sống

“Này cô bé! Em là ai?

Anh dắt em qua vùng gió sống!”

Này anh trai! Anh có biết?

ở nơi nào? Sỏi đá đơm bông


“Nhiều… Rất nhiều đó!… Em  biết không!

Mẹ trăm năm tóc còn đen lánh

Đôi môi anh ngậm túi hương tình

Con tim ngoan ru đời da diết

Yêu một người con gái… Là em!


Mừng! em đến đôi bờ sông đầy cỏ

chiếc đuôi cong ve vẫy lão trâu già

Bác nông phu nhẹ nhàng từng nhịp máy

Quê hương nào?… Đâu phải quê hương ta.


nắm tay em đi giữa dòng người  mới

Mắt nhìn nhau thắm sắc cuộc đời.

Tóc em xưa xoay chiều gió lộng

Em bây giờ! Của em, của anh.”

Hoàng Trúc viết ngày 23-11-2012

3 lời bình luận »

Thượng đế xa

Cái mà mọi người mong đợi và cũng là quyền lợi  được có trong mỗi  con người” Tự Do”

Ta lớn lên thịt da gom từ bụi

Em lớn lên trong bão tố mưu sinh

Anh lớn lên trong tham tàn bè lũ

Mẹ già đi trông nước mắt con mình

Gục mặt xuống cha đê mê men rượu

Chị bôi son rao bán rẽ tuổi xuân

Quê hương ơi!

Nghe lời con réo gọi?

Bạn bè ơi!

Nhìn lại lòng bâng khuâng?.

Bởi vì ai?… Mặt trời chia hai nửa

Nước mắt người thấm mặn cả dòng sông

Bởi vì đâu?… tim ta thành đóm lửa

Hay tại đời mọc lắm đồi gai chông?…

Thượng đế xa, thượng đế  vô tình quá

“Mặc kệ bay”, lời nói của con dân

Trăng tròn khuyết, nhà ông điện nghi ngút

Không thấy đời heo hút cảnh lầm than

Thượng đế ơi! Thượng đế giữa cơn say!…

Hoàng Trúc viết ngày 22-11-2012

Bình luận bài viết »

Hoa Phượng Đỏ

Chúc mừng  20 – 11 nhân ngày nhà giáo Việt Nam

Cái đúng từ trong cái sai và cái sai được sinh ra từ nhầm lẫn

Cặp mắt mình luôn là bạn của cái mình sai

Cặp mắt đời là tấm gương bốn chiều, phản chiếu cái sai- đúng ở trong mình

Tôi mới biết tôi sai khi nhiều người bảo tôi không đúng.

—————————————

Đêm trôi qua mặt trời vội sáng, vài chiếc lá cuối đông không chịu ve vẫy chào tôi. Có lẽ chúng rất lạnh và cũng cần một vòng tay ôm ấp ….

Quán café cốc bên vỉa hè, tôi ngồi xuống; café thơm quá!

Mặt người chủ quán hình như đã tỉnh giấc từ đêm khuya…

“Chào cô bé!  Thế nào?… Khỏe luôn chứ?… Sao hôm nay uống café sớm vậy?

Chắc hôm nay trời sẽ rất nóng, mưa cũng thấm đất rồi.”

Hy vọng là vậy… Tôi nói!

Cũng bài hát mọi khi tôi đến, chiếc máy nhạc cũ mềm, nghe khúc được, khúc nhiễu nhưng cũng còn hơn không.

Bên kia đường bắt đầu có nhiều hàng rong dọn ra: Người bán cháo, kẻ bán hoa, bán rau, bán thịt… v.v.

Thời gian trôi nhanh quá, nhìn đồng hồ đã 10AM.  Hôm nay chủ nhật không có việc gì để làm nhưng tội sợ ngồi lâu làm phiền chủ quán.  Nhìn sang bên đường thấy một em bé bán hoa, trong giỏ vẫn còn nguyên.

Tôi đứng dậy đi bộ sang bên đường đến bên em.  “Gói hết hoa cho chị nhé!”

Cô bé nhìn tôi vừa mừng vừa lo…  “Chị mua hết cả?”

“Ừ!”

“Chị có giỗ à?”

“Không.”

“Hoa này là hoa cúng chị ạ!”

“Chị biết!”

“Tiền của em đây!”  Tôi ôm hoa quay đi!

“Chị ơi!”

“Gì thế?… Thiếu tiền à?…”

“Không!… Dư… Nhiều quá chị ạ!”

“Vậy thì tốt!… Em giữ đi!”

Tôi ôm cả bó hoa phượng đi về phía nghĩa trang mà tôi chưa bao giờ đến.

Nhiều tấm bia chạm trổ thật đẹp nhưng cũng có vài ngôi mộ như không hề có người thăm viếng.  Tôi đặt hoa lên trên một gò đất, đi vòng quanh khu nghĩa trang, đúng là trời hôm nay nóng lên nhiều.

Bất ngờ một cậu bé chừng 14-15 tuổi đến gần tôi.  Tay cậu bé cầm một hòn sỏi và một con dao.

Tôi hỏi, “Em làm gì vậy?”

“Em đang khắc tên em lên hòn sỏi!  Đây chị xem đi! Đẹp không?”

“Ừ, đẹp lắm!  Còn dưới này là gì?”

“Là ngày sinh nhật của em!  03 – 12 – năm 1970.”

Tôi không hiểu gì!… Vì tôi sinh năm 1972…

“À!  Mà chị này?  Chị đi một mình à?  Chị đến đây làm gì?”

Cười… “Thì chị đến để gặp em!”

“Xạo quá!  Hoa kia của chị à?”

“Ừ!”

“Chị đem cho ai thế?”

“Cho chị!”… cười.

“Lạ nhỉ… Ít có ai tự mua hoa cho mình, mà chị khác người thật đấy!”

“Vậy có bao giờ em nuối tiếc việc gì trong đời mình không?”

“Rất nhiều chị ạ!  Chị thấy cô bé đàng xa kia không? Bọn chúng em biết nhau từ khi mới vào lớp một . Em muốn tặng hoa cho cô ấy một lần, nhưng…”

“Nhưng sao?” tôi hỏi…

“Em rất xấu hổ… Vả lại cũng không tìm đâu ra hoa đẹp.”

“Thế hoa của chị thì sao?”

“Chị mua cho chị mà!”

“Không sao!  Em cứ lấy đi!  Chị sẽ mua lại cho mình vào dịp khác.”

“Thế em cám ơn chị nhé!”

Cậu bé ôm bó hoa mặt đầy hớn hở chạy về phía cô bé.  Để bọn trẻ thoải mái tôi đi sang một  khu đất hoang bên cạnh.

Nghĩ cũng vui mà cũng buồn.  Cả đời mình có nhận được hoa tặng bao giờ đâu?…

Hôm nay tự mua cho mình thì lại có người buồn hơn mình, không biết có khi nào mình nhận được hoa nhỉ?

“Cháu ơi!  Cháu!  Dừng chân cho bà hỏi chút nhé!”

Một bà già khỏang chừng tuổi nội tôi nhưng giọng nói rất trong.

“Bà gọi cháu?”

“Cháu có thích hoa không?”

“Dạ!  Theo bà đi!”

“Bà trồng hoa nhiều năm, muốn có người hái, mà chả có ai đi ngang, sau cơn mưa hoa rất đẹp cháu ạ!”

Tôi cứ bước theo bà cụ mà cũng chẳng biết mình đang ở đâu!?

Trời!… Trước mắt tôi một hàng phượng đỏ, bông nào cũng đẹp.

Tôi hái thật nhiều… Thật nhiều… Thơm quá!

Cám ơn bà cụ.  Ôm hoa tôi đi một mạch về nhà, cắm vào trong lọ.

Chồng tôi, anh ấy đi công tác xa mới về.

“Anh xem hoa đẹp không?”  Tôi rút một cành trao anh ấy!

“Em!…  Em!…”

“Gì thế?”

“Dậy đi!”  Em đang xỏ cả ngón tay vào mũi anh đấy!

“Em mơ à?  Hôm này là ngày đặt biệt…  Em thích anh tặng gì?”

Một cánh phượng từ bên hiên theo gió bay vào cửa sổ.

“Em thích hoa phượng!”

“Đây!  Có sẵn đây!  Bà hoàng của anh.”

Anh ấy cúi xuống nhặt cánh phượng bỏ vào tay tôi.

“Lấy hộ cho em tập vỡ cũ trong ngăn kéo vậy!”

Quyển vỡ hơn 25 năm đã đổi màu.  Bên trong có một hoa phượng được ép khô nhưng thiếu mất một cánh.

“Bây giờ thì đủ rồi!  Ước mơ của em rất đơn giản anh ạ!  Cám ơn anh!”

“Ngày mai em có giờ học ở lớp cao học không?”

“Dạ có!  Trường cao học Hawaii.”

Hoàng Trúc viết ngày 19-11-2012

4 lời bình luận »

Ngày Em Về

Hoàng Trúc viết ngày 17-11-2012

Bình luận bài viết »

Phiên chợ cuối ngày

Cách đây 20 năm cái đầu trên đã bỏ hình hài đi tìm ” Tự Do”

Treo giá Mảnh đời ta bán quách

Chân tay có đủ cả hồn ta

Này đây rẻ lắm không tiền bạc

Chỉ mỗi xin cho Một thật thà!

Ta bán cho người những ước mơ

Tự do cười nói rộng vần thơ

Xin đừng trả giá thêm hay bớt!

Mòn méo thời gian bởi đợi chờ

Và đây nửa trái tim màu đỏ

Ta giấu riêng mi một góc trời

Ai có mua mau mùi máu sạch?

Cuối ngày phiên chợ… Rẻ… Xin mời!…

Hai bàn tay trắng còn gì bán!?

Sông núi hồn quê gày bóng ma

Biển khóc khô lời tràn bạo lực

Đâu rồi hương lúa, cánh cò xa?…

Anh của ngày xưa, ai có thấy?

Ân ái bờ môi khô héo dần

Một tuổi xuân chờ như xuốt kiếp

Còn gì đâu nữa mà bâng khuâng???

Hoàng Trúc viết ngày 17-11-2012

Bình luận bài viết »

Cánh Thư Vạn Dặm

Thân gởi MCs

Nắng lên nhuộm tím chân trời

Hương cỏ gieo mùa bướm lã lơi

Ai có về…. qua vùng đất Quảng?

Cho tôi nhắn hộ một đôi lời!..

Anh của em! lâu nay được khỏe?

Nắng mưa về hạt lúa tròn không?

Buồn vui đong dạ gởi lòng

Biết đâu thời thế mà trông sớm chiều

Trăng phố núi dập dìu bóng gió

Trời sang đông dộn ngỏ chào xuân

Rẽ mây trăng hạ cuối tuần

Giá như ai đó!… hãy đừng nhớ em!…

Mùa cứ đếm, trời sao thắp sáng

Tuổi hôm qua ảo mộng quên rồi

Mòn dần cái bóng đời tôi

Nước qua dòng hẹp… còn trôi trở về?…

Đời mệt lã câu thề mọt rách

Đường hôm nay ngỏ ngách mơ hồ

Nghe rằng! anh gối rơm khô?

Nhà xiêu trống mái, một hồ thơ yêu…

Thôi! vịnh bút chắc chiu cái khốn

Ngàn xuân sau trẻ hát bình ca

Xa xôi gởi gió hương trà

Năm nay trễ hẹn, hãy là xuân sau!…

Hoàng Trúc viết ngày 16-11-2012

2 lời bình luận »

Em về

Thân  Gởi người QN

Chiều hoang vu em về

Anh còn nửa bàn tay

Dòng thơ mhuộm nước mắt

Vàng khoe bờ mi gày

Anh ơi! Em đã về!

Hỏi hạt nắng nào rơi?

Cằn khô bờ cỏ dại

Xin mơ cọng rơm đời

Em về! Em về đó!…

Anh ngồi, anh ngồi trông!…

Đàn bò ốm thiếu cỏ

Ngơ ngác lội qua sông

Hình hài tròn nỗi nhớ

Một ngày đã trôi qua

Có còn gì quê mẹ?….

Mắt nhung khóc giao mùa.

Hoàng Trúc viết ngày 16-11-2012

Bình luận bài viết »

Lạc Mùa Tơ

HT ngày 1- 11 – 2012 Rừng lan Singapore

Mùa nghe thương nhớ, nghiêng chiều xuống

Thơ thẩn đi về… ta với ta…

Hương xưa ngan ngát gió đưa  lại

Tay vẫy dòng người… anh vẫn xa…

 

Nghìn trùng lớn lên, mặt trời khuất nẻo

Một ngày nhẹ qua, chầm chậm đời trôi

Đá nở ra hoa, mặt người biết khóc

Đứng giữa phố lạ không có anh tôi.

 

Năm ngón tay đan vòng tình lạc lối

Cửa ngỏ thời gian quên hẳng đợi chờ

Rồi sớm mai kia đường về hoa nở

Em đi lấy chồng bỏ trống trang thơ

 

Đêm không trăng sao Con tằm cắn lá

Tơ nhã trong chiều… sợi đứt, sợi vương

Đâu? Của tình em… tình cô gái Việt

Đâu? Của anh giờ… hai chữ “yêu thương”

Hoàng Trúc viết ngày 14-11-2012

3 lời bình luận »

Về Đâu Tuổi Hồng


HT ngày 10 – 11 – 2012 dự lễ sinh nhât 237  United States Marine Corps

Hoang Truc – Miss Kristie  Kenney  đại Sứ Mỹ tại ThaiLand

Hoang Truc – Miss Judith Cefkin phó đại Sứ  Mỹ tại ThaiLand

Hoang Truc- SSGT Rollin Lee Siêu lính thủy đánh bộ Mỹ

HT ngày 10 – 11 – 2012

Đời như giấc mơ dài

Thênh thang cùng cõi mộng

Mùa thu xưa tìm tới

Trôi ta vào mênh mông

 

Con trăng nào đã lớn?

Cài qua song cửa đêm

Sợi tóc nào có tuổi?

Chín rụng trên bực thềm

 

Ta với mình ta đó!

Anh với đời nơi đâu?

Bóng em cùng bóng nguyệt

Trãi dài tận vực sâu

 

Ru ta!… Còn ru mãi?…

Nghiêng đời bờ vai cong

Áo ngày xưa dần nhỏ

Trốn về đâu tuổi hồng?…

 

 

Hoàng Trúc viết ngày 12-11-2012

4 lời bình luận »

Tôi viết thay anh

HT ngày 24 – 10 – 2012 tại thành phố Xiamen Trung Quốc

Thân tặng MCs

Anh vớt trăng khuya trên dòng sông nhỏ

Bảo rằng em ơi! “Đừng nhớ về nhau”…

Đời anh lanh quanh một trăm mét cỏ

Bước chân lê vòng rĩ máu thương đau

 

Anh vớt trăng khuya trên dòng sông mẹ

Hỏi rằng quê hương nhầm lẫn gì không?

Người đi xe hơi, người về vá áo…

Ai mâm cổ đầy?… Bé vét cơm rang…

 

Anh viết tên em thả vào bếp lửa

Hẹn muôn năm sau ta lại gặp nhau

Nhai nát câu thơ tình yêu vô tội

Anh ngất bên đời miệng gọi tên em

 

Tôi viết thay anh những dòng tâm sự!

“Đơn giản vô cùng tự do mộng mơ

Làm cánh chim câu cùng trời cuối đất

Không kẻ săn mồi, một cõi yêu em”

Tôi và anh

Thân tăng MCs

 

Anh đi gặp tôi chiếc áo sơ-mi bạc màu!

Tóc rối trong sương, làn da vướng bụi nhàu

Chiếc xe hon – đa lỗi thời khô tiếng máy

Đôi mắt lạc đời như đóm lửa không tên

 

Góc đường Sài Gòn café quán cốc

Hai đứa tụi tôi chỉ mãi nhìn nhau

Lời thơ hôm qua lùi vào dĩ vãng

Chẳng nói nên lời cội đá xanh xao

 

dòng nhạc du dương, bụi đời đỏ áo

anh nắm tay tôi, hỏi khỏe không em?

Khép nhẹ bờ mi cuối ngăn dòng lệ

Một bước tranh nghèo, thầm xót thương anh.

 

Để còn mai sau một nền chân lý

Giữa lại trong em, dựng lại trong anh…

Nối rộng vòng tay bốn phương đứng dậy

Xây lại khu vườn cổ tích “ Lạc Âu”





HT ngày 27 – 10 – 2012 tại đảo Boracay, Philippines

Tôi mơ

 

Tôi mơ! một giấc mơ dài…

Anh đi qua vùng tự do

Bầu trời tự do đứng nghiêm

Bầu trời tự do vẫy tay xin chào mọi người

 

Tôi mơ! trong giấc mơ hồng…

Anh bay với hồn bình yên

Mặt người nhìn nhau lớn lên

Nụ cười hồn nhiên … Trẻ thơ,cụ già…

 

Tôi mơ! anh dắt tôi về!…

Quê hương đổi mới dựng xây

Được mùa hạt cơm trắng trong

Một đàn cò bay hót vang trên đồng

 

Tôi mơ, tôi lớn lên nhiều!…

Khi nghe tiếng ru ngày xưa

Lời mẹ ngọt như suối reo

Đậm đà tình cha nắng mưa dắt dìu

 

Tôi mơ! một bóng trăng hiền…

Sáng soi núi non Việt Nam

Rừng vàng, biển say cá tôm

Thị thành, đồng quê tới lui như người một nhà.


 

 

Hoàng Trúc viết ngày 06-11-2012

8 lời bình luận »

Dìu nhau nhé!

Nhìn lại quê hương , có gì đó vẫn buồn… HT ngày 29 -10- 2012 tại Singapo

HT  – Adam cùng hai vợ chồng đại diện bộ tài  chánh Anh Quốc

HT vui cùng vũ đoàn quốc tế tại Philipin
Ngày 27 – 10 – 2012 HT cùng hai vũ đoàn Trung Quốc và I Cập

Những mầm non đang vương mình trong gió

Dìu nhau nhé!

Kề vai loài vượn cổ

Một buổi sáng đi bằng đôi chân khôn

Người đứng khóc đưa người xuống địa mộ

Về nơi đâu?… Dưới lòng đất nguyên sinh…

Dìu nhau tới!

Bao mảnh đời bất hạnh

Hạt cơm rớt em nhặt tuổi ngây thơ

Chiều lên… xuống… thành phố dần nhỏ hẹp

Vật hút máu dân lành, đó là ai?…

Dìu nhau nhé!

Bao mặt người vô tội

Tự do thở trong vùng trời bao la

Hôn nhau nhé!

Đôi tình nhân chờ đợi

Khao khát tìm” chân lý” cũng có ta.

Hoàng Trúc viết ngày 04-11-2012

3 lời bình luận »

Màu biển

HT –  Adam ngày 24 – 10 – 2012 trên tàu du lịch năm sao

Mây dệt từng mảnh tím

Trãi dài trên biển xanh

Âm vang nghìn con sóng

Em mơ vòng tay anh

Lang thang bờ bất tận

Sóng về đâu… về đâu?..

Trái tim trào nỗi nhớ

Tình yêu tím một màu

Vô tình em là biển

Anh hóa con thuyền trôi

lướt trên đầu ngọn sóng

một đời không chia phôi

nguyên trinh em màu biển

miền sóng vỗ bạc đầu

thuyền  có già cùng nước?

dìu nhau trong đêm thâu.

Hoàng Trúc viết ngày 03-11-2012

3 lời bình luận »

Trăng đông

buổi hội ngộ giữa Hoàng Trúc – Mai Chiêu Sương – Hùng Sài Gòn

Sài gòn ngày 14- 10 – 2012

Ta nhớ đông xưa dưới bóng dừa

Đứng nhìn trăng xuống gió mênh man

Mang theo hồn Cuội gieo trên nước

Ta vớt đem về lòng ngỗn ngang

Ai đã sinh trăng, trăng sáng ngời?

Biết tìm, biết trốn, biết rong chơi…

Biết khoe sắc tím làm hoa nhớ

Biết chiếu… tên em gọi trọn đời.

Rồi lại một đêm ta vớt trăng

Bóng Hằng đâu đến nhảy lăn tăng?

Dòng đông trở lạnh bèo đông úa

Đập vỡ trăng non, giận lấy mình.

Cung tơ liền rối người chia ngã

Bỏ nguyệt lang thang không chốn dừng

Mô biết tình đi không trở lại

Đêm nay sông nước gió lưng chừng

Dấu sầu lấp vội đông huyền thoại

Chôn những yêu thương những đợi chờ

Vắt giọt mưa chiều về cuối phố

Phất phơ cành biếc. bạc câu thơ…

Cung sâu trướng lại trứng tằm nở

Rượu rót hương tràn thay gió đông

Xuân ý mời xuân vui hội ngộ!

Chờ hoa đào rộ tỏa mây hồng.

Hoàng Trúc

LẠNH LẼO MẤY MÙA TRĂNG

Mùa thu nay sao mà buồn thế!
Máu tim ai nhuộm đỏ lá cành
Lâu đài tình ái đã trở thành hoang phế
Hững hờ, chờ đợi, mong manh
Đừng trách trăng, sao thu nay ít sáng
Bởi không gian đen kịt những đám mây
Đừng trách trời, sao võ vàng tia nắng
Đừng trách lòng chôn chặt mối tình si
Đường huyền diệu nở đầy hoa ái mỹ
Nhạc dật dờ lay động cả không gian
Mọi cung bậc đang hòa trong thanh khí
Đối với ta nàng là cả thiên đàng
Bản Thánh ca giữa đêm mưa tầm tã
Cổ thụ già trút lá giận tàn thu
Đông đang ngủ trên cành cây buồn bã
Em đâu rồi nguội lạnh cả lời ru
Lâu đài ấy bây giờ không còn nữa
Gạch ái tình vò võ với rêu phong
Đã vùi lấp trong hoang tàn vôi vữa
Để linh hồn lạnh lẽo mấy mùa trăng!
02:30 01-10-2012

Thơ Trúc Bình

Hoàng Trúc viết ngày 21-10-2012

5 lời bình luận »

Thời gian

Tập thơ “Trúc sương” chính thức phát hành ngày 15 – 10 – 2012 , nhầm chào xuân mới 2012 -2013

tập thơ  tình ,do hai tác giả cùng cộng tác

Mai Chiêu Sương – Lê Hoàng TRúc

Xin mời các bạn cùng đọc. Bạn có thể tìm mua trên Oline hay từ  Amazon . com

Trời nhạt dần màu nắng phố đơn côi

Gió đi qua từng cơn buồn thả nhẹ

Những chiếc lá gượng mình nhìn bụi cát

Thôi thúc lòng ta lục lại bóng hình quen

Thời gian chảy mờ dần dòng người mới

Mộ bia xanh ngập, lấn gót phong trần

Theo dấu cỏ, linh hồn nào vương vấn?

Cỏ gục đầu, nhân thế lệ xanh rơi

Thiên đường hồng ở nơi đâu chưa đến?…

Địa ngục đen có thật như lời đòn?…

Được ngước mắt chờ khoảng mây ngày cũ

Mênh mông trời, vạn sắc đẩy qua mau.

*trong đời người kẻ thù lớn nhất chính là “ thời gian”

Nó; bào mòn của ta bao nhiêu ký ức đẹp. Khoát thêm chiếc ào già nua những vết nhăn khắc khổ, sợi tóc loan ố màu nắng mưa…

Đôi khi khép mắt, tay muốn chạm bánh xe thời gian xin dừng lại trong khoảnh khoắc lùi về cuộc tình ngày ấy, hồn… mênh mông, mênh mông…

Thưởng thức hương trà buổi sáng, mong nụ hoa ngọc lan xòe cánh…

Hôm sau hoa nở, Lòng thấy lo sợ…hoa sớm tàn…

đời người. Thời gian, hỡi thời gian!….

Hoàng Trúc viết ngày 12-10-2012

13 lời bình luận »

Hawaii, ngày 16 – 09 – 2012 HT, Miss – Rosmery

HT  – Adam , ngày 20 – 09 – 2012 Hawaii

Vạn lằn sâu

Vạn lằn cạn

Một bàn chân

Nửa cuộc đời

Một lần sinh

Một lần tử

Cám ơn đời

Cám ơn ta.

Hoàng Trúc viết ngày 09-10-2012

2 lời bình luận »

Bà Tiên Cổ Tích


Sau một tuần học tiếng Thái David đã nhận được giấy khen năng khiếu ngon ngữ  cao nhất tại trường quốc tế Thailand

Mẹ của em ở trường

Là cô giáo hôm nay

Âm vang lời giảng dạy

Bụi phấn vỡ rơi đầy

Mẹ của em ở trường

Tận tụy đôi bàn tay

Dìu em từng nét bút

Vẽ con đường tương lai

Bao mùa hoa phượng nở?

Vuông tròn lời… ê,a…

Cô cho em tất cả

Nằm trong trang vỡ ngà

Ngày mai em khôn lớn

Hạt bụi phấn chìm sâu

In dày trang cổ tích

Cô, bà tiên phép màu.

Hoàng Trúc viết ngày 09-10-2012

2 lời bình luận »

Mắt cỏ



Sương đêm nặng hạt, sầu lăn gối

Mỏi tiếng chim khuya réo bạn lòng

Mộng vắt lưng trời, mây gợn tím

Trăng tàn qua gác, gió mênh mông

Mắt cỏ ngoài kia, đà… thức… ngủ…?

mắt đời sâu cạn, lệ… đục… trong…?

Còn ta, khép mắt hư tinh thể!

Tránh cảnh  khom lưng chịu bế bồng.

Hoàng Trúc viết ngày 03-10-2012

5 lời bình luận »

Tiểu thuyết buồn

Thu xa rồi, giấc đông trở lạnh

Hàng xóm gần ai đó thở than?

Tình vẫn say, đời xô… chạy lạc…

Cho đêm buồn ngủ dưới trăng tàn

Biển người đó! thế gian rộng lớn…

Ta nhỏ nhoi… sinh vật lẻ bầy

Mong kiếm tìm con tim ấm áp

Cho xin làm giọt máu bên trong

Mưa nào rơi? ngoài trời không dứt…

Đếm giọt sầu, sầu xuống thấm đông

Ta bỏ sót một trang dĩ vãng

Tình bây giờ… có… cũng mênh mông.

Tội nhgiệp quá dân đàng bật khóc

Nhà thờ xa vọng tiếng chuông cầu

Quỳ bên chúa con xin xưng tội

Tiểu thuyết buồn, viết cạn đêm thâu.

Hoàng Trúc viết ngày 29-9-2012

4 lời bình luận »

khung Trời Suy Tư

HT và con trai David

Tôi xây khung thời gian đầy lãng tử

Vẽ xuống cành hoa chiến lược bên trong

Gom vốn đầu tư từ mạch máu hồng

Chở dòng thơ tương lai cùng quá khứ

Trái tim tham mưu xếp tường con chữ

Ngỏ ngách sinh tồn xen lẫn tình yêu.

Tôi vẽ thêm những cánh gió về chiều

Mang hơi thở đến gần bên người ấy

Đã từ lâu trong tôi bừng sống dậy

Muốn nói thành lời; nếu được yêu anh!?

Chia khoảng trời hồng, thời gian trôi nhanh

Anh bên ấy cũng nhớ nhiều không kém.

Hai đứa tôi thổi bùng một ngọn nến

Thành tựu suốt đời, khói trắng lọt bàn tay.

Anh thì thào!” Ước gì có em đây”

Tràn thương nhớ thơ tình tôi bất tận…

TẠI EM CHƯA VỀ
Tặng LHT
—————
Khi xa em lòng buồn thơ lạnh ngắt
Những câu từ nghèn nghẹn nỗi nhớ nhung.
Bởi xa em trang thơ sầu nhắm mắt
Hoàng Trúc đi, cành trúc hết tươi xinh.

Anh muốn hát trăng thu buồn theo lá
Lá tình nhân bay biệt bóng phương nào?
Anh muốn viết…viết gì em xa vắng?
Những câu thơ đông cứng một niềm đau!

Em ra đi một tuần không tiếng nói,
Mở email biền biệt cánh thư xa.
Em biết không hồn anh rưng rưng khóc
Mưa đầu mùa rơi giọt lệ đông sang.

Nay em về “Lá mộng trinh’” tươi thắm
Như làn môi em nhè nhẹ hôn anh;
Nay em về những vần thơ tiếp nối
Ru hồn anh…thắm lại mối tình thơ.
MCS

Hoàng Trúc viết ngày 28-9-2012

2 lời bình luận »

Lá mộng trinh


Mấy nay, trang thơ Mcs lạnh ngắt.

Chắc!

Lắm cô nàng không chốn dừng chân.

Trời cuối thu rừng lá sẽ bần thần

Mùa chậm chín bởi hương tình nở muộn

Đôi con én lượn tròn trên bãi cát

Chiều dần trôi, em hát khúc dạ sầu…

Người bây giờ phải của đến ngàn sau?

Đem thương nhớ lén chia niềm tâm sự.

Chuyến đò hoàng hôn đưa hồn viễn xứ

Mang lá thư yêu bỏ ngỏ âm tình

Hẹn!

Địa mộ trần, cùng say giấc  mộng trinh

Mai có chết xin được hòa máu thịt

Em

Là của anh một đời câm nín

Anh

Là của tình em giấu kín trong tim.

Hoàng Trúc viết ngày 26-9-2012

6 lời bình luận »

Bão đời

Trèo lên ngọn cây

Ta cao hơn vườn thượng uyển

Cỡi trong mây trắng

Ta cao hơn trời

Đâu điểm thời gian đến?

Đâu bờ thời gian về?

Đôi khi thấy ngày dài lê thê

Đôi khi cảm tình yêu ê chề

Bánh xe lãng tử

Vòng quay xoắn tít

Xanh đỏ tím vàng

Dòng người mù mịt

Con đường chân lý

Quyền lực vùi chôn

Trái tim thuần khiết

Méo mó thở dòn.

Hoàng Trúc viết ngày 25-9-2012

5 lời bình luận »

Đất và cỏ



Đưa môi hứng giọt sương tình

Nghe chiều thơm ngát, đời xinh xinh đầy

Dòng người nghiêng ngã bỡi ai?

Còn tôi nghiêng ngã bỡi say thơ chàng

Bể trời, nam bắc – đông tây

Bể yêu chỉ một đựng hai tâm hồn

Lâu rồi quên chuyện phấn son

Đêm nay qua kính thấy còn chút duyên

Tay nâng cọ nếp truân chuyên

Vẽ đôi mày nhạt, vẽ thuyền gió đưa

Bến nào em nợ trăng xưa?

Vui nào lấp nổi cho vừa nhớ nhung?

Gặp nhau vẫn thấy chưa cùng

Hôn rồi vẫn thấy chưa chung mộng đầu

Em cười che nửa trời sao

Hồn anh ngã xuống nấp vào áo em

Trắng đêm vùi với trắng đêm

Cho tình trai gái say thêm… Để rồi!…

Mai này hai ngã chia đôi

Ngàn năm cỏ đất… lại bồi sông quê.

Hoàng Trúc viết ngày 13-9-2012

5 lời bình luận »

cỏ

HT cùng con gái cỡi voi trong rừng

Loài cỏ hoang

không quê hương

không xứ sở

Sống lách luồn – xanh úa, trời ban

Ta như cỏ – phận mồ côi lạc chợ

Mượn nắng gieo hình – Cái bóng đói lang thang

Gió lại về thổi mùa đi chẳng hết

Để lá rơi trên cỏ xáo trộn màu

Bao nhiêu hạ?

Bấy nhiêu đời khô khát

Giọt lệ không tròn…

Giọt lệ méo… rớt trong mưa

Rụng cái bóng hời – Cỏ ngủ giấc ban trưa

Động đậy nách lá,nụ hoa vừa chớm nở

Mắt thế nhân giấu sầu, chung hớn hở

Đời trổ bông

Thật  giả ẩn nơi lòng…

Mênh mông… Mênh mông…xanh đỏ trắng hồng

Xuân hạ thu đông đảo vòng lối ngọ

Dưới bóng trăng vạn năm còn cỏ

Tình muôn đời “cái kén” nở thời gian.

Hoàng Trúc viết ngày 12-9-2012

6 lời bình luận »

Giá như

Những mẫu quần -áo  mùa thu của LHT


Nhỡ tay vỡ hạt sương thu

Canh khuya quỳnh nở, trăng mù loãng hương

Âm thanh từ cõi vô thường

Lắng nghe tiếng bọ yêu thương vụng hề

Tim em rớt biển u mê

Anh giăng mẻ lưới nhặt về cầm chơi

Một bên ướp mật, đắp tơi

Một bên anh để chơi vơi héo dần

Khô môi hứng hạt mưa gần

Quên lời từ biệt thu ngần ngại phai

Ướt hồn thấm lạnh gió mây

Tình hôm qua đã vơi đầy bể dâu

Một người chia ngã trăng sao

Một ai đứng nhặt hoa sầu đầu đông


Gánh đời nặng gió phiêu bồng

Gánh tình thất cách như còng lội đêm

Giá như biển mãi êm đềm

Giá như ai đó yêu em một lòng!.

Hoàng Trúc viết ngày 10-9-2012

2 lời bình luận »

Hình như thế

Họa Bài ” Hình như” VMT

Hình như ta đứng giữa chiều

Hình như ai đó?

Nhớ nhiều… nhớ ai?

Cũng vàng thu dưới nắng đầy

Cũng hây hây gió thổi gầy lối xưa

Lạnh miền cát buốt hạt mưa

Gánh đời nặng nhẹ đong đưa phận người

Hình như về tuổi đôi mươi

Chút duyên sót lại nụ cười hôm nay.

Ta về cùng say

Họa bài ” cạn chén” MCs

Ta về từ chốn hoang vu

Hơi men ai thả giăng mù lối sương?

Bao thu lạc nẻo vô thường

Hỏi chi trời đất dặm trường chờ nhau?

Ta về nâng cốc tâm giao

Chén thương ai chốc đêm sầu lại đêm?.

Trăng huyền giăng mộng môi em

Bâng khuâng chén cuối nghe mềm tiếng yêu

Ta về khép mảnh vườn thiu

Khô hồn lá nhỏ, không chiều thu rơi

Luân hồi nhẹ chiếc bóng hời

…Níu chân quán trọ một đời tìm say

Ta về lội hết ngày mai…

Hoàng Trúc viết ngày 05-9-2012

4 lời bình luận »

Một,

Hoàng Trúc và Phu quân

HT và các con tại Italy thành phố Venice

Hoàng Trúc Và con Gái Jusmita

Một trời thu chín, một màu trăng

Một dáng thi nhân, một bóng hằng

Một giấc thu dài, một nỗi nhớ

Một đời khắc khoải một tình nhân.

Chẳng biết năm sau thu trở chín

Ai còn đợi lá rụng chiều hôm

Ai còn họa tiếp tranh nàng Trúc?…

Đãi thế nhân say đến ngập lòng.

Trăm năm vàng đá mòn trong nước

Nữ kiệt, trai hùng… si… mấy ai?

Ngọn tóc, làn da đương tết tuổi

Dưới trăng lồng lộng gió thu đầy

Văn chương bạc mệnh tan thành khói

Phong lưu ngoài bút chuyện trần gian

Tình ta lộn mệnh sai duyên nợ

Nối nhịp vần thơ một lỡ làng.


Nghe thu

Ta trói nhau trong đêm không bóng nguyệt

Để hôm nay yêu cạn trái tim hồng

Dẫu nhựa đời bôi trơn dây xiềng xích

Chẳng bao giờ em thoát khỏi cơn mê?

Màu tình yêu dào dạt cứ tìm về

Thu miên man rơi dài bên lối mộng

Chúng mình nhớ nhau bên chờ, bên ngóng

Xào xạc đôi cành chỉ gió với đêm

Rơi hạt sương khuya đọng lá trúc mềm

Thu đang chín, giữa mùa, thu rất đẹp.

Nhỡ sáng mai lá vàng rơi ngỏ hẹp

Hương mùa thu em nhặt gởi cho anh

Nếu ngày sau cầu ô- thước gập ghềnh

Mượn vai anh dìu em về bến ráo?

Tình nửa khuya cuộn tròn trong hư ảo

Bên kia trời!… Anh đã ngủ hay chưa?…

Hoàng Trúc viết ngày 01-9-2012

6 lời bình luận »

Con mắt

Ta chợt thấy cuộc đời tựa giấy mã

Dòng người hôm qua, cát bụi chiều nay…!?

Tiếng cười say sưa, tiếng cười đau khổ

Một nến hương lòng gởi tới xa xôi

Ta đứng giữa đời đôi mắt chẳng của tôi

Nó ghi lại ngàn hình hài xinh đẹp

Cho tôi yêu, cho tôi tìm nhung nhớ

Cho tôi say và cho cả mộng vàng.

Rồi cũng nó! Xóa đi bao kỷ niệm…

Kết cấu thời gian giết hết màu xanh

Lấp những gì tôi yêu, tôi quý nhất

Dày xéo con tim thành khối tật nguyền.

Ôi đáng sợ! Con mắt… ngàn con mắt…

Mi lại là một tác phẩm trọn đời ta

Qua tấm kính, mi hiền lành, mi độc ác!…

Không thể nào thấy được ở trong mi.

Hoàng Trúc viết ngày 29-8-2012

9 lời bình luận »

Quà

Gởi người QN

Em gởi anh nửa cánh thư về muộn

Có lá vàng gói hơi thở mùa thu

Có tình yêu trên những tình yêu

Và có cả cõi mê chiều bất tận

Em gởi anh một đôi chim câu trắng

Mang thanh bình gieo nắng đẹp quê hương

Còn nữa nè! Vô số những chữ thương…

Vài viên thuốc nhức đầu em gói kỹ

Cái bánh xứ người nặn tay tỉ mỉ

Chiếc áo sơ- mi vẽ cảnh sông đò

Em nho nhỏ giữa tình anh nho nhỏ

Bóng  rụt rè lấp ló nấp sân sau

đó!

Quà em giản dị chẳng là bao

mong anh nhận chút tình thu ở gió

Í!

Trời mùa này trăng sao không mấy tỏ

Thu miền trung nắng ít mưa nhiều

Rơm ruộng cạn năm rồi, còn hay hết?

Nhóm lửa trời ủ bóng… nhớ nghe anh!.

THU TÌNH NHÂN
Tặng LHT
————-
Mây mùa thu bây giờ vương màu nhớ,
Gió mùa thu lành lạnh chút cô đơn,
Trời thu nay hình như hơi bỡ ngỡ…
Lá trúc nào vương vấn những câu thơ?

Em – Từ ấy bóng tình nhân thấp thoáng
Trong hồn anh nửa thật , nửa mơ hồ
Lời nói thoảng ngọt ngào môi con gái
Em điện về…anh cũng ngất ngây say.

Thu tình nhân. Ừ, đây thu tình nhân.
Từ có em khác những mùa thu trước;
Mùa thu giờ dính tóc ai tha thướt
Dáng trúc xuân bên cạnh gốc mai vàng.

Thu tình nhân hay thu của nàng?
Mà cây cỏ vương vương niềm trăn trở?
Anh như nai vàng lạc trong rừng nhớ
Tắm suối hoang đường khát giọt ái ân.

Thu lòng anh thêm một chút bâng khuâng,
Thêm một chút men say tình huyễn hoặc
Thu tình nhân. Đúng rồi – Thu rất lạ
Lá rơi đầy phủ kín gốc tương tư.
MAI CHIÊU SƯƠNG
26/ 8/ 2012

Hoàng Trúc viết ngày 26-8-2012

3 lời bình luận »

Tập thơ mới “Trúc Sương”

Những câu thơ và nót nhạc luôn góp phần làm tươi vui trong mỗi đời sống của chúng ta dù bất cứ thời đại nào.

Thi ca và âm nhạc còn đem đến sự cảm thông sâu sắc.

Bây giờ, chúng tôi giới thiệu đến các bạn trên toàn thế giới tập thơ tình “ Trúc Sương” với một trăm lẻ một bài thơ  được chọn lọc từ hai tay bút;

Lê hoàng TRúc: Việt kiều tại Hawaii  –  Mỹ

Mai Chiêu Sương: Việt Nam – Miền Trung – Quảng Ngãi

Cả hai chưa một lần gặp nhau. Nhưng họ đã vượt qua không gian và thời gian để tìm đến một thế giới “tình yêu” vô hình…

Nhẹ nhàng, êm dịu, nắm bắt tâm linh qua cường điệu “ru người – ru mình”.

Trào dâng dòng thơ lãng mạn, trữ tình, đôi khi cuộn tròn trong bão tố,  quấn lấy nhau…

Khi đọc những dòng thơ của hai tác giả:

Lê Hoàng Trúc

Mai Chiêu Sương

Tôi như muốn tìm lại tôi một thời cháy đỏ đã trôi dạt vào đâu đó?

Để chào đón mùa xuân năm 2012 – 2013

Tập thơ “Trúc Sương” sẽ  chính thức phát hành vào ngày 01-09 âm lịch nhầm ngày 15 – 10 năm 2012

Các bạn có thể tìm mua trên mạng hay trên thị trường Amazon.com

Bạn cũng có thể Download e-book trên Smashwords.com.

Tập thơ đã được thông qua bản quyền Quốc tế toàn cầu.

Hy vọng hai tâm hồn được thể hiện qua thơ của hai tác giả sẽ mang đến cho các bạn ít nhiều điều thú vị trong tình yêu lẫn cuộc sống hôm nay.

Ký giả

Gió mùa thu, ngày 19 -08 năm 2012

Lời cảm của tác giả:

* Lê Hoàng Trúc – Mai Chiêu Sương

Rất hạnh phúc được phục vụ và chia sẽ cùng bạn đọc, trong nước và những người con đất Việt xa quê hương trên toàn thế giới.

Qua những dòng thơ trữ tình, viết ra từ chính tâm hồn mình.

Một lần nữa, xin chân thành cám ơn các bạn độc giả trên toàn thế giới, đã đọc và ủng hộ Mai Chiêu Sương – Lê Hoàng Trúc trong thời gian qua.

Đa tạ.

Em sẽ về

Gởi người QN

Quê hương anh Quảng Ngãi chiều cuối hạ

Phong cảnh núi rừng sông nước có đẹp không?

Miền đất ấy, chưa một lần em đến!

có dấu chân anh đi lại bước lặng thầm

Em sẽ về!

Trong một ngày xuân mới

Trời bên này mọi vật đã vào thu

Nghiêng khoảng vắng, em không tìm thấy nắng

Tiếng gió đầu mùa thổi chiếc lá vi vu

Em sẽ về cùng anh hát hương ru

mùa dân ca đưa xuân vào giấc mộng

Ngàn trai gái xe duyên kết tóc

Quê hương mình đóm lửa cuộn hương tro

Em sẽ về!

xóa nỗi nhớ cam go

thơ thẩn ai đi bên chiều đơn chiếc

phải chính anh, “màu vàng thu bất diệt”

Em đã về! Chim hót tuổi xuân say.

VỀ ĐÂY EM NHÉ
Tặng LHT
——-
Về đây nhé. Quảng Ngãi riêng anh đợi
Đưa em đi thăm Núi Ấn sông Trà
Đêm yến nguyệt biển Mỹ Khê gió lộng
Khu du lịch hiền rộn rã khách về qua.

Quê hương anh có muối mặn Sa Huỳnh,
Đường, mạch nha đã bao đời nổi tiếng…
Hãy về đây anh đưa em đi viếng
Nào danh lam, thắng cảnh, bạn bè thương…

Hai đứa mình chung thi tập TRÚC SƯƠNG
Thơ của em nồng nàn tình chân thật,
Thơ của anh mang nét sầu lãng tử
Kết thân nhau vạn dặm vẫn chung đường.

Về đây nhé. Quê hương tha thiết gọi
Dang vòng tay mừng đón khách vui chung
Anh mở trái tim đợi người em gái.
Xa xứ về đón tết với quê hương.
MAI CHIÊU SƯƠNG
21/8/2012

Hoàng Trúc viết ngày 21-8-2012

7 lời bình luận »

Ngủ đi


Ngủ đi, mộng cũ đợi chờ!

Hàng dương hứng gió tình thơ ngút ngàn

Câu buồn anh viết dở dang

Câu thương em hát vội vàng dỗ anh

Hoa đơm kết nhụy đầu cành

Thế gian sanh nở một nhành thủy chung

Ruộng vàng hương lúa thơm cùng

Phù sa bồi đáp trùng trùng núi non

Giữa hiên đẹp bóng trăng tròn

Ngủ đi anh nhé,đêm còn có em.

Hoàng Trúc viết ngày 21-8-2012

3 lời bình luận »

Dân Ca Trung Bộ – Lý Hoài Thương

Cành chiều vương đợi gió lay

Lá êm êm quyện, người say say chờ

Câu thơ nhắn vội nhắn hờ

Cho thu vàng rụng nhuộm bờ liêu trai

Thả hồn hong vạc nắng gầy

Đong đưa cánh nhạn về bay ngang trời

Ngủ đi! Cho bóng vào đời

Cho con chim mộng hót lời yêu em.


***

Em xin! Ngủ trọ hồn người

Một mai thức giấc chín mười nhớ nhau

Trăng lên, trăng lặn bên cầu

Năm canh bịn rịn một câu đợi chờ

Em xin! Ở đợ vần thơ

Nụ hôn lăn nhẹ ướt bờ môi anh

Trăm năm mưa nắng song hành

Đất trời trãi nhựa thắm cành mai xuân.

Hoàng Trúc viết ngày 06-8-2012

5 lời bình luận »

Hạt bụi chúng mình

Thân tặng  thi sĩ MCs

Mẹ sanh ra em nên hình nên dáng
Mẹ sanh ra anh thành đấng trai tài
Con sông nào cũng đỗ về một nẻo
Tiếng sóng chiều dào dạt khúc tình thu

Trời mây trắng- sương tan dần cuối gió
Quê hương anh nắng hạ chắc khô tàn
Ngọn lúa non – mơ màng – em bật khóc
Cháy tận lòng và  ngút cả thời gian

Giấc mơ nào?

qua đêm không cạn

Cuộc tình nào?

không ngang trái, chua cay

Giọt đắng môi  anh, em chưa lần được chạm

Vị ngọt da em, anh cảm thấy bao giờ

Hay ta cùng hạt bụi ngày xưa ấy?

Của muôn thu nay trở lại làm người

Hay anh là hạt bụi ngày xưa đó?

Lạc giữa hồn em – nho nhỏ – một tình yêu.

Hoàng Trúc ngày 05 -08 – 2012

Chuyện cuối tuần

Cái bóng

Chiều dần, sương xuống thấp, xa xa các con
én chập chờn như chưa muốn về tổ.
Bên khu nghĩa trang rộng bao la, có nhiều ngôi mộ chạm trổ rất đẹp.
Một đám đông khoảng chừng vài chục người, họ chia nhau thức ăn trên chiếc bàn đá.
Ô chà! Thức ăn toàn là sắn khoai củ, bánh kẹo cúng cô hồn…v. V…
Cái bóng đi đến gần hơn, giọng nói nhỏ nhẹ:
-Thưa cụ! Cho cháu ăn với ạ!…
Mọi người nhìn cái bóng sững sờ… Không ai nói gì cả.
Bóng nói:

-Lâu quá không được ăn những món của quê hương, cháu rất thèm!
Bà cho cháu xin nhé?
Bổng dưng bà già nổi giận:
-Tất cả thức ăn ở đây đều có ghi tên phần của mỗi người, tên cô là gi?
Cái bóng liền đọc tên…. Ú ớ một hồi… Bóng trả lời!
Cháu không nhớ tên mình đâu cụ ơi!…
-Thế thì cô không ăn thức ăn này được.
Cái bóng chần chừ không đi…
Sao còn đứng đây chưa đi ? Gần đến giờ giới nghiêm rồi, về mau đi.
-Thế! Cháu không biết cháu là ai sao?

-Dạ không ạ.( bóng) trả lời
Một người trong đám đông la lên:

-À tôi biết cô ấy. Cô ấy hay đến nhà MCs ở QN mỗi ngày đó.
Bà già lại mắng:

-Mày điên à? Con bé này ở tận đâu. Làm sao mỗi ngày nó đến nhà MCs ở QN được?

-Í . Bà nhìn kỹ xem. Cô ấy là “cái bóng” chứ có phải một thân hình bằng xương bằng thịt đâu…
Bà già quay sang phía cái bóng hỏi:
-Thằng này nói đúng không cháu?
-Dạ đúng.  Bóng trả lời
Thế cháu có bao giờ nhìn thấy MCs như thế nào không?
-Dạ không! Bóng lắc đầu
Vậy thì bà yên tâm rồi, bà già thở phào nhẹ
rồi cười… Khà… Khà…, cháu vẫn còn….
-Bây giờ cháu nhớ tên mình chưa?…. Bảo thằng MCs nó nhắc cho mà nhớ nhé!…
Về đi!… Bà già tiếp tục ăn đồ của quê hương vẫn thường gởi đây.

———–
19 giờ chiều Rằm Tháng Bảy- tại cổng thành phố thiên đường.
chúc cuối tuần vui nhiều ….HT uống Cafe buổi sáng nên viêt  giải trí hù MCs đừng sợ nhé!… hi hi


Đố ai nắm được chữ tình?…

Đố ai đoán được người mình sẽ yêu?…

Trăm xuân đọng lại một chiều

Ta cùng xây mộng dập dìu áng thơ


Đố Mai Chiêu Sương

Đố ai! đếm được sương bao tuổi…

Và gió sinh ra tự thuở nào…

Biển nọ, bao giờ vào cõi chết …

Sông già, rong mục, nước về đâu???.

Tình ơi! Có bán cái ngu ngơ?

Mang về gọt đẽo,  ngọt vần thơ

Chợ người!… Ai bán… L ời yêu đẹp?

Hãy bán! Ta mua một đợi chờ!…

Đêm nằm đếm những ngón tay thon

Mưa nắng  chai  sần,  vạn héo hon

Môi rét – xa đời – đâu lữ khách?…

Bao thu… Nhặt lá… Một lối mòn.

Còn anh, còn tuổi, em còn mộng!…

ngút ngàn hương sữa hồn tiêu diêu

ngàn năm một bóng, trăng in đáy

sáng tận mai sau những buổi chiều.

Hoàng Trúc viết ngày 05-8-2012

2 lời bình luận »

Hạt bụi tôi

Từ đâu đến?

Thì hãy về chốn ấy!…
Hạt bụi nào đã hóa kiếp thân tôi?
Hóa ra anh và những người con được gặp
xanh đỏ cuộc đời – sâu cạn – một giấc mơ.

Từ bao giờ?
Ta thành kẽ ngu ngơ!

Trong bóng tối nặng linh hồn phiêu bạc
Qua đồi hoang, qua sông dài cùng biển rộng
Hạt bụi chiều nay, mù mịt lối quay về.

***

Trần gian gác trọ vui buồn

Mai ta hóa bụi trần truồng về đâu

Hạt nào lạnh dưới dòng sâu

Hạt nào tan rã đi vào thiên thu

Hạt nào vương vấn lời ru

Hạt nào theo gió vi vu tìm về?…

Hoàng Trúc viết ngày 05-8-2012

2 lời bình luận »

Cơn mưa bất chợt

Mưa thu về bất chợt

Đọng trên lá vàng khô

Đi qua đời một thoáng

Cho tình em dạt dào

Xanh từng hồn lá úa

Nõn nà cánh môi thơm

Mùa thu vào nỗi nhớ

Mây lang thang giận hờn

Cơn mê chiều bất chợt

Quên lãng người năm xưa

Ru em vào mộng mị

Ngày trôi mang đợi chờ.

Hoàng Trúc viết ngày 04-8-2012

4 lời bình luận »

Nặn hình người đất


Du lịch ThaiLan bạn sẽ bắt gặp nhiều điều thú vị


Biết nhau qua khúc thư tình

Chờ nhau xin nặn dáng hình người xa

Bàn tay năm ngón kiêu sa

Đất nằm yên lặng thật thà đợi yêu

Một này!

nặn dáng cô liêu

Hai này!

khéo nặn mắt chiều tơ vương

Ba thương kẻ tóc pha sương

Bốn thương trán rộng,mày vương khác người

Năm thương uốn nét môi cười

Sáu thương nặn cả biến lười bên trong

Xa xa nắng ng ả cuối đồng

Trăng non đầu núi gió lồng mây trôi

Nhìn về nơi ấy xa xôi

Mười thương em gởi… để rồi nhớ nhau.

Hoàng Trúc viết ngày 03-8-2012

5 lời bình luận »

Tuyệt tác hình viên đạn

HT và rừng thu

Cây cầu  có lịch sử lâu nhất tại New York

Thân tặng thi sĩ MCs

Với anh!

Em không là mùa thu bất tận

Dẫu lá vàng có nhuộm thắm chân mây

Với anh!

Em không là chuyến đò về cuối

Hai đôi bờ luôn ngăn giữa một dòng sông

Có bao giờ, anh nhớ mỗi riêng em?

Dù một lúc chạnh lòng bên trống vắng

Hay cơn mưa chiều về tràn giá lạnh

Khi bên mình không rượu cũng không ai…

ồ!… Có lẽ chẳng bao giờ anh nhỉ!….

Bởi vì em một huyền thoại lu mờ

“một tuyệt tác khô khan hình viên đạn”

Một linh hồn khó tụ giữa sương mai.

EM VỚI RỪNG THU
Tặng Lê Hoàng Trúc.
********
Nàng là vẻ đẹp thiên thu
Đẹp thiên thu giữa mây mù, khói sương
Nàng là kiều nữ yêu đương
Nữ yêu đương giữa vô thường trần gian.
Nàng là mộng của mộng vàng
Của mộng vàng mộng ngỡ ngàng hồn ta.
Nàng là trăng ngự tiên sa
Ngự tiên sa cõi ta bà u mê.
Yêu em lạc mất đường về
Nẻo tương tư hận tỉ tê một mình
Trúc mơ mướt lối thu tình
Sương si lãng đãng bóng hình mỹ nhân.
Em ngồi mõm đá bâng khuâng
Trúc vàng, sương trắng rất gần…rất xa.

Thơ MCs


Hoàng Trúc viết ngày 02-8-2012

4 lời bình luận »

Em và thu

Thân tặng Nhà thơ Vũ Miên Thảo

HT và  con trai David ngày 12 – 07 2012 tại thành phố Gió – Chicago

Lãng đãng thu chiều đôi lá rơi

Hanh hanh màu nắng cuối chân trời

Em về áo tím vờn mây trắng

Gót ngọc tung tăng nhẹ bước đời

Năm nay ngỏ cũ – thu không cũ

Nghe lá rì rào buồn vắng ai?

Mắt biếc cao vời không ngó thấy

Thi nhân ngày trước ẩn đâu đây?…

Vàng – chen nỗi nhớ, mùa thêm chín

Nấn ná vườn khuya thoải đợi chờ

Da diết tiếng trùng đêm tịch lữ

Tàn canh nửa nguyệt rọi câu thơ

Mấy khoảng sao dời – thu giữ dáng!

Với đời, đúng hẹn lá thay vàng

Mộng hồ chung thủy từ mùa ấy

Một ngỏ thu về, hồn gió sang.

Hoàng Trúc viết ngày 02-8-2012

Bình luận bài viết »

Mấy cho vừa


HT và con trai David

Tan thành khói

Tan thành mây

Hạt sương nhỏ

và em say

Ôm hồn nắng

Anh, tình mơ

Xa ngàn dặm

Một người chờ

Cây rời đất

Cội dần đau

Thơ bỏ bạn

Đời hư hao

Ngày đợi nắng

Đêm chờ mưa

Yêu trọn vẹn!

Mấy cho vừa???

Hoàng Trúc viết ngày 01-8-2012

4 lời bình luận »

Anh và niềm hy vọng

HT và Adam ngày 06 – 07 – 2012 New York

Chiều vương nắng gió thu vừa thổi tới

Cành phượng nghiêng rơi cánh nhỏ cuối mùa

Trời xuống thấp, mây vàng trôi lơ lững

Em nghe gì?  dâng nổi nhớ lâng lâng!…

Từ ngày biết! chọn anh làm gác trọ

Thời gian trôi mang đi cả bụi đời

Từ ngày biết! anh là nguồn an ủi

Giấc ngủ vào êm nhẹ tựa sao rơi

Còn nơi ấy, anh có ai dệt mộng?

Giữa chập chùng chằn chịt lối người qua

Đêm dài quá cho em ngàn câu hỏi

Xáo trộn lòng thơ nhạc lẫn hương hoa

Thầm cúi xuống, sờ bàn chân du mục

Khét nhựa đời, nghiêng quẹo lóng xương con

Ngày mai đó! ngày mai niền hy vọng!…

Tan vào nhau cho hơi thở ngọt đầy.

Hoàng Trúc viết ngày 01-8-2012

2 lời bình luận »

Trúc Sương

sở thích của ông xã mình, thích nịnh vợ bằng cách chụp hình lén và gởi cho vợ….

Cám ơn ông xã nhiều nhé!  “I Love You”
HT là người rất có tâm hồn ăn uống, khi ngồi trong bếp nghe mùi vị các món ăn thì thơ cứ văng ra

không ngửi thấy mùi thì tịt luôn một chữ cắn đôi cũng chẳng có… hi hi. ngày 28 – 07 – 2012


Gởi THi Sĩ MCs

Sương ẩn trong hồn muôn lá Trúc

Xem đời nặng nhẹ tựa chim bay

Lời thơ cuộn gió gom mây tụ

Ngọc đá song đôi trộn kiếp này

Giấu ngọn hương tình bên vách núi

Thầm lay cửa mộng ta cùng say

Nhen” tình tri kỷ” muôn năm sáng

Mượn nửa trời thu, ánh tím đầy.

Hoàng Trúc viết ngày 28-7-2012

5 lời bình luận »

Cội đá đơm bông

thân tặng thi nhân Quảng NGãi MCs

HT ngày 04 – 07 2012 trong vườn thượng uyển tại tiểu bang Rhode  Island

Ngó trăng tưởng dáng anh ngồi

Lối quen vắng gió, mây trôi chẳng đành

Hỡi người, em mộng trong tranh!

Lén hôn vầng trán hoài xanh tuổi đời

chập chờn một áng sao rơi

Vụt qua mắt biếc, bạn ơi nhớ nhiều!…

Đợi chờ câu nói thương yêu

Rót lên hồn đá, sớm chiều nở hoa.

Hoàng Trúc viết ngày 27-7-2012

7 lời bình luận »

Lục bát tìm nhau


Mộng Trúc

Thơ MCs

Cõi đời em nhé – Một mai
Cuối cùng rồi được mấy ai hiểu mình?
Ôm vầng trăng nhạt bóng hình
Nghe con tim thót chút tình mới đau.
Phận người mỗi phận khác nhau
Sao cùng vướng vất sắc màu tương tư.
Đêm câu lục bát gởi người
Mong cành trúc mộng thắm tươi sương buồn

Trong vườn có nhiều chú sóc con tìm hạt dẻ

về thăm vườn nhà Nội David

Mita – David – 2012

Adam- David 2012

Lắng nghe chim hót đầu cành

Năm  thương, năm nhớ- chín mành chiêm bao

Hiểu sương chỉ mỗi trúc đào!

Hạt rơi, hạt đọng, hạt nào gởi em?

Mùa trăng xuống ấm chân thềm

Tương tư lá rụng dịu êm thu vàng

Trên non anh có mơ màng?

Cuối sông em đợi… gió chàng thổi qua.

Hoàng Trúc viết ngày 26-7-2012

2 lời bình luận »

Còn gì cho nhau

Hoàng Trúc – Adam 2012 phố Tàu New York

Thương vầng trăng lạc trong mưa

Gánh đời nặng nhẹ đong đưa phận người

Một mai, hoa hé nụ cười

Tàn đêm, sương đọng, đôi mươi nét sầu

Bàn tay, năm ngón tìm nhau

Máu tươm nhầm nẻo đào sâu mạch tình

Đêm nay tròn bóng, tròn hình

Mà sao nghe lạnh?… “trăng mình trăng ai”

Hoàng Trúc viết ngày 24-7-2012

6 lời bình luận »

Bài ca Con Yêu

Gia đình Hoàng Trúc ngày o2 – 07 – 2012 tại New York

Mẹ tặng bài ca này cho hai con Mita và David nhân ngày sinh nhật sắp đến 30 – July và 03 – August

Mita và David trên tàu điện ngầm

David đang chơi trong khu công viên phố Tàu New York

Ngủ đi! Con ngủ cho ngoan!…
Đưa tay mẹ hái trăng non trên trời
Cho con gối mộng vào đời
Cho con mơ thấy một trời sao xa

Buổi đầu – con gọi tên cha
Hai tay chập chững gọi bà – bà ơi!
Chiều nay – con hát, con cười
Con yêu mẹ lắm một đời chăm con.

Hoàng Trúc viết ngày 22-7-2012

3 lời bình luận »

Hỏi anh

HT Ngày 15 – 07 – 2012 một con suối nước nóng nằm trên đảo Bắc Nhật cạnh bờ biển Thái Bình Dương

Thân Tặng Thi Sĩ Tình Nhân MCs hình tự chụp Ngày  03 – 07 – 2012 Tại New York

Sông quê ai uốn cong bờ?

Cho thuyền em lạc lửng lờ sóng xa

Vó chèo, con nước vô ra

Nhịp thương nhịp nhớ, non già gởi anh

Vườn xưa, cây có thêm cành?

Tóc đời, ai vẫn còn xanh xanh chờ?…

Đói lòng, em mượn vần thơ

Nghiêng thu trút lá, bao giờ gặp nhau

Tết nay, anh nhớ hong đào!

Đón em thắp nguyệt, mộng trào giấc xuân.

Hoàng Trúc viết ngày 21-7-2012

1 lời bình luận »

Mai Em Về

Ngày 16 -07 -2012 tại Misawa, Bắc Nhật Bản

Thân tặng MCS

Tay em hứng cơn mưa miền bắc Nhật

Gởi về anh tắm mát nắng hạ vàng

Trời xứ khách khoảng không đầy lối gió

Miên man tình gợi nhớ bóng thi nhân

Cây đứng lặng lủ chim chiều ngơ ngác

Dáng ai đi mang riêng lẻ phận người

Bờ cỏ dại liêu siêu đùa gót thủy

Gốc đa già trăm tuổi lá xanh tươi

Mai em về!

Gom tuyệt tác đôi mươi

Mộng môi anh ru ngàn lời ân ái…

Mai em về!

Rẽ con đò xuôi mái

Quảng Ngãi quê mình, “một nhớ mười trông”

Hoàng Trúc viết ngày 20-7-2012

6 lời bình luận »

Ru Mình Ru Ai

New York 02 July 2012

Rừng thông thay áo thu vàng
Cuộn trong “vỏ ái” lang thang giấc sầu
Ru hồn tận ải xa nhau
Ru mùa đêm lạnh trăng sao lặng mờ
Ru anh đâu đó đợi chờ
Ru người muôn kiếp dại khờ vì yêu
Còn bao… ru cạn một chiều
Đưa mây đón gió, nâng niu bóng hình
Em ru cháy vạn lời tình
Mông lung… ta lại ru mình… nhớ ai!…

Hoàng Trúc viết ngày 06-7-2012

11 lời bình luận »

Hương cỏ về đêm

Em đã thấy! Bóng tình nhân nơi cuối trời
bão tố vô tình phủ xuống vai anh tôi
“là vì Sao Hôm”, em không làm anh ấm lại
nước mắt tù đày nghiêng chảy phía không em

con đường nào mai sau ?…
Con đường nào để lại?…
Con đường nào cho anh ?….
Con đường nào cho em?….

Cuối xuống thật gần nghe quặn trái tim nhỏ
tròn nụ hôn thầm gởi gió mùa bay bay
líu ríu quanh tai, “yêu em nàng hoa cỏ”
một đời đam mê “anh thang” lang dưới sương tình”

Ôi tật nguyền! Em yêu anh… Quên số kiếp

Vứt cuộc đời như một mảnh trăng  hiền trôi

cuối chân mây đỉnh phù vân luôn dày trắng

đâu là bến bờ “thuyền” chiều nay vực đơn côi.

Hoàng Trúc viết ngày 26-6-2012

6 lời bình luận »

Cõi riêng mình


Ngoài kia cánh én bay về đâu?

Trọn buổi sầu rơi núi bạc đầu

Mây ngủ lưng trời – chiều chín vội…

Tình em góa mộng chờ trăng sao

Lời ru tha thiết vỡ trên môi

Giọt đắng vị thương rụng xuống trần

Chầm chậm tan sâu hòa cát bụi

“Hình hài ôm ấp” mờ xa xôi

Xin! Nhót một người tận dĩ vãng

Mặt trời đi mãi với cô đơn

Ngàn năm xây bóng, cười nhân thế

Tóc nguyệt đêm nay “trắng” giận hờn

Còn bao lần gối, bờ hư ảo?…

Róc rách âm vang tiếng tự tình

Mùa thu chôn lá  thành nỗi nhớ

Êm đềm say với cõi riêng ta.

Hoàng Trúc viết ngày 26-6-2012

4 lời bình luận »

Rùa tìm người học làm thơ

Bớ bớ! anh mình chớ chịu thua !

Vạn năm trăng tỏ trước sân chùa

Mần tăng đứng ngáp sen rơi giếng

Năm tháng nở “rùa” Cán Bộ mua

Chập chập, rùa cười mép cứng đơ

Ba ba- mẹ mẹ, ghép- I – tờ

Ngoằn ngoèo giấy bút –  thằng con nhỏ

ỉ chả! ba mình giỏi áng thơ

Xấu mặt, buồn lòng, rùa rút cổ

Đêm rằm tháng bảy bỏ đi tu

Lạy trời tặng bố thêm con mắt

Đón gió, xem mây, chớ có mù!

Nghe đồn Quảng Ngãi có thi nhân

“Cởi áo lam ông” tìm đến gần

Lúa giống ai gieo ruộng nước bạc?…

Rùa cười… rơi lệ… rụi luôn chân.

Hoàng Trúc viết ngày 24-6-2012

1 lời bình luận »

Tân cách thơ

Ha ha!!!

Thằng mù cõng “điếc” lội qua sông

Điếc hỏi mù rằng, có thấy không?…

Bên ấy chợ thơ treo đấu giá

Tân thời, tân cách, chữ như “còng”con

Hi hi!!!

Thằng mù bão “điếc” học làm thơ

Hai bốn chữ ta ghép phát khờ

Tách bố- nó- ra như giẻ rách

Mây trôi nước đỗ cũng thành thơ

Hê hê!!!

Đường luật  thời nay người chán đọc

Không bằng- không trắc, cứ phang ngang

Con “xù” cũng biết  làm thơ đấy!

Tân cách   A- dua- bán đại tràng

Ho ho!!!

Ngày mai! Tao gặp thằng in báo

Phát họa dăm bài đánh tiếng thơm

Tên tuổi “mày tao” bay phất phới

Thơ hay “tân cách” thơ cu bờm.


Hoàng Trúc viết ngày 24-6-2012

2 lời bình luận »

Ánh hạ

Thân tặng VMThảo

Ta nhìn nhau qua ngưỡng cửa lình hồn

Tự hỏi lòng có thấy tình nôn nao

Hoa cứ thẹn nghiêng mình bên nắng mới

Gió chưa về ru ngọt khúc dân ca

Người xa hỡi! Xin cuộc đời chậm lại!…

Tan vào nhau rẹo mật ướp vành môi

Má xuân em  say hồng đêm nguyệt tận

Trời tương lai đưa lối áng mây tình

Chiều thứ bảy nghe mùa còn xa lắm

Hạ chúng mình, đong đầy cánh  “phượng bay”

Em mơ màng khắc tên anh trên đá

Bàn tay xưa khô héo hứng mặt trời

Dĩ vãng trôi mang theo điều mộng mị

Lời ru buồn em vẫn hát say mê

Tình bây giờ! “Đợi màu hoa phượng thắm”

Hồn đơm hương gọi “ve” sớm quay về.

Hoàng Trúc viết ngày 23-6-2012

2 lời bình luận »

vầngTrăng đơn

Trong tim anh một phần thịt đã chết

Vết thẹo tình ai đó cắn từ lâu

Em chạm nhẹ anh tuôn dòng nước mắt

Buốt lòng em úp mặt giấc đơm sầu

Tình đánh mất anh giận đời cáo xé

Mượn bóng  xa đổi lấy một hình hài

Đêm trăng trở em thầm thì khe khẽ

Có bao giờ anh thật sự yêu em?…

Ngàn vì sao lấp lánh ánh xuyên rèm

Qua song cửa nỗi buồn cao vời vợi

Linh hồn anh, một đời không chạm tới

Mây đông tràn đưa nhẹ bóng trăng đơn.

Hoàng Trúc viết ngày 21-6-2012

5 lời bình luận »

Phận Tằm

Màu thu còn nhạt sắc trời

Rừng xưa thả bước, lá rơi một vài

Dấu tình ủ dưới bóng cây

Khép mi thầm tưởng ai ngày yêu nhau

Chạm vào nhánh, lá xôn xao

Đất nghe tiếng thở – mây cao thoáng sầu

Rơi chiều vài giọt mưa ngâu

Đọng trên má nguyệt loan màu phấn em

Cong bờ mộng, giấu vào đêm

Ngoài kia thu chín bên thềm bóng rơi

Cũng hồn trăng đỉnh chơi vơi

Cũng tình đơn gối, trãi phơi phận tằm.

Hoàng Trúc viết ngày 20-6-2012

2 lời bình luận »

Say cô đơn

Ai chẳng muồn hứng hương thơm gió mát?

Ai chẳng mê bởi khúc nhạc ru tình?

Nhưng chỉ sợ thời gian vùi lấp cả

Bao mặt người quen thuộc bỏ ta đi…

Đêm chưa qua! Mà trời xa vội sáng!…

Hạt sương khuya đang vỡ tuổi phận mình

Đời ta đó! cũng tựa làn sương mới…

Đọng một lần và hóa bụi ngày mai.

Trái tim tàn run sợ nhớ thương” ai”…

Nên thôi đành không yêu và không mộng

Hương nào bay xin đừng lùa ngỏ trống!

Để một người say mãi với cô đơn.

Hoàng Trúc viết ngày 19-6-2012

4 lời bình luận »

Đợi cành san hô

Thân tặng người Q N

Anh là biển, muôn đời làm sóng vỗ

Ngẩn ngơ chiều, em lội bãi hoang ca

Ào ạt bờ, lặng lẽ về khơi xa…

Ôi! con sóng bạc đầu trong nỗi nhớ

Em yêu anh! một đời bờ rạn vỡ

Bám thời gian thân cát cũng hao gày

Tình chúng mình như vệt nắng hong mây

Ôm trong gió – gió không hình, không sắc

Tan vào nhau, hai linh hồn vướng bận

ấp mộng đời chia sẻ những thương đau

Biển và bờ chưa khoảnh khắc rời nhau

Dù muôn kiếp chẳng thể hòa xác thịt

“Mùa san hô” năm nay còn rất ít!

Anh nhớ tìm một nhánh tặng bờ em.

Hoàng Trúc viết ngày 18-6-2012

1 lời bình luận »

Hãy về bên em

Thân tặng MCs

Vẫn biết anh buồn! Em phải làm sao?

Đổi gió, thay trăng để người bớt sầu

Nhìn thấy anh buồn! Em cũng buồn lay…

Giọt đắng trên môi loan đọng khóe hồn

Đêm nay ngoài kia bão tố dội về

Trông trời xa nhớ người lòng tái tê

Đôi chân run tìm vách đời tựa nhẹ

Âm thanh mưa rót mãi réo gọi tình

Có lẽ là! Anh chẳng bao giờ tỉnh?…

“hồ tương tư sâu thẳm nhấn chìm mình”

Một đóa quỳnh lặng thầm bên trống vắng

Tỏa hương chiều bay theo gió tìm ai

Cái bóng ấy!… Cái… Hư không bất tận!…

Đốt tim em bốc khói tận mây ngàn

Đừng đi nữa, hãy về bên em nhé!

Cỏ thiên đàng ta nhặt, ủ cho nhau.

Hoàng Trúc viết ngày 18-6-2012

1 lời bình luận »

Bên thuyền Đoạn Trường

Thân tặng Đoạn Trường Hoàng Trúc – 2011

Ai đem trăng thả trên dòng?

Cho người bủa lưới mắc vòng ái ân

Đưa tay khẻ chạm một lần

Giận đời, bóng vỡ mảnh gần, mảnh xa

Canh khuya sương rụng la đà

Giọt dài, giọt ngắn- lệ ta,lệ chàng

Thương ai, đánh mất mộng vàng!

Thương mình, đứng ngã ba đàng ngẩn ngơ.

Người ơi! em vẫn đợi chờ

Dẩu cho hóa đá bên bờ sông tương…

Thuyền anh khắc chữ “Đoạn Trường”

Dòng em theo mãi, sóng nương bạc đầu.

Hoàng Trúc viết ngày 16-6-2012

8 lời bình luận »

Mạch thơ tình

I love you

Mười ngón tay thon nợ cuộc đời

Từng đường vân gợn tựa mưa rơi

ửng hồng, loan trắng, reo dòng máu

Lúc ấm, khi đau, lúc rã rời…

Yêu “ẩn” trong tim một bóng hình

Phơi sương, hứng nguyệt, đời lung linh

Lời thương vuông đắp thơ theo nẻo

Nối mạch tìm nhau kết nụ tình

Ta “ẩn” vào nhau hai mảnh hồn!

Soi gương tô điểm, đậm làn son

Đêm qua như có người hôn nhẹ?…

Nửa cánh môi em đợi mỏi mòn.

Chỉ có thời gian và nỗi nhớ

Phiên tòa nhân chứng giải tình yêu

Bên em dịu ngọt, anh thầm lặng

Xin đợi chờ nhau mỗi cánh chiều.

Hoàng Trúc viết ngày 16-6-2012

2 lời bình luận »

Phận cù cong

Niềm riêng gởi áng mây hồng

Trông  theo ngàn dặm- hỏi lòng người dưng?

Chữ yêu, ai viết nửa chừng?

Chữ tình, ai gởi?

Vui cuối tuần

đỏ hừng má em

Có chồng! em chẳng dám thêm!…

Bốn ông, chết bốn – cảnh đêm cô phòng

Thôi đành ôm phận cù cong

Ngày sau nhặt lá tích công tặng chùa

Hoàng Trúc viết ngày 16-6-2012

Bình luận bài viết »

Cánh hoa đơn

Kìa anh đến! trong hoang vu bất chợt

Quấn lấy em rên rỉ trút hương tình

Môi hứng nguyệt thổi hồng đôi thiên nhũ

Cánh tay hùng góa mộng đợ hồn say

Xin uống cạn hồ mê ly em nhé!

Dẫu một mai có thành gã tật nguyền

Cong khúc thịt, méo tròn lê trên phố

Mặc người đời – anh đã của riêng em!

“Cười” con mộng muôn năm không là thật!…

Như khói nhang bay bổng  khó tụ hình

Nghiêng ánh trăng rót cạn bầu hợp cẩn

Nắng mai buồn tìm đậu cánh hoa đơn.


Hoàng Trúc viết ngày 15-6-2012

6 lời bình luận »

Đời vẫn đẹp

Đời vẫn đẹp! em thấy mình đã có!

Nắng tình yêu ấm áp đậu đầu cành

Nhẹ nhàng lắm, bóng len vào hơi thở

Từng mạch đời hâm nóng máu thi nhân

Lời ngốc nghếch nhả hương thầm trên gối

Bờ mộng mơ nô lệ gót linh hồn

Dòng cách cảm chảy ngan qua đồi quạnh

Nụ hoa tình nở rộ dưới mưa bay

Người của em! một vệ sĩ tương lai…

Trong đôi mắt chứa muôn vàn đóm lửa

Ngã vai anh nghe rộng bờ nương tựa

Dẫu cuộc đời rỗng tuếch chả vàng son

Chiếc xe đạp cũ mềm, cái thúng con

Hột vịt lộn đây! anh rao – em bán!…

Ngày nào ế, chia nhau ăn ráng…

Nước lã chung bồn uống cạn lại làm thơ.

Hoàng Trúc viết ngày 15-6-2012

Bình luận bài viết »

Tuổi nguyệt

Lê Hoàng Lân – Jusmita Lê

Tranh họa Jusmita le

Vườn trăng năm ấy! tuổi mười lăm

Mẹ khoác xiêm y rực sắc tằm

Bám nẻo mây xanh về lối gió

Nắng mưa trở dạ buồn xa xăm

Vườn trăng năm ấy! ánh không tươi

Lệ nhỏ đêm khuya nhớ bóng người

Bờ giậu ngăn đôi tình thấp thoáng

Hương thầm trên gối tuổi hai mươi

Ai đi! ta nhớ! chiều thay tím…

Em đợi anh về rêu tháng ngày

Tóc nguyệt dưới sương tròn ngũ thập

Đêm nay xuân đón “cùng” cành mai.

Hoàng Trúc viết ngày 13-6-2012

Bình luận bài viết »

Quán trọ linh hồn

Tranh họa Jusmita le

Nghiêng bờ vai, tai nghe đời mộng mị

Gọi gió về, buông nhẹ tóc em bay

Thương tuổi sương mai, thương cành hoa dại

Quán trọ linh hồn, anh có ghé thăm em?

Chiều hạ vàng, con bướm đậu bên thềm

Động cây cỏ, xao lòng người ngồi ngắm

Hương nào bay, có tìm về ngỏ thẳm?…

Khóe mắt buồn, khép nhẹ giấu niềm đau

Dòng người đi qua xào xạc gục chào!…

Cài trên áo, mây xanh và nắng ấm

Tầng trăng sao xô nhau về tấp nập

Bóng một người ẩn hiện suốt trăm năm.


Hoàng Trúc viết ngày 13-6-2012

Bình luận bài viết »

Con là tất cả

david Le Burgess



Con trai mẹ! đôi mắt tròn ngơ ngác

Khập khiễng vào đời ấm áp lời ru

Vài nét chữ mở đầu trang giấy trắng

A B C lên xuống kéo ngoằn ngoèo

Con trai mẹ! trắng trong hương tinh khiết

Nở nụ cười, tiếng khóc đến thanh tao

Từng ngày qua như có phép nhuộm màu

Ôm con yêu! mẹ thấy đời vui nhộn…

Xòa bàn tay bé xíu năm ngón thon

Nâng miếng bánh xinh xinh, con mời mẹ!

Chúc sinh nhật, mẹ vui lên mẹ nhé!

Như con chim khe khẽ rót tiếng ca

Hôn trán con trời đất trở mặn mà

Tình mẫu tử thiêng liêng hơn tất cả

Mẹ xin nằm trên chông gai sỏi đá

Lót con đường êm ả đợ chân con.

Hoàng Trúc viết ngày 11-6-2012

Bình luận bài viết »

Bóng về

Vá mảnh trời chung đậy nỗi buồn

Lạc dài cơn mộng người xưa đâu?

Nghe hồn lá gọi, trong đêm vắng!

Tiếng vỡ vàng rơi lội gió sầu

Lang thang trăng tựa bên triền núi

Phản phất bóng về nép bến sau

Một khoảng mênh mông ngàn cách trở

Thuyền ai lơ lửng đợi xuân trào?…

Hoàng Trúc viết ngày 11-6-2012

Bình luận bài viết »

Tiễn bạn lần cuối

dòng nham thạch dưới đỉnh núi lửa lại NHật Bản

Vỡ hạt mưa chiều trên má tôi

Tuổi hồng lặng lẽ bỏ xa rồi

Dày mo lớp phấn như tuồng trổi

Qua tấm kính thường chẳng thấy ta

Đá mòn bên nước,người dần cũ

Khói biết, mây xanh trẻ tháng ngày

Tạo hóa vô biên, con được hỏi?

Từ đâu, vạn vật có hôm nay?

Tan hợp, gieo đời như nước vỡ

Khó lòng hốt lại giọt mưa rơi

Con đường hư ảo ta đưa bạn

Đốt nén hương thơm nhớ trọn đời

Một ngày nào đó trong hố bụi!

Chẳng biết cây xanh?… có bọn mình!…

Bạn sẽ là cành, tôi chiếc lá!

Dìu nhau mưa nắng buổi hồi sinh.

Hoàng Trúc viết ngày 09-6-2012

1 lời bình luận »

Tranh môi trường



Về lại Honolulu

Trời hôm nay mây nhiều thưa vệt nắng

Lá thu vàng se lạnh lất phất bay

Bình yên quá! mà sao buồn vời vợi?…

Ngày tháng xưa dính chặt dưới gót giày

Đời cứ ngỡ vinh quang là tất cả

Đỉnh kiêu sa vạn vật trở vô tình

Đường vạn lý lạnh lùng màu máu chết

Xé linh hồn cắn rứt dành mưu toan

Con người đấy! bu ngoài vòng nham thạch

Say sưa màn hài kịch đấng hư vô…

Ai tạo ra trăm ngàn mầm mống ác?

Xã hội cười!… khen để bọn con đồ…

Ta mặc kệ đám ruồi đen nhảy múa!

Rác hôm qua cứ để chúng say mùi

Trùng hóa bướm vòng luân hồi sinh tử

Ngửa măt cười .… mây gió đổi thay mau.

Hoàng Trúc viết ngày 09-6-2012

Bình luận bài viết »

Vô tận

Xô nhau sóng tự bạc đầu

Nào ai biết sóng có đau phận mình?

Chiều ngồi trên bãi u minh

Lắng nghe hồn cát xập xình vô ra

Ngày nào tình đến bên ta

Tựa như bờ cát trượt ra đổ vào

Nắng tàn anh nấp rặng lau

Trăng lên em đợi bên cầu nhân duyên

Mù sương xuống khách nhầm thuyền

Cánh bèo buổi nọ dạt miền tuyết pha.

Hoàng Trúc viết ngày 07-6-2012

2 lời bình luận »

Trên Cành chiêm bao

Rủ nhau uống cạn trăng tàn

Trăm năm nhốt nguyệt thế gian đợi chờ

Nẻo mây em gởi nắng hờ

Lời thương em giấu đôi bờ má anh

Đêm nay gối giấc mộng lành

Nghe môi ai chạm trên cành chiêm bao

Gió đông lay động hồn cau

Giật mình, “tình cũ” đã bao lâu rồi?…

Lục tìm ký ức xa xôi

Còn trong hư ảo trắng đồi tương tri

Dấn thân bỏ rặng xuân thì

Luống mi ướt lệ người đi quên về.

Hoàng Trúc viết ngày 07-6-2012

Bình luận bài viết »

Nấm mộ không hồn

Anh đã vì ai?… chẳng phải em!…

Trăng chia lối mộng trắng hương đời

Rừng xưa in dấu tình cô lữ

Mưa rót, thu về vạn lá rơi

Anh đã vì ai?… chẳng phải em!…

Bóng chiều vỡ vụn cuối chân trời

Nhân tình vỗ cánh cười ong bướm

Cởi bỏ tơ duyên chốc lạnh lùng

Trông áng mây buồn trôi lãng đãng

Một ngày vét cạn nỗi niềm riêng

Chôn sâu hầm mộ yêu và hận

Bia khắc  tên anh kẻ bạc tình

Sẽ chẳng bao giờ thu trở lại!

Như màu vàng lá của đôi ta

Và mùa nắng rụng nồng thương nhớ

Lặng lẽ về đâu, “tuổi” đợi chờ?…

Hoàng Trúc viết ngày 06-6-2012

4 lời bình luận »

Nợ người trong tranh

Nương bên đời, em gởi tiếng yêu anh!

Gió trăng qua cũng bỏ lỡ mộng lành

Trọn kiếp này ta nợ người trong tranh

Đem say mê chôn vùi miền hư ảo

Mưa nào rơi, xoáy mòn dần nếp áo?

Nắng nào buồn, mang dĩ vãng rời xa?

Thời gian giật mình  bỏ lại riêng ta

Trên đôi vai thon đợ bờ tóc rối

Ba bốn mươi xuân ngậm ngùi nở vội

Níu áng mây chiều chở hộ ước mơ

Một ngày không anh, một đời trăn trở

Điệu nhớ  em hò!…  chìm mãi cung thơ.

Hoàng Trúc viết ngày 04-6-2012

4 lời bình luận »

Em và màu tím

Thân Tặng Thi Sĩ MCs

Đã mấy mùa trăng một nỗi buồn

Mắt sầu xao xuyến bóng chim xa

Ai đem tơ phủ cành hoa tím?

Rụng xuống  tim em chút đợi chờ

Đêm nay, xin ngủ bờ môi anh!

Trở giấc miên man tiếng gió lùa

Thiên đường tình ái bay lơ lửng

Mấy dặm buồn riêng lạc mất rồi

Vặn mình hoa tím chiều hoang vắng

Khép bóng hoàng hôn nhớ tiếng cười

Anh lót trang thơ ru tím ngủ

Nửa hồn mê muội nhớ thương ai…

Một mai em chết đau phận tím

Hóa bụi trong anh lấp hố tình

Huyệt mộ hương thầm xin khép chặt

Dành người trong mộng chỉ riêng em.

GỞI NGƯỜI “MỘNG TÍM”
Tặng LHT
*********
Màu của…”tím” là màu tình em đó
Khiến lòng anh năm tháng tím theo em.
Lây “mộng tím” bao giờ anh đâu biết?
Giờ biết rồi lại nhiễm bệnh… đau tim!

Ồ. Có phải tình yêu màu lá chết
Nếu cô đơn, thương nhớ trĩu cành si?
Hoàng hạc bay phiêu du chiều cánh mỏi
Trăng nghiêng trời từng bước lạc ta đi.

Màu của tím là màu thơ em đó.
Anh đọc hoài lây tím cả thơ anh!
Mùa thu vàng nay màu thu tím rịm
Mộng tình nhân xô giấc ngủ lênh đênh.

Màu của tím là màu sim đồi quạnh.
Trái cấm nào chín rụng vỡ ước mơ.
Em tím quá khiến hồn anh nức nở
Môi mùa đông lạnh cóng biết đâu chờ?!

Thôi đi em. Đừng gieo chi mộng tím
Tím đời anh rồi có được gì đâu?
Đau đớn lắm khi tình lang thang lỡ
Vòng tay ôm “mộng tím” mỗi đêm sầu!
MAI CHIÊU SƯƠNG
6/ 2012

Hoàng Trúc viết ngày 03-6-2012

Bình luận bài viết »

Ta phụ người

Chắc đêm nay, anh sẽ thấy buồn nhiều?…

Tận trời xa trăng khuyết dấu vạn điều

Em phụ tình để người vui ngày mới

Em phụ mình- dòng nước mắt trong veo

Mưa nào rơi?

tí tách gõ thành lời

Nét bút nghiêng, thô sơ mà diệu vợi

Rời em đi!…

đừng bao giờ ngoãnh lại!

Ý thơ nồng ôm chặt mối suy tư

Em phụ anh!

xin đừng có giận hờn….

Với ngàn sau hình bóng cũ chập chờn

Và môi em đọng trên vùng trán cháy

Lữ khách ngồi đâu đó bóng liêu xiêu.

Hoàng Trúc viết ngày 02-6-2012

7 lời bình luận »

Xuân thủy chung

Kéo giọt mưa về dỗ giấc anh

Trăng đêm tròn bóng mộng không thành

Mây mù xa tít, trời thay sắc

Bỏ lỡ tình em ngọn gió hoành

Một mãi chung tình vẫn cái xuân

Mười hai tháng đủ dáng mai cười

Ngàn năm vẫn thế dù không hẹn

Tinh khiết thanh tao giữa biển người

Mong ngày nào đó, xin tìm thấy!

Chủng thủy hồn mai ngỏ ý mời

Thánh thiện uyên ương lời nhất nhật

Lòng này nguyện trãi, đời rong chơi.

Hoàng Trúc viết ngày 01-6-2012

Bình luận bài viết »

Người trở về

Ta thấy anh trong tiền kiếp hiện về

Môi vẫn xanh ru tình vào đê mê

Ngày buồn vơi, lá cười rơi về cội

Thu nghiêng mình đưa nhẹ áng mây trôi

Ta thấy anh ôm hờn dỗi mộng đời

Sợ đêm cùng nhìn thấy bóng sao rơi

Sợ loài người nhẫn tâm gieo tội lỗi

siết chặt em cho đến lúc rã rời

Ôi! mặt trời dừng chân, đừng xa vội

kéo ngày dài soi hồn cũ thêm xanh

Cõi trăm năm, đâu là bờ vĩnh biệt?

Em xin làm cội đá dưới chân anh

Ngày nào đó có rong rêu che chở

Em hiểu rồi những hạt bụi tìm nhau

Đá vẫn sống và rêu xanh vẫn mượt

Miền hư vô đưa lại khúc rì rào.

Hoàng Trúc viết ngày 30-5-2012

2 lời bình luận »

Con Thuyền Độc Mộc

Hoàng Trúc và con trai David trên biển Thái lan ngày 26-05- 2012

Em là em! Một con thuyền không đáy

ẩn trong mây, đi lại với mưa rơi

Bổng ngày kia chao đảo rớt xuống đời

Tình lữ khách miên man lời gió nói

Anh đến ru em ngàn câu yêu vội

Sợ không người?

khi hồn đá reo mưa…

Góc trời xa tuyết đã rụng, hay chưa?

Chăn hụt góc anh lạc vào cõi mộng

Em nơi xa, rối lòng lời thơ  ngốc

Chút niềm riêng xin ôm nhẹ đêm nay

Trăng ngoài kia còn vờn đỉnh heo may

Thuyền độc mộc, một đời em trôi mãi

Ai! dám gởi suối tình vào tay nải

Có lẻ nào  em ngoảnh mặt làm ngơ

Trong tim em dòng máu ấm đợi chờ…

mãi đi tìm một hồn thơ nương tựa.

Hoàng Trúc viết ngày 28-5-2012

Bình luận bài viết »

Tuyệt Tác Mù

Ngày 26-05-2012 HT

Em buồn quá gục đầu bên giấy bút

Viết gì đây một khoảng trống im lìm

Nhân thế đó dòng người chen lối gió

Xáo trộn đời âm thanh vỡ quanh tai

Khép nhẹ mắt, tuổi mi buồn ướt lệ

Nghe thời gian trôi chậm nắng chiều phai

Nót- gita- không lời, tay rãy phím

Bổng mơ màng người ấy ở đâu đây…

Ngày tháng nào?… cho ta tìm hò hẹn!

Bóng hình nào?… xin nô lệ vì nhau!

Sao anh cứ ẩn trong màng sương khói

Tuyệt tác này chưa trọn vẹn vì đâu?….

Vì sao thế?… vì ai anh yếu đuối?…

Hay vì em ngu muội nhấn chìm mình?

Có lẽ nào tim anh thành sỏi đá?…

Một vết hằng dĩ vãng chẳng phôi pha.


Hoàng Trúc viết ngày 27-5-2012

3 lời bình luận »

Phố cũ em về

ôm người,người chạy tới chạy lui, thôi! ôm cây trụ là chắc nhất.

Mưa chiều về phố cũ

Tôi đi tìm quán xưa

Hương cafe phản phất

Người chủ trước đi rồi

Chiếc bàn con bên góc

Tiếng nhạc tình nhẹ ru

Con buồn nào tìm đến

Ngoài trời mưa giăng mù

Bao lâu rồi ấy nhĩ?

Từ buổi đầu biết nhau

Anh cho tôi cơn mộng

Lời tự tình xôn xao

Nót- gita nhạc đệm

Bài tango yêu anh

Giọt đắng tràn ly đá

Ta quên “ai” sao đành?….

Còn chút gì đọng lại?

Còn thấy gì hôm nay

Nhiều bước chân xa lạ

Và em góc lưu đầy.

Hoàng Trúc viết ngày 25-5-2012

1 lời bình luận »

THẦN TƯỢNG NHỎ

Tặng Lê H Trúc

—————-

Nếu mai kia mình gặp nhau lần nữa.

Bờ vai anh là điểm tựa hồn em.

Vòng tay em sẽ thành vòng tay lửa

Tình đôi ta lặng cháy giữa buồng tim.

Anh đắm đuối trước tình em đắm đuối

Say dung nhan kiều nữ lắm tài hoa

Thơ em viết làm xiêu lòng thiên hạ

Ca khúc nàng không phải để lu loa.

Chuyến phi cơ đưa anh về cách biệt

Vẫy tay chào “tài xế” đẹp kiêu sa

Em lái xe chở anh đi khắp nẻo

Phố đông người xứ lạ…một đôi ta.

Anh cứ gọi trêu em: “Bà đại sứ.”

Em khẽ cười:   “Đừng gọi thế anh nha.”

Dẫu cách biệt mấy phương buồn lãng tử

Thì yêu thương đâu dễ sẽ phai nhòa?

Anh đã đi hơn nửa đời phiêu bạt

Ngộ nhân gian…ngậm miệng ngó nhân tình.

Lần thứ nhất anh yêu và ngưỡng mộ

Một “hồng nhan tử tế” để còn tin.

MAI CHIÊU SƯƠNG

Tháng 5/ 2012

Hoàng Trúc viết ngày 24-5-2012

1 lời bình luận »

Có điều gì



Các mẫu áo cho mùa thu 2012

Có điều gì? sai lầm bên số phận!…

Ta nợ nhau nên cứ mãi đi tìm

Xin một lúc, trú trong hồn “xa lạ”

Chút hương tình, xoa nỗi nhớ ngu ngơ

Anh ở đâu? mà em mãi đợi chờ!…

Nghe hoang vắng mỗi chiều bên gió nắng

Anh ở đâu? về miền chân trời trắng

Nhìn heo may trôi mãi ,gởi tình em.

Hoàng Trúc viết ngày 22-5-2012

1 lời bình luận »

Một lỡ làng

Lay động dưới trời mấy khóm lan

Ngồi trông mà tưởng buổi xuân sang

Đâu hay gió mới còn xa lắm

Nỗi nhớ người xưa bổng rộn ràng

Kỷ vật anh trao em vẫn giữ

Bàn tay sưa kẻ rớt thời gian

Nắng mưa thay đổi trời thêm rộng

Một bóng sao rơi, một lỡ làng.

Hoàng Trúc viết ngày 21-5-2012

1 lời bình luận »

Một cơn mưa lạ

Bổng! nửa đêm mưa về bên ngỏ vắng

Nghe rì rào, tôi lại nhớ người xa

Nơi miền ấy!, bây giờ hoa có lạnh?

Hay trăng lùa muôn lối gió đưa hương?

ở bên em mưa giọt dài, giọt ngắn

Ta nhớ ai?… cũng thở ngắn, thở dài…

Đâu phải đông?… mà cơn mưa kỳ lạ?…

Xao xuyến lòng theo giọt nước mưa bay

Tiếng tí tách âm thanh miền hư ảo

Tưới tàn khô, trời đất mãi có tình

Thế nhân hỡi! bể yêu đầy muôn thuở

Xin đêm nay vuông đắp giấc mộng xinh!

Lời trăng gió, chắc không người muốn hiểu?

Tình gió trăng mấy ai chịu mở lòng

Thôi ta cứ!… giữ nguyên mình ta nhớ!…

Một mùa mưa xa khuất cõi mênh mông.

Hoàng Trúc viết ngày 19-5-2012

Bình luận bài viết »

Trúc bờm

Róc rách… tai nghe tiếng suối reo!

Hoa cười, hương tỏa, gió tìm theo

Hồn ta bay bổng trong êm dịu

Con sóng dìu nhau dạt khóm bèo

Trong say! ta hát đời như mộng…

Ta khóc, ta nhìn trời đất xa

Vạn vật lớn dần che bóng nắng

Hạ buồn, xuân tiếp, thu đông qua

Chuyện xưa, còn kể Nàng Tô Thị!

Son sắc lên non ngóng đợi chồng

Bà Triệu, bà Trưng cùng dẹp giặc

Hóa ra phận gái lắm gai chông?….

Thà ngu! chẳng biết đời dâu bể …

Thà dại! ngủ vùi trong xó rơm

Lắm kẻ chê cười đứa ngốc nghếch

Bình yên xin nhận một con bờm.

Hoàng Trúc viết ngày 17-5-2012

Bình luận bài viết »

Tình Cô Láng Giềng

Tình Cô Láng Giềng (Thơ Lê Hoàng Trúc – Nhạc Vũ Vĩnh Phúc – Ca sĩ Minh Xuân) by lehoangtruc

Lời bài thơ gốc

Ai bảo anh, gọi em là cô bé!

Mỗi tan trường em lẽo đẽo theo sau

Cánh ve non khép mở chẳng bao lần

Mang dĩ vãng chôn sau vào ký ức

Ai bảo anh, gọi em là cô bé!

Để bây giờ ánh mắt buồn xa xăm

Nếu ngày ấy cho lời ru dịu nhẹ

Thì hôm nay em là của anh rồi

Em vẫn nhớ như in màu trăng cũ!

Em còn yêu cái bóng của một thời

Và mùa xuân với bao niềm khát vọng

Giữa đất trời đã sanh nở “anh em”

Em còn nhớ mùa đông cơn gió rét!

Lạnh đơn côi cơn mộng chẳng tìm về

Nhà bên ấy có người không chờ đợi

Cô láng giềng nay đã đón xuân xa.

Hoàng Trúc viết ngày 16-5-2012

Bình luận bài viết »